Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 730: Cải trang điều tra. (2)

Tả Thiếu Dương mặc bộ quần áo rách nát kia, xoa cho tóc rối lên, lòa xòa che đi gương mặt, lại ngồi xuống xoa tay vào chân tường cho thật bẩn, bôi lên mặt. Xem xét lại một lượt, không thấy có sơ hở nào nữa mới xách gói thuốc, cúi thấp đầu xuống học theo những người khác xếp hàng trong đội ngũ.

Người sau đẩy người trước, chân nhón lên nhớn nhác nhìn, có vẻ sốt ruột lắm. Đội ngũ tiến rất nhanh, chẳng bao lâu Tả Thiếu Dương đã đi vào một gian phòng, chỉ thấy một mặt phòng là tủ thuốc dài, mười mấy tên hỏa kế đang phân loại thuốc, sau một cái bàn là tên thanh niên mặt mày xanh xao hốc hác như trải qua bạo bệnh, mặc áo xanh lam ngồi vắt chân bên cạnh sọt, sọt chứa đầy tiền.

Người bệnh ở trên cùng đưa gói thuốc cho hắn, tên thanh niên mở ra nhìn lướt qua, bốc năm đồng tiền trả cho người bệnh rồi ném gói thuốc sang bên. Ngay lập tức có hỏa kế chạy tới lấy gói thuốc mang tới cái bàn dài phân loại, rồi cho thuốc vào từng ngăn kéo.

Tả Thiếu Dương nhìn tới đây là hiểu rồi, cố nén lửa giận trong lòng xuống, đợi tới lượt mình cũng đưa gói thuốc tới. Tên thanh niên kia khi mở gói xem thuốc, Tả Thiếu Dương quan sát kỹ hắn, thấy rất quen mắt, nghĩ tới tình huống mà tên ăn mày kia vừa mới nói cho mình biết, y muốn xác nhận, khom người nói:" Chào Vu đại phu."

Tên thanh niên thuận miệng "ừ" một tiếng rồi mới ngẩng đầu lên nhìn Tả Thiếu Dương, chỉ thấy tên ăn mày quần áo rách nát, toàn thân bẩn thỉu, tóc rối bù lòa xòa che gần hết mặt, hắn không nhận ra là ai, nghi hoặc hỏi:" Ngươi là ..."

Xác định được thân phận kẻ này, Tả Thiếu Dương càng thêm khiêm nhường:" Trước kia tiểu nhân bị bệnh nặng, từng tới Vu thị y quán xem bệnh, khi đó nhờ Vu đại phu mới giữ được mạng, tới giờ vẫn cảm kích."

Tên thanh niên cười, gương mặt xanh xao có chút huyết sắc, tựa hồ câu nói đơn giản thôi khiến hắn hết sức vui vẻ:" À, đó là cha ta đấy ... Con người ngươi không tệ, biết nhớ ơn. Đây, cho ngươi thêm một đồng."

Tả Thiếu Dương rối rít cám ơn, nhận sáu đồng tiền rồi xoay người chạy đi giống như người khác, nhưng ra tới ngoài thì y thì dừng lại, ánh mắt có chút bần thần phức tạp, vì cái đại viện không biển kia chính là Vu thị y quán, còn thanh niên kia là Vu Trúc, ca ca của Vu Lan. Khi đó y tới Vu gia bị thanh niên này lấy thi từ gây khó dễ, trải qua mấy lần thử thách mới thừa nhận tài hoa của y.

Mặc dù hai người gặp nhau một lần thôi, Tả Thiếu Dương vẫn rất ấn tượng, thích sự tinh tế lỗi lạc của Vu Trúc, thích tình cảm một ca ca lo lắng cho muội muội, nếu không có sự kiện hủy hôn kia có lẽ bọn họ sẽ thành bằng hữu tốt.

Khi đó Vũ Trúc mới trên hai mươi, môi hồng răng trắng, mặt đẹp như ngọc, tinh thần ngời ngời, vậy mà trải qua chưa đầy một năm mà mang bộ dạng bệnh tật thiếu sinh khí này, cho thấy Vu gia thời gian qua sống không tệ.

Không biết Vu gia có vai trò gì trong chuyện này không? Mang theo âm sự phức tạp, Tả Thiếu Dương chạy về y quán Xích Cước.

Lại giống như vừa rồi, Tả Thiếu Dương xếp trong đội ngũ dài, bốn năm tên hỏa kế thái độ thô bạo, chửi mắng đá người ta vào hàng ngũ, có tên cầm gậy đe dọa, chen hàng là cút xéo. Người xếp hàng không vì thế mà tức giận, ngược lại bị đánh còn cười nịnh bợ lấy lòng.

Khi Tả Thiếu Dương vào trong y quán, không ngờ thấy hai ba chục vị đại phu, nhiều hơn trước kia cả chục lần! Cả đại đường bày kín bàn, nhốn nháo ầm ĩ, chẳng nghe thấy ai đang nói cái gì, cứ như cái chợ.

Sắp tới lượt Tả Thiếu Dương, phía trước trống ra hai chỗ khám bệnh, thế nhưng hai tên ở phía trước y lại tránh đi, nhường y lên phía trước. Tả Thiếu Dương lấy làm lạ:" Các ngươi xếp hàng trước ta mà."

Người đó nói nhỏ:" Hai vị đại phu đó vừa nãy khám cho ta, giờ lại tới ngại lắm, đợi tới lượt vị đại phu khác ta sẽ khám."

Tả Thiếu Dương hiểu rồi, mặt càng thêm khó coi, đi nhanh tới ngồi trước bàn, đối diện là vị đại phu mà y không quen biết, hiển nhiên không phải người y tuyển trước lúc đi.

Đại phu đó tuổi chừng bốn năm chục, râu tóc đã bạc quá nửa, thái độ qua loa hời hợt, khám bệnh mà chẳng nhìn bệnh nhân:" Ngươi bị làm sao?"

" Đau tim."

" Từ bao giờ?"

" Vừa mới rồi."

" Ừ, thế có bệnh gì khác không?"

" Uất hận, chỉ muốn đánh người."

Đại phu bấy giờ mới ngẩng đầu lên nhìn Tả Thiếu Dương:" Đưa tay đây cho ta xem mạch."

Tả Thiếu Dương đưa tay trái đặt lên bàn, vị đại phu kia vươn ba ngón tay lên, nhưng lại đặt nhầm chỗ, sờ lần một lúc mới tìm ra chỗ bắt mạch, làm cơn giận của y càng lớn.

Đại phu đó vừa đặt tay lên chưa nổi năm giây đã rút về, lấy một tờ giấy kê đơn, toàn bộ quá trình khám bệnh chưa tới một phút.

Khám thế này ra bệnh mới là lạ, Tả Thiếu Dương nghiến răng hỏi:" Đại phu, ta bị bệnh gì?"

" Không có bệnh gì to tát đâu, ngươi uống thang thuốc này là khỏe thôi." Đại phu cúi đầu viết đơn thuốc, trả lời qua loa:

Tả Thiếu Dương tuy đoán ra rồi, nhưng vẫn muốn xác thực thêm:" Ngươi còn chưa xem lưỡi, sao đã biết rồi?"

Đại phu vỗ bàn:" Ngươi là đại phu hay ta là đại phu?"

" Ngươi!"

" Vậy thì ngậm miệng vào, cầm lấy mà đi nhận thuốc." Vị đại phu đó không vui ra mặt, ném tờ giấy đi, còn lẩm bẩm một câu:" Bọn khốn kiếp, kiếm được tiền còn lắm chuyện! ... Người tiếp theo."

Tả Thiếu Dương cầm đơn thuốc xem qua, đi tới chỗ trướng phòng, đưa đơn thuốc cho hắn.

Trướng phòng đó cầm bút ghi giá các loại thuốc, sau chuyển cho hỏa kế bên cạnh, quy trình hết sức tiêu chuẩn, do chính Tả Thiếu Dương định ra, ngăn chặn chuyện tiêu cực, ai ngờ chẳng có chút tác dụng nào, giá tiền ghi trên đó cao gấp đôi giá thực.

Tả Thiếu Dương vờ nói:" Hỏa kế huynh, giá thuốc trên này cao quá nhỉ, nếu là tự mình bỏ tiền ra, sợ là mua không nổi."

Hỏa kế bốc thuốc giọng khinh khỉnh, gói thuốc xong ném cho Tả Thiếu Dương:" Riêng bằng vào vị thuốc nhân sâm này đã đủ cho ngươi ăn cả đời rồi đấy ... Thuốc đây, cầm lấy."

Tả Thiếu Dương lạnh lùng nói:" Có ba vị thuốc bốc sai!"

Hỏa kế trừng mắt lên:" Ngươi nói cái gì?"

Tả Thiếu Dương chỉ vào đơn thuốc:" Đây là đơn toàn phúc đại giả thang, trong đó có ba vị toàn phục hoa, đại giả thạch và nhân sâm. Nhưng ta nhìn rõ ngươi bốc thuốc cho ta chỉ có quế chi, tang ký sinh và ngũ gia bì, có cần mở ra đối chiếu không?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận