Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 515: Trường An như miếng đậu hũ. (2)

Cù lão thái gia sẽ tới nhà hảo hữu ở lại bộ tạm, không tiện dẫn bọn họ đi cùng.

Chuyến đi này Tả gia không có nhiều tiền, tổng cộng chỉ có hơn 70 quan thôi, số tiền này vừa phải trả phí sinh hoạt, vừa phải chuẩn bị sính lễ, cho nên chi tiêu phải thật tiết kiệm tính toán.

Cù lão thái gia cân nhắc rồi, chỉ dẫn xe ngựa tới khách sạn cách nhà bằng hữu mình không xa, khách sạn này tên Bằng Lai, là khách sạn tầm trung, khá lâu đời, vừa giá rẻ tiện nghi, điều kiện vệ sinh cũng tốt, nói nếu điều kiện ăn ở quá kém, nhà gái chỉ e sẽ xem thường, Tả Quý thấy hợp lý, nên ở lại.

Khách sạn này có ba tầng, kiểu kinh doanh giống đa phần khách sạn thời đó, đại sảnh kinh doanh nhà hàng, tầng hai tầng ba cho thuê trọ. Tả Quý và Đinh Tiểu Tam ở gian phòng lớn, còn Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn ở gian nhỏ hơn bên cạnh, chẳng thể nào so với cái tiểu viện của bọn họ ở Long Châu, nhưng mà tiền không có phải làm sao đây, chạy chọt lo lót là công việc vô cùng tốn kém.

Tả Thiếu Dương chỉ muốn làm xong việc này sớm rồi về, bố trí xong chỗ ăn ở, hỏi luôn:” Lão thái gia, bây giờ chúng ta sẽ làm gì?”

“ Hiện giờ ta tới nhà lão hữu, nghe ngóng tình hình xem đã, ta rời kinh một thời gian, nhiều chuyện không dám chắc như trước.” Cù lão thái gia chắp tay nói với Tả Quý:” Mọi người cứ ở lại nghỉ ngơi vài ngày, có tiến triển sẽ báo với các vị.”

Cất đồ đạc xong, Tả Thiếu Dương thấy trời còn sớm, rất hứng thú muốn đi dạo phố, cái tòa thành này còn hơn cả y mong đợi, nóng lòng muốn khám phá. Tả Quý dù sao đã có tuổi, không khôi phục được nhanh như thế, nhiều ngày đi đường mệt mỏi, không muốn di chuyển nữa, dặn Đinh Tiểu Tam ở lại chiếu cố, Tả Thiếu Dương phấn khích dẫn Bạch Chỉ Hàn ra ngoài.

Bạch Chỉ Hàn trước đây ở kinh thành cũng có chút tiếng tăm, vì tài thêu thùa may vá của nàng cực cao, không ít người tới xin tác phẩm của nàng để cất giữ, lần này trở về không ai biết, dù sao nàng coi như gả đi rồi. Cù lão thái gia không nói với ai cả, trước kia rất nhiều nhà nhắm nàng làm tức phụ, họ mà biết chỉ thêm phiền.

Thời còn sống ở kinh thành thì Bạch Chỉ Hàn toàn ru rú trong nhà, hiếm khi ra phố, nhiều địa danh nàng chỉ nghe chưa đi bao giờ, thế nên hướng dẫn viên này không xứng chức lắm, có điều với Tả Thiếu Dương không hề gì, y không hứng thú nhiều với danh lam thắng cảnh, y thích nhìn muôn vẻ cuộc sống hơn, tùy tiện đi tới đâu chơi tới đó.

Chỗ bọn họ ở gần Đông thị nơi người giàu tụ tập, đây cũng là nơi tụ tập các hiệu buôn lớn, nhưng Tả Thiếu Dương không muốn tới Đông thị vội, chỗ hấp dẫn y nhất là hoàng thành, đó là nơi hoàng đế ở, xưa nay y vô cùng hâm mộ Lý Thế Dân, dù đã gặp đệ đệ ông ta, nhưng làm sao bì được, kém một vạn tám nghìn dặm ấy chứ.

“ Chỉ Nhi, từ đây tới hoàng thành còn xa không?” Tả Thiếu Dương nhảy lên nhìn, điều đầu tiên y không thích ở Trường An chính là tường phường quá cao, che hết mất tầm nhìn rồi, rất bực mình, nhìn bốn phía toàn thành tường với tường, thậm chí từ đây vẫn nhìn thấy cổng thành cao lớn sừng sững:

“ Không xa đâu, ở Đông thị có tuyến xe đi thẳng tới hoàng thành đấy, chúng ta bắt một cái là được.”

“ Hay, vậy đi thôi.” Tả Thiếu Dương rất muốn đi thử cái xe bus thời cổ đại này, hỏi một người qua đường điểm đón xe, sau đó chạy tới:

Bọn họ khá may mắn có một cái xe đang chờ khách, tên hỏa kế vai trò giống lơ xe đứng phía đuôi hô:” Đi hoàng thành đây, ai đi lên xe, mỗi người hai đồng, hạn chế hàng hóa.”

Tả Thiếu Dương nhìn bên đường chỉ có một cái cột gỗ cắm biển ghi chữ "xe", chẳng hề ghi tuyến đường, tất nhiên không ghi trạm dừng như thời hiện đại, mọi thứ rất nguyên thủy.

Hai đồng, tính ra không hề rẻ, nhưng kinh thành mà, đắt đỏ có tiếng rồi, phải chịu thôi, không đi thì ối người đi. Hai người trả tiền rồi lên xe, chẳng mấy chốc chật kín người, trên xe có hai hàng ghế, mọi người ngồi đối diện với nhau, khá bất tiện khi phải xoay người để ngắm cảnh bên ngoài, mà thực ra không có nhiều thứ mà ngắm, vẫn là những bức tường chạy dài thẳng tắp, thấp thoáng mái nhà nhô lên.

Đường lát đá, rộng rãi bằng phẳng, xe đi êm ái hơn xe ngựa nhà họ, trước tiên tới đường lớn ở cổng Đông thị, rẽ về phía tây, thẳng tiến hoàng thành, xe không có điểm đỗ dọc đường, ai muốn xuống xe cứ tự tiện ra đằng sau, đuôi xe có bậc thang, xe đi không nhanh, nên nhảy xuống không hề gì.

Xe đi tới sân rộng trước cổng hoàng thành rồi đỗ lại, hai người xuống xe, Tả Thiếu Dương lại lần nữa thất vọng, vì từ khoảng cách này bọn họ chỉ nhìn thấy tường thành màu xám cao lớn, cấm quân có cả canh gác, cả đội đi tuần, không cho người đi đường tới gần.

Đứng nhìn hồi lâu, chẳng thấy ai ra vào chứ đừng nói tới đội xe của hoàng đế, trước mắt chỉ có khung cảnh cấm quân qua lại buồn tẻ, xung quanh còn yên ắng, chỉ mỗi hai bọn họ đứng trơ ra nãy giờ, sợ đứng thêm nữa người ta nghi, đành ngồi xe quay trở lại Đông thị, đúng là tốn công tốn tiền, chuyến đi thăm hoàng thành lần đầu tiên của Tả Thiếu Dương kết thúc không thể nhàm chán hơn.

Đông thị nằm dưới thành quách, cũng dùng tường bao cao cao vây quanh thành khu độc lập, bên ngoài không thấy gì, vừa bước vào bên trong như biến thành thế giới hoàn toàn khác.

Tả Thiếu Dương ước gì có thêm mấy con mắt nữa để nhìn cho đã, cảm giác giống Harry Potter lần đầu bước vào Hẻm Xéo vậy, không phải vì độ náo nhiệt, ngõa thị ở Hợp Châu có lúc chen lấn chết người, phố nhỏ ở Long Châu cũng nườm nượm người qua lại, song không có gì để so sánh với nơi này. Đầu tiên là màu sắc, từ y phục người qua lại, tới các biển hiệu nhô ra thụt vào, đủ mọi hình dáng, cứ như tranh nhau làm sao cho độc đáo nhất bắt mắt nhất vậy.

Hàng quán bên đường thì lẫn lộn, không quy hoạch từng khu, nào là tửu lâu, quán cơm, ngay bên thôi là hiệu tơ lụa, rồi dược hành, thợ rèn, bên đường thì giang hồ mãi nghệ, biểu diễn tạp kỹ, bán hàng rong.

(*) Mặc dù cũng những địa danh đó, nhưng cách miêu tả làm cảm giác khác với Trường An của Lão Kiết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận