Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 733: Thản nhiên thừa nhận. (2)

Quả nhiên là tài tử có tiếng ở kinh thành, cái miệng sắc bén thật đấy, Tả Thiếu Dương nheo mắt nhìn Đỗ Kính:" Không thể nào có chuyện đấy, ngay từ đầu ta đã cho thống kê người cùng khổ ở Trường An, dựa theo năng lực từng y quán để bố trí nhân thủ, hoàn toàn có thể ứng phó, tuyệt đối không có chuyện tăng nhân thủ nhiều gấp mấy lần vẫn không đủ. Rốt cuộc có chuyện gì?"

Đỗ Kính chỉ tay một vòng:" Ta không biết, nhưng đúng là mỗi ngày có nhiều người bệnh tới khám bệnh! Không tin hội trưởng hỏi mọi người đi, chuyện là như thế, ta không nói dối."

Tả Thiếu Dương nhìn quanh, mọi người đều gật đầu, bao gồm Hầu Phủ:" Được, chuyện này ta sẽ điều tra sau, nói tiếp đi, chừng đó chưa đủ đâu, đừng nói các ngươi không biết gì."

Đỗ Kính nhíu mày bắt gặp ánh mắt dữ dội Tả Thiếu Dương, bất giác hơi sợ, thoáng yếu đuối đó có vẻ làm hắn hổ thẹn, lưng ưỡn thẳng hơn, giọng cũng to hơn, tỏ vẻ cây ngay không sợ chết đứng:" Ta cũng phát hiện có kẻ lợi dụng chữa miễn phí để khám bệnh, nhưng mới đầu khám bệnh là thật, sau này mới dần dà nài nỉ cho mang thuốc về nhà sắc, rồi không sắc thuốc mà đưa tới hiệu thuốc khác để bán. Lúc đầu người làm thế rất ít, cứ dần dần số lượng tăng lên, đến sau này gần như tất cả đều làm thế. Bọn ta phát hiện ra liền trực tiếp dừng tư cách khám bệnh miễn phí của họ, chỉ là người quá đông, căn bản không ngăn được, nếu cứ miễn trừ thì chẳng còn ai ..."

" Sao không ngăn được." Tả Thiếu Dương vỗ bàn:" Sắc thuốc tại chỗ chính là cách tốt nhất, các ngươi không kiên trì, cho nên tạo sơ hở cho người ta lợi dụng."

Mọi người cúi đầu không nói, rõ ràng bọn họ chẳng tán đồng lời của y.

Mọi chính sách không thể vẹn toàn, sắc thuốc ở y quán mang về dùng với bách tính ở gần là cách hay, nhưng ở xa thì bất tiện, đặc biệt với người già cả ốm yếu hoặc tàn tật. Nhưng chính vì kiên trì sắc thuốc tại chỗ, mới giúp được người thực sự cầu y mới tới, nếu không chuyện lợi dụng chữa trị miễn phí trục lợi, hơi chút nhức đầu sổ mũi cũng chạy tới lấy thuốc đem bán.

Ở thời hiện đại, chuyện lợi dụng bảo hiểm y tế đi khám bệnh lấy thuốc sau đó bản cho hiệu thuốc chuyên môn thu mua. Đối diện với tình huống này, đơn vị chữa trị vì lợi ích đơn vị, thường mắt nhắm mắt mở cho qua.

Đám người này miệng nói không sao ngăn được vì sao, vì ngăn cản cũng là ảnh hưởng tới lợi ích bản thân chúng, nên không nghĩ cách ứng phó.

Tả Thiếu Dương gằn giọng:" Các ngươi phải biết, chuyện này nếu không có cách ngăn cản, cuối cùng sẽ dẫn tới hủy diệt, người thực sự cần chữa trị không được chữa trị, lượng lớn tiền rơi vào tay những kẻ trục lợi .... Ba mươi đồng tiền thuốc, bán đi được năm đồng, thu lợi là Vu thị y quán! Nếu Các ngươi lo cho bọn họ chưa đủ giàu có, vậy thì đem thẳng tiền tới Vu thị y quán mà tặng đi, không cần phải vòng vèo tốn công như vậy đâu."

Vẫn không ai dám nói gì.

Tả Thiếu Dương nói tiếp:" Chế độ này không thể giúp bách tính cùng khổ có được lợi ích, để số ít tận dụng sơ hở trục lợi phi pháp, vậy thì không cần kiên trì nữa. Bọn họ muốn tiền thì cừu tế tiền cho bọn họ, bọn họ cầm tiền rồi tự mua lấy thứ mình cần, thích khám bệnh thì khám bệnh, thích mua lương thực thì mua lương thực. "

Vừa nghe thấy lời này Đỗ Kính tán thưởng đầu tiên:" Đúng thế, thay vì vỗ béo những kẻ lợi dụng chính sách kia, không bằng nghĩ cách cấp tiền cho bách tính."

Tả Thiếu Dương nói vậy chẳng qua là để thăm dò thôi, xem ai còn thực sự suy nghĩ cho cái y quán này, ai chỉ phụ họa bừa, kết quả là tất cả đều phụ họa, chỉ có tỷ phu Hầu Phổ chẳng có thái độ gì. Y biết tỷ phu là người nghiêm túc, chặt chẽ, có trách nhiệm, trước ở quê thu thế, ai cũng sợ sự chi li của hắn, nên mới đưa hắn tới kinh thành làm tổng quản trướng vụ. Nhưng chuyện nghiêm trọng thế này, hắn không nói gì cả, đợi mình phát hiện ra thì hắn đặt bản thân ngoài cuộc, tỏ vẻ không biết, không nghe, không thấy, e là chuyện còn phức tạp hơn dự đoán.

Nể mặt tỷ phu, Tả Thiếu Dương không hỏi vào lúc này, quay sang một trướng phòng khác là Cát Toán Tử:" Cát đại nhân có ý kiến gì không?"

Cát Toán Tử đứng dậy chắp tay:" Đại nhân nhìn xa trông rộng, tiểu nhân bội phục, đại nhân cứ quyết định, tiểu nhân ắt làm theo."

Tả Thiếu Dương đâu cần những lời vô nghĩa này, cười nhạt:" Quyết định à? Trước khi xem sổ sách, ta có quyết định gì cũng chỉ là uổng công thôi, các ngươi phụ họa cái gì? Được rồi, đêm hết sổ sách lên đây, để ta xem xem các ngươi làm việc thế nào."

Cát Toán Tử cùng đám trướng phòng đem sổ sách của mình nộp lên.

Tả Thiếu Dương lật xem từng trang một, y xem rất chậm, mỗi khoản chi tiêu đều xem qua, đương nhiên mọi thứ đều có quy luật, đến đoạn sau này, sổ sách đều giống nhau, y xem càng lúc càng nhanh.

Ba y quán, sổ sách rất nhiều, người thường khó xem thứ buồn chán thế này, nhưng Tả Thiếu Dương vẫn xem tới hơn một canh giờ.

Tới khi lật liền mấy cuốn sổ về sau, xác định không có thêm thứ gì mới mẻ nữa, Tả Thiếu Dương đóng sổ lại:" Ở đây không ai là kẻ ngốc, muốn ngậm miệng ăn tiền, trong lòng mọi người đều hiểu ngầm cả. Nhưng hiểu ngầm thì hiểu ngầm, vẫn phải nói thẳng với nhau ... Nói đi, tiền thuốc thực sự chi ra là chừng này à?"

Hầu Phổ là tổng trướng phòng, báo cáo sổ sách phải do hắn làm, nhưng hắn lại như lão tăng nhập định, chẳng hề nghe thấy Tả Thiếu Dương nói gì cả. Những người khác cũng im lặng theo.

Tả Thiếu Dương nói hai lần không ai đáp, y liền nhìn thẳng vào Đỗ trướng phòng:" Đỗ tiên sinh, ngươi nói đi."

Đỗ trướng phòng vốn là trướng phòng tiên sinh trong Đỗ phủ, được đích thân Đỗ Yêm tiến cử tới hội cơ kim Xích Cước làm trướng phòng, mỉm cười chắp tay:" Hội trưởng mắt sáng như đuốc, không chuyện gì qua mắt được. Vâng, sổ sách có thổi phần, hơn nữa quá nửa là thổi phồng."

Đám Cát Toán Tử bất an , đầu cúi thấp nhưng lỗ tai dựng lên, Tả Thiếu Dương đối xử với Đỗ trướng phòng thế nào là tấm gương cho họ.

Sự thản nhiên của kẻ này làm Tả Thiếu Dương phải bất ngờ, y cũng mỉm cười gật gù:" Tốt, ngươi dám thừa nhận là tốt, ba mươi đồng, các ngươi gi là sáu mươi đồng, ba mươi đồng kia đâu? Có phải các ngươi đút túi riêng?"

" Vâng!" Đỗ trướng phòng khom người đáp, hoàn toàn không có lời hiện giải nào hết, thừa nhận ăn tiền một cách bình thản như đó là chuyện hiển nhiên:

Tả Thiếu Dương cười to:" Ha ha ha, hay, thật là hay. Vậy mỗi người chiếm đoạt bao nhiêu tiền, tự báo lên rồi đi lĩnh tội, ta khỏi phải bẩn tay."

Đỗ trướng phòng vẫn cười nói như thường, chẳng tỏ ra có chút sợ hãi hay chột dạ gì, rõ ràng coi mình chẳng làm gì sai:" Không biết bọn tiểu nhân phạm tội gì, xin hội trưởng chỉ giáo, nếu thực sự có tội, bọn tiểu nhân tất nhiên đi nhận tội, không dám đùn đẩy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận