Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 268: Ai hiểu lòng thiếu nữ.

Tóm lại không có lấy chuyện nào dù nhỏ nhặt khiến người ta vui lên được, suốt cả đường đi Tả Thiếu Dương và Miêu Bội Lan còn chẳng nói với nhau lời nào, lặng lẽ về hiệu thuốc.

Vừa tới cửa liền nghe thấy tiếng cười váng đầu của một nam tử:” Ha ha ha, Tiểu Tam, thì ra tên tiểu tử nhà ngươi trốn ở đây, hại lão tử đi tìm mãi, ngươi làm sao, lão tử sau này có xuống suối vàng cũng không dám nhìn mặt cha mẹ ngươi, muốn chết để lại vài thằng nhóc đã, lúc đó lão tử hết trách nhiệm.”

Tả Thiếu Dương bước nhanh vào, thấy viên quan quân mặt đen xì, cao lớn lừng lững, vai hùm lưng gấu và hai binh sĩ đứng bên cạnh giường của binh sĩ trẻ bị gãy chân. Quan quân kia râu xồm xoàm, mày rậm mắt to, vai hùm lưng gấu, cao lớn lừng lững, hông đeo hai thanh đao to bản, trông quen quen mà không nhớ là gặp ở đâu.

Viên quan quân đó nhìn Tả Thiếu Dương có hơi ngờ ngợ, đến khi nhìn Miêu Bội Lan, tức thì sáng mắt lên, hớn hở đi tới:” Trùng hợp trùng hợp quá, không ngờ cô nương cũng ở đây, ta tìm cô nương đến khổ.”

Tả Thiếu Dương nhớ ra, chính là viên quan quân khen chùy pháp của Miêu Bội Lan trên thành, chắp tay nói:” Thì ra là tướng quân.”

Người ta chỉ khẽ gật đầu, không để ý tới Tả Thiếu Dương, đi vòng qua y, tới trước mặt Miêu Bội Lan, ngoạc miệng cười tới tận mang tai, chủ động giới thiệu:” Ta họ Phàn, vì mặt đen nên người ta hay gọi là Phàn Mặt Đen, là đội chính đội thứ ba quân đoàn một báo kỵ quân. Cô nương tên là gì?”

Năm Trinh Quan thời Đường, biên chế quân đội về tổng thể chia làm cấp bậc quân, đoàn, lữ, đội hỏa. Một quân có sáu đoàn, một đoàn có hai lữ, một lữ có hai đội, một đội có năm hỏa, mỗi hỏa có 20 người. Nên một đội chừng một trăm người, Phàn Mặt Đen là đội chính, tương đương đại đội trưởng hiện giờ.

Miêu Bội Lan không đến mức sợ người lạ, nhưng cũng không quen có nam nhân xa lạ tự dưng sấn sổ hỏi tên mình như thế, trốn ra sau lưng Tả Thiếu Dương, không trả lời hắn.

Phàn Mặt Đen rối rít xua tay, nở nụ cười thân thiện, hắn không cười còn đỡ, mồm hắn như mồm sói, răng thì lởm chởm, thái độ thô bỉ hết chỗ nói, làm người ta ghê rợn. Áng chừng bản thân hắn không biết điều đó, mà cũng chẳng ai đủ gan dạ nói với hắn điều đó, nên Phàn Mặt Đen vẫn trưng ra nụ cười kinh dị của mình:” Cô nương, không phải sợ, hôm qua trên tường thành cô nương giết liền bốn tên phản quân, lợi hại vô cùng, ta bội phục. Hôm nay đại tướng quân luận công, ta muốn thỉnh công cho cô nương, chùy pháp của cô nương rất hợp khẩu vị lão Phàn này, chúng ta lại còn có dung mạo giống nhau, mặt chúng ta đều đen, có khi năm trăm năm trước là người nhà, ha ha ha.”

Ngất mất, hai tên binh sĩ phía sau lè lưỡi nhìn nhau, cô nương người ta da chỉ hơi đen một chút thôi, song mặt mũi xinh xắn đáng yêu, còn thứ như đội trưởng nhà mình, dù nhà có bán than cũng khó đen được tới độ đó, điều này chỉ dám nghĩ trong đầu, đó ai dám nói ra.

Lão Phàn nghĩ mình nói thế tỏ ra thân thiết, nhưng cô nương nhà nào thích nam nhân thô kệch như thế nói giống mình, kể cả xưa nay Miêu Bội Lan vốn chẳng để ý tới dung mạo hay cách ăn mặc gì hết, nàng đâu có rảnh mà để ý mấy thứ đó, kể cả lúc chớm nở tình cảm với Tả Thiếu Dương cũng thế, nàng vẫn vô tư, chỉ tới khi gặp Bạch Chỉ Hàn, nàng vô cùng tự ti.

Hơn nữa nữ nhân cầm đao giết người chẳng phải hay ho gì, nàng không muốn cha mẹ Tả Thiếu Dương biết.

Lão Phàn oang oang cái miệng đã đành, Tả Thiếu Dương cũng chẳng hiểu cho lòng nàng, còn cười hớn hở hưởng ứng:” Tướng quân, cô ấy tên là Miêu Bội Lan, là muội tử kết nghĩa của ta ... hôm qua trên tường thành ta nghe có quan quân hô lớn giết địch có thưởng gì đó, muội tử ta tuy không phải quân sĩ, song giết không ít địch, có phần thưởng không?”

Miêu Bội Lan liếc nhìn về phía trong nhà, Tả Quý cũng đang nghe bọn họ nói chuyện, nàng gấp tới độ cuống lên, muốn Tả Thiếu Dương đừng nói chuyện này nữa, giật áo y. Tả Thiếu Dương hiểu lầm quay lại nói nhỏ “yên tâm, thế nào ta cũng đòi được tiền cho muội!”, làm Miêu Bội Lan chỉ muốn ôm mặt chạy đi chỗ khác.

Phàn Mặt Đen một hồi cố gắng “kết thân” không thành với Miêu Bội Lan mới chịu chú ý tới thanh niên tuấn tú trước mặt:” Tiểu huynh đệ là?”

Binh sĩ trẻ bị thương giới thiệu:” Phàn đội chính, huynh ấy là lang trung ở đây, chính là người trị bệnh cho đệ, y thuật rất cao minh, lấy tên mà không đau chút nào, thần kỳ cực.”

“ A?” Phàn Mặt Đen nhìn lại Tả Thiếu Dương một lượt:” Thì ra ngươi là lang trung chữa cho Cẩu Tử, trẻ như vậy mà y thuật cao minh, bội phục bội phục, đám quân y ăn hại, hôm qua cũng lấy tên ra, thế mà làm đội của lão tử chết mất hai người, đúng là vô dụng, không biết chúng cứu người hay giết người.”

Cẩu Tử nóng mặt đính chính:” Đội chính, ta tên là Đinh Tiểu Tam, không phải Cẩu Tử.”

“ Lão tử gọi ngươi là Cẩu Tử từ nhỏ, tự dưng lại giở quẻ là sao?” Phàn Mặt Đen theo thói quen giơ chân đá, nửa đường mới nhớ hắn bị thương, kịp thu chân lại:

Nói chuyện với thằng cha này mệt quá, Tả Thiếu Dương phải nhắc nhở:” Phàn tướng quân, còn chuyện thưởng ...”

“ À đúng, giết mỗi kẻ địch vốn thưởng một nghìn đồng, giết trên ba tên còn được thưởng thêm gạo, chỉ là giờ quân lương thiếu thốn, nên bỏ gạo rồi.”

“ Vậy làm sao biết được đã giết bao nhiêu kẻ địch?”

“ Đương nhiên cắt tai làm chứng.”

“ Nếu có kẻ giảo hoạt, cắt tai chiến hữu chiến tử của mình, hoặc bách tính chết thì sao?”

Phàn Mặt Đen mặt âm trầm đáng sợ, đôi mắt ốc nhồi mở to hết cỡ, nhìn trừng trừng Tả Thiếu Dương:” Trong quân của lão tử không có thứ binh sĩ như vậy, nếu phát hiện kẻ nào, ta giết kẻ đó. Ngươi dám nghi ngờ huynh đệ của lão tử sao?”

Tả Thiếu Dương xấu hổ, người thời xưa đa số vẫn còn rất thật thà, y lại đem tư tưởng sau suy diễn, quả không thích hợp, cười khan:” Tướng quân đừng giận, ta không biết nên tò mò hỏi thế, không có ý gì.”

“ Miêu cô nương tuy không xẻo tai địch, nhưng có Lão Phàn này làm chứng là đủ rồi, vẫn luận công ban thưởng như bình thường, lời Lão Phàn này nói tướng quân chưa từng nghi ngờ.” Phàn Mặt Đen hừ một tiếng, lại nghiêng đầu nhìn Miêu Bội Lan, có vẻ thích nàng lắm, nói chuyện thay đổi hẳn, “dịu dàng” hơn rất nhiều:” Tiếc quá, cô nương lại là nữ giới, nếu không ta thu vào quân làm phó thủ cho ta, chúng ta cùng lên chiến trường giết địch, có phải sảng khoái biết bao.”

Miêu Bội Lan muốn khóc với hai tên ngốc này lắm rồi, bực minh dậm chân nói:” Ta không cần tiền thưởng.”

Phàn Mặt Đen và Tả Thiếu Dương ngớ ra, đồng thanh hỏi:” Vì sao?”

Miêu Bội Lan hậm hực bỏ đi, không thèm để ý tới hai tên ngốc không hiểu cho nỗi lòng nữ nhi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận