Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 785: Năm tháng thoi đưa. (2)

Cho dù Tả Thiếu Dương đắc tội với rất nhiều người, ngược lại y cứu rất nhiều người, kiếm tiền không ít, cho nên gia đinh hộ viện toàn loại võ công cao cường, thêm vào có Vĩnh Gia bảo vệ, không ai dám tùy tiện gây chuyện. Một lần có nhà phái hộ viện tới định bắt Tả Thiếu Dương lên kinh thành chữa bệnh, kết quả là ăn một trận đòn, còn bị truy sát chạy bán sống bán chết khỏi thành, nếu không có người nha môn can ngăn thì e không giữ nổi mạng.

Đúng là điên rồi, tới Hợp Châu này kiếm chuyện với Tả Mẫu Mực à, có tin y gọi nửa thành ra đập cho một trận không?

Về sau những người đó biết khôn rồi, không tìm Tả Thiếu Dương nữa, vòng vèo tìm tới người xung quanh y kể khổ. Lúc không có người ngoài phu thê Tả Quý và đám thê thiếp không ít lần khuyên giải Tả Thiếu Dương, nhưng từ tử lao trở về, Tả Thiếu Dương như biến thành người khác, y cứng đầu cổ chấp, thích thì y làm, không thích thì trời cũng không ép được. Người Tả gia bất lực, chỉ biết lắc đầu.

Đương nhiên, so với số người mà y từ chối cứu chữa, người được y cứu càng nhiều, hơn nữa có số lượng lớn còn là bệnh mà lang trung khác tuyên bố không chữa được, qua tay y đều thoát khỏi tay tử thần. Càng là bệnh nặng, khó chữa, kỳ lạ thì y càng muốn chữa, khi đó y còn chẳng lấy tiền. Dù là ở nơi xa xôi, y chẳng nề hà, gọi Đỗ Minh một tiếng, hai sư đồ cưỡi lừa lên đường, bất kể là đêm tối.

Người giàu tìm Tả Thiếu Dương khám bệnh thì y đòi tiền rất cao, càng giàu thì giá càng cao, ai mà mặc cả hay tỏ ra khó khăn là y tức giận đuổi thẳng thừng, sau đó có trả tiền gấp bội cũng không chữa. Cho nên người giàu có tới tìm y chữa bệnh không dám ý kiến gì, bảo bao nhiêu thì trả bấy nhiêu, không chịu được cái giá y đưa ra thì tự động mà về. Còn người nghèo tìm y chữa bệnh, hoặc giữa đường thấy người bệnh chữa trị y không lấy tiền, thậm chí còn tự bỏ tiền thuốc ra chữa. Danh tiếng của Tả Thiếu Dương trong miệng bách tính không khác gì thánh sống.

Chưa hết còn một điểm nữa, từ khi Tả Thiếu Dương bị chặt đầu ở pháp trường, tóc trên đầu y liền không còn nữa.

Không phải là tóc không mọc ra được, mà là mỗi sáng thức dậy, chuyện đầu tiên là y cạo cho đỉnh đầu trọc lóc, chỉ để lại tóc xung quanh, tóc bốn xung quanh cũng không búi lên, thả tự do. Đỉnh đầu láng bóng, tóc bốn phía lõa xõa, nghiêm nhiên thành sư ... để tóc.

Trong nhà mới đầu cho rằng y từ pháp trường thoát chết, sợ sinh bệnh, nên tránh không nhắc tới. Không ngờ bao năm qua rồi y vẫn thế, Tả Quý không nhịn được nói:" Trung Nhi, râu tóc trên người do cha mẹ ban cho, không tùy tiện vứt bỏ, con đừng cạo đầu nữa."

Tả Thiếu Dương chắp tay hướng về phía bắc:" Cái này là do hoàng thượng ban cho, quân thần phụ mẫu, quân xếp trên cùng, hoàng thượng muốn con để đầu trọc, tất nhiên con không dám làm trái."

Tả Quý cứng họng, chỉ biết lắc đầu, Lương thị khuyên trượng phu, thôi, nó còn sống mà về là được rồi, lúc đó trong nhà đâu hi vọng gì hơn nữa.

Ngay cả Tả Quý cũng không nói được người khác nói thế nào, nên y mang cái đầu trọc đi khắp nơi, chẳng ai dám vì thế mà xem thường hay cười đùa.

Nói chung trừ thi thoảng vì tính cách ẩm ương làm trong nhà chó chạy gà bay ra, cuộc sống của Tả Thiếu Dương rất yên bình, mỗi ngày còn kiên trì tu luyện phản hư thổ nạp công, thậm chí bây giờ còn si mê món này hơn mọi thứ, trừ hành y khám bệnh thì y luyện công. Mấy năm qua không những Tả Thiếu Dương chẳng bệnh tật gì, hơn nữa mùa đông gió lạnh chỉ mặc chiếc áo mỏng, làm Bạch Chỉ Hàn uổng công làm áo cho y cứ than phiền mãi.

Chẳng hề có ước hẹn, mỗi năm Tả Thiếu Dương vào núi tu luyện là Tiêu Vân Phi lại tới, giữa hai người không phát sinh chuyện gì cả, dù sao trong thời gian đó cũng không thể gần nữ sắc, đơn giản ở bên nhau tu luyện thôi. Với Tiêu Vân Phi, đó là ngày tháng hạnh phúc nhất.

Thấy thể trạng Tả Thiếu Dương ngày một tốt, Tiêu Vân Phi dạy y tu luyện khinh công, chỉ tiếc là y chẳng có thiên phú gì ở mặt này. Mấy năm trôi qua rồi, chẳng thể có thân pháp xuất quỷ nhập thần như nàng, nhưng dù sao cũng có thành tựu, leo tường đột nhập dễ dàng như không, y về nhà không cần đi qua cổng chính, làm Tiêu Vân Phi chỉ biết lắc đầu.

Từ đó sinh ra thói xấu nữa của Tả Thiếu Dương, đó là thích lên nóc nhà ngồi, mới đầu người nhà còn kinh ngạc, sau quen rồi, chỉ cần không thấy y thì bắc thang lên nóc nhà tìm, đảm bảo sẽ thấy.

Đầu tóc kỳ quái, mùa đông chỉ mặc áo đơn, đi chữa bệnh cưỡi con lừa quái dị, đối nhân xử thế quái dị, cách chữa bệnh nhiều lúc chưa ai thấy bao giờ, nhưng thực sự phải nói sau khi hấp thụ hết tinh hoa hành y mấy lão thần y, vận dụng thuần thục nhiều phương thuốc kỳ quái không ai dám dùng trong đó, y thuật của Tả Thiếu Dương phải nói như thần, chính vì thế dần dà y có một ngoại hiệu, Quái thần y.

Mặc dù y chẳng bao giờ nhận mình là y giả.

Năm Trinh Quan thứ chín.

Mùa xuân tháng hai, dương liễu mới nhú trồi non.

Thời tiết năm nay ấm hơn nhiều năm trước, mưa phùn li ti, đọng lại trên mái nhả tí tách tí tách nhỏ xuống suốt cả ngày, sáng sớm hoặc chập tối là lại bất ngờ từ trong mây rơi xuống, đôi khi chẳng rõ là mưa hay là nước do sương mù quá đặc tạo thành.

Mưa tạnh, năng lên, không gắt như mùa hè, rất dễ chịu, Tả Thiếu Dương dậy sớm luyện công rồi ngồi trên ghế tựa lớn, đặt khuê nữ ba tuổi trong lòng, chân thi thoảng đưa nôi, bên cạnh Bạch Chỉ Hàn thuê thùa, hạnh phúc nhìn ba cha con.

Miêu Bội Lan mang chăn dầy ra phơi, phải tranh thủ trời nắng, Đỗ Minh hiểu chuyện giúp đỡ sư nương. Kiều Xảo Nhi mang sổ sách vào phòng Tang Muội Tử nhờ giúp đỡ, hai đứa nhi tử năm tuổi cầm gậy gỗ đánh nhau chan chát giữa sân, Đỗ Minh trông chừng sư đệ.

Đệ tử chạy ra chạy vào bận bịu hết sức, Bạch Chỉ Hàn đi chợ về, thấy Đỗ Minh bận rộn bốc thuốc giúp Tả Quý. Nàng về tới đại trạch viện thì Tả Thiếu Dương vẫn nằm đó, lần này là ôm tiểu khuê nữ ngủ, hình như sáng tới giờ y chưa rời chỗ, đi tới xua xua tay trước mặt y:” Lão gia, hôm nay không đi chữa bệnh sao, Trương gia tới mấy lần rồi đấy.”

“ Chút xíu bệnh cũng nhờ lão tử chữa, tiền nhiều vậy rồi vất vả làm gì nữa?” Tả Thiếu Dương vừa nói, khuê nữ liền bị đánh thức, thế là vội vàng dỗ dành nó, phẩy tay đuổi Bạch Chỉ Hàn đi:

Bạch Chỉ Hàn thở dài, trượng phu càng ngày càng trầm tính, nàng mong có chuyện gì đó khiến y tích cực hơn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận