Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 543: Học tập và kiện cáo. (3)

Sách thời Đường rất quý, vì công nghệ in ấn lúc đó chưa phát triển, in mỗi trang sách là cần một bản khắc gỗ, đủ hình dung một cuốn sách cần dùng cả căn nhà chứa bản in rồi, nên đa phần là bản chép tay. Hơn nữa nguồn sách cũng rất hiếm, nhà nào có sách hay chẳng coi như chí bảo, chỉ truyền cho con cháu trong nhà, không chia sẻ với người ngoài.

Nhưng nói ra thì Tả Thiếu Dương chẳng hứng thú với điển tịch y học chính quy thời sơ Đường, nếu không phải y đã thuộc làu thì cũng quá nhiều kiến thức sai, thiếu, nếu không phải sách thất truyền thì y không hứng thú. So ra những cuốn sách của người vô danh đi bốn phương ghi lại kinh nghiệm cá nhân lại thu hút Tả Thiếu Dương hơn. Y đi khắp Trường An mới may mắn được 4 quyền, tốn mất hơn một quan tiền mua được, thời gian qua đọc say sưa, Kiều Xảo Nhi không biết, hiểu lầm rằng y không có sách để đọc.

Chân Dao cầm cuốn sách Kiều Xảo Nhi đưa cho, thấy sách không tên tác giả, nội dung không trau truốt, rõ ràng không phải lúc tĩnh tâm viết ra, mà đôi khi nổi hứng trên đường ghi chép lại, có tranh vẽ ghi chú, chữ viết chẳng ra hàng lối gì. Biết Tả Thiếu Dương chữa chân cho Kiều Xảo Nhi mà tằng thúc tổ mình không chữa được, tài hoa không phải bàn cãi, nếu được danh sư chỉ điểm có khi thành tựu cao hơn, nữ nhân lại đa cảm, nói:” Nhà ta rất nhiều sách, nhưng nghiên cấm người ngoài mượn đọc, tối đa ta chỉ trộm được vài cuốn cho công tử xem thôi, nếu bị phát hiện thì ta thảm mất.”

“ Chân cô nương, thực sự không cần, đừng nghe Xảo Nhi nói, ta đọc mấy cuốn này tốt rồi.” Tả Thiếu Dương nhận lại cuốn sách, vuốt phẳng góc đặt lên bàn, y rất giữ gìn sách vở ... trừ những cuốn đã bị y xé đi chùi đít:

Chân Dao nghe thế càng thấy tội nghiệp y, đến cuốn tạp học vô danh cũng cẩn thận giữ gìn như thế, quyết tâm nói:” Vậy để ta lấy sách trân tàng của tằng tổ phụ cho công tử xem, có điều công tử phải xem nhanh, để lâu dễ bị phát hiện.”

Chả trách người ta nói nữ nhi hướng ngoại, đến cả sách quý trong nhà cũng mang ra rồi, Tả Thiếu Dương còn nói gì được nữa đây, không thể phụ lòng giai nhân, vả lại, y cũng muốn biết sách của thần tượng mình viết ra:” Đa tạ cô nương, ta xem một tối là đủ.”

“ Công tử, không cần gấp thế, trong vòng ba ngày hẳn không có vấn đề gì đâu.”

“ Không sao, khiến Chân cô nương phải trộm sách cho tại hạ xem, đã xấu hổ lắm rồi.”

“ Không hề gì, y thư vốn nên phổ biến cho người người cùng xem mà, y thuật của y giả nâng cao, người bệnh mới có lợi.”

Câu nói này khiến Tả Thiếu Dương thực sự phải nhìn Chân Dao bằng con mắt khác rồi, nếu không phải những thứ y được học từ trường rất nhiều người cũng học, mà là sách mà riêng mình mới có, y không biết mình có rộng lòng chia sẻ như vậy không, chân thành nói:” Chân cô nương lòng dạ nhân hậu, tại hạ bội phục.”

“ Không thể so với công tử, nghe nói công tử ở Hợp Châu vì cứu cô bé ăn mày lên núi hái thuốc, mới là nhân y chân chính, trên đời mấy người làm nổi.”

Kiều Xảo Nhi lại ở bên làm động tác rùng mình, chân tay co quắp hết lại, kết quả bị đánh cái nữa.

Chập tối ngày hôm sau Chân Dao lại tới. Nhìn vẻ mặt của nàng, Tả Thiếu Dương biết chuyện không có kết quả, Chân Dao mắt đầy tơ máu, nói nàng nài nỉ tằng thúc tổ suốt một buổi chiều, chẳng những không ích gì, còn bị mắng đừng quản chuyện không liên quan. Thế là lấy luôn sách tập hợp kinh nghiêm sáu mươi năm hành y của ông, thức trắng đêm sao chép lại một bản.

Tả Thiếu Dương cảm động không thôi, nhận lấy cuốn sách viết bởi nét chữ nắn nót của Chân Dao, thứ này quá quý giá, y không muốn tiếp nhận, nhưng không nỡ phụ công sức của nàng, cuốn sách này chẳng khác nào bí tịch Cửu Dương Thần Công, người luyện võ nào nhìn thấy không máu sôi sùng sục.

Thời gian tiếp đó Tả Thiếu Dương bỏ hết chuyện khác vùi đầu nghiên cứu cẩn thận cuốn sách quý giá này.

Càng xem Tả Thiếu Dương càng thán phục, trong đó có giải thuyết một số sai lầm trong bộ sách kinh điển y học đương thời, quan trọng hơn y đã hiểu vì sao huynh đệ Chân thị được gọi là thần y rồi, vì y kinh ngạc phát hiện, không ít phương thuốc trong sách này ở bắt nguồn từ ( Thương hàn tạp bệnh luận) của Trương Trọng Cảnh.

Thương hàn tạp bệnh luận bao gồm hai bộ phận, toàn thư thất tán thời chiến loạn Đông Hán, trong đó bộ phận thương hàn được Tây Tấn vương Thúc Hòa chỉnh lý thành Thương hàn luận lưu truyền tới giờ, còn phần tạp bệnh thì chìm nổi tới thời Bắc Tống mới được chỉnh lý thành ( Kim quỹ yếu lược), sau đó truyền cho hậu thế, đầu thời Đường phần tạp bệnh đã bị thất truyền.

Địa vị thần y của Chân thị huynh đệ dựa vào cái này mà có, nếu một hai phương thuốc thì còn có thể nói là trùng hợp, nhưng Tả Thiếu Dương phát hiện tới ít nhất 12 phương thuốc của tạp bệnh luận trong đó. Ngoài ra không ít phương thuốc dựa trên cơ sở của Tạp bệnh luận, hẳn Chân thị huynh đệ cũng không có được đầy đủ, dựa vào kinh nghiệm của mình khôi phục nó. Giống như Trương Vô Kỵ học được Cửu Dương thần công thất truyền, võ công tất nhiên cao hơn người khác rất nhiều.

Những phương thuốc này với người khác mà nói là bảo bối, với Tả Thiếu Dương thì quá mức phổ thông rồi, thậm chí với hệ thống lý luận y học hiện đại, y cải tiến thành phương thuốc tốt hơn nhiều. Có điều Tả Thiếu Dương vẫn thu được lợi ích không nhỏ, sáu mươi năm kinh nghiệm của huynh đệ Chân thị không phải đùa, nhiều chi tiết nhỏ giúp y có gợi mở lớn, những điều mà không thể học nổi trong sách giáo khoa.

Tả Thiếu Dương gần như đóng cửa học tập hơn mười ngày, lâu lắm rồi y không chuyên tâm vào sách vở như vậy, Bạch Chỉ Hàn vừa may vá thi thoảng lại ngẩng đầu lên nhìn, nở nụ cười dịu dàng mà hạnh phúc.

Bệnh của Kiều Xảo Nhi tiến bộ rất chậm, hoàn toàn dựa vào được Tả Thiếu Dương châm cứu hàng ngày giảm đau, Kiều lão gia sốt ruột vô cùng, tới thăm khuê nữ, sau vài lần chạm chán Tả Quý, Tả Quý mới đầu ngoảnh mặt làm ngơ tới thấy ông ta ngồi bần thần bên giường khuê nữ thì thở dài. Đáng thương cho lòng cha mẹ thiên hạ, từ đó cũng nguôi ngoai cơn giận cũ, tiếp xúc nhiều với Kiều Quan, ông hiểu hơn về chuyện Kiều gia.

Gần đây Tả Quý nhìn thấy Kiều lão gia cũng gật đầu chào, quan hệ hòa hoãn hơn nhiều, mặc dù khó trở nên thân thiết, song thế là cải thiện lớn rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận