Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 512: Nợ vẫn hoàn nợ.

Đến trưa Tả Thiếu Dương từ Hằng Xương dược hành trở về, Tả Quý lại nói cho nhi tử biết Cù lão thái gia có cơ hội phục nguyên chức, ông giả vờ than thở:” … Cù lão thái gia dù sao cũng có tuổi rồi, vào kinh không rõ có lo được việc không, cũng không biết là mất bao lâu, cần có người chăm sóc dọc đường, chạy giúp việc vặt, thế nên cha con ta vào kinh giúp Cù lão thái gia hoàn thành nốt tâm nguyện cuối đời này, con thấy sao?”

“ Nếu được vậy thì quá tốt, con đồng ý.” Tả Thiếu Dương nghĩ làm được việc này Bạch Chỉ Hàn hẳn sẽ rất vui, tuy nàng nói không để ý y có tham gia khoa cử vào sĩ đồ không, song lời đó không hoàn toàn thật lòng, mình không làm được, vậy giúp Cù lão thái gia phục chức, bù đắp phần nào tiếc nuối của nàng. Vừa vặn lần trước lỡ cơ hội tới Trường An, Tả Thiếu Dương rất hào hứng:” Cha cũng không cần đi, chuyện này con và Chỉ Nhi đi cùng là được mà.”

“ Ài, cha cũng muốn lên kinh thành một chuyến.” Tả Quý đã chuẩn bị sẵn câu trả lời, đấm đấm lưng nói:” Nhân lúc tay chân còn cử động được, đi thăm lão hữu, vài năm nữa e không còn cơ hội.”

“ Cha có bằng hữu ở kinh thành sao?” Tả Thiếu Dương rất bất ngờ, y chưa bao giờ nghe cha nói tới:

Tả Quý hơi đỏ mặt, già đầu thế này rồi còn đi nói dối con:” Ừm, Bảo chưởng quầy của Tế Thế đường là bằng hữu cũ của cha đó.”

“ Con từng nghe Chúc lão bá nói tới Tế Thế đường, ở kinh thành họ là dược hành rất lớn, không ngờ Bảo chưởng quầy lại là bằng hữu của cha.” Tả Thiếu Dương ngạc nhiên:

Tả Quý vuốt râu cười ha hả không nói.

Lương thị bấy giờ mới nghĩ ra một chuyện:” Lão gia, nhà ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy chứ? Trung Nhi chuyến này đi Long Châu về có thêm 30 quan tiền, trong nhà còn 78 quan mấy trăm đồng, còn xa mới đủ, lại phải chuẩn bị hành trang đi đường nữa.”

“ Chúng ta còn ruộng mà.”

“ Hả? Bán ruộng sao?”

“ Đúng thế, ruộng riêng nhà ta tới 170 mẫu, hiện giá mỗi mẫu đã lên tới sáu quan, người mua xếp hàng dài ấy chứ, chẳng sợ không bán được, cái này nhờ cô gia giúp, bán đi khoảng 80 tới 100 mẫu là đủ rồi. Trước kia không hiểu vì sao Trung Nhi đồng ý đổi ruộng chứ không cần tiền.”

Cha y ghét việc đồng áng, cho nên nói bán dễ không, chẳng suy nghĩ gì, Tả Thiếu Dương phản đối, đó là công cụ làm giàu của y, không thể bán được:” Cha, nông hộ nhà người ta đến nhà mình thuê ruộng cũng nói rồi, không phải không thuê được ruộng, mà muốn báo ân Tả gia, hai nữa là muốn làm ruộng cho nhà ta, bây giờ chúng ta bán cho nhà khác nửa chừng rất không hay.”

Tả Quý nhíu mày:” Không bán thì lấy đâu ra tiền.”

“ Bán lương thực ạ.” Tả Thiếu Dương trình bày tính toán của mình:” Nhà ta có gần nghìn mẫu ruộng, theo giá lương thực bây giờ một lượng một đấu gạo, bán hết đi nhà ta phải kiếm được nghìn quan, cho dù năm nay mưa thuận gió hòa, bách tính được mùa, giá lương hạ xuống chỉ tới 500 đồng là ít nhất, nhà ta vẫn kiếm được 500 quan. Chúng ta nghĩ cách vay tiền, hai tháng nữa thu hoạch bán lương thực trả nợ là được.”

Tả Quý gật gù:” Con nói có lý lắm, vậy vay ở đâu đây, 500 quan tiền không phải nhỏ? Chẳng lẽ vay Chúc lão chưởng quầy?”

“ Chúc gia rất nhiều tiền, song cần trung chuyển cũng nhiều, lượng tiền mặt thực có không bằng với Dư gia, vay Dư lão bá là được.”

Dư chưởng quầy rất sảng khoái, nghe Tả gia muốn vay tiền liền gọi nhi tử đi lấy luôn, nguyên rương bạc đầy ăm ắp, nói mang đi kinh thành thì tiền đồng không tiện. Không cần ký giấy, không cần thế chấp, cũng không cần lấy lãi, dọa Tả gia mà ý kiến thì đi nhà khác vay, sau đó tuyệt giao.

Xưa nay chưa bao giờ nghe chuyện đi vay kỳ lạ hơn thế, Tả gia mừng rỡ tạ ơn, đem tiền tới Cù gia trạch viện, lúc này trời vẫn còn sáng.

Cù lão thái thái không ngờ Tả gia lại có tiền nhanh như thế, vô cùng cao hứng, lấy văn khế ra, nhờ lý chính làm trung gian, viết giấy bán nhà, một tay thu tiền, một tay giao giấy, tới đây trạch viện Cù gia đã chính thức thuộc về Tả gia. Có điều Tả gia cũng gánh khoản nợ lên tới 400 quan.

Trước kia nợ mỗi 9 quan mà tới mấy năm trời chẳng trả hết, ba mươi tết suýt nữa bị đuổi khỏi nhà, bây giờ nợ tới 400 quan, Tả Thiếu Dương chẳng hề gì, phu thê Tả Quý thì lo nơm nớp, cũng may là có nghìn mẫu ruộng tốt, có một tòa trạch viện để bán.

Làm xong thủ tục, hai nhà thương lượng ngày lên kinh thành.

Mọi chuyện ở nhà đã bố trí ổn thỏa đâu vào đó, Cù lão thái gia đi rồi, chuyện dạy dỗ đám Đại Tử được Tả Thiếu Dương gửi nhờ sang Chúc gia. Tôn tử của Chúc Dược Quỹ cũng mới đi học, thuê tiên sinh về nhà dạy, thêm mấy đứa nữa không hề gì, trẻ con có đua tranh mới mau tiến bộ, trước kia Tang Oa Tử với Tang Muội Tử được đi học là nhờ học cùng nhi tử Chúc Dược Quỹ.

Miêu mẫu nói Đại Thảo, Nhị Thảo là nữ nhân, không cần học làm gì, học thuê thùa may vá là đủ, Tả Thiếu Dương không đồng ý, nói có học, sau này dễ kiếm trượng phu tốt, về nhà biết quản gia cũng được coi trọng hơn, Miêu mẫu nghe theo.

Lần này mang theo 500 lượng bạc lên kinh, để cho an toàn, Đinh Tiểu Tam đi theo, thế là ở nhà còn mỗi Lương thị và Thảo Nhi, vừa trông coi cả hiệu thuốc và trạch viện lớn. Như thế không yên tâm, Tả Thiếu Dương nhờ bốn huynh đệ Lý Đại Tráng tới ở trạch viện, tiện trông nhà, Lý Đại Nương đảm bảo không để mất một viên gạch viên ngói nào.

Một ngày trước khi đi, Tả Thiếu Dương dùng trọn cả ngày cùng Bạch Chỉ Hàn, Miêu Bội Lan, Tang Tiểu Muội ngồi trên xe do Đại Hoàng kéo đi dã ngoại, lấy cớ là đi lễ chùa cầu khấn lên đường bình an.

Vốn muốn giành một ngày vui vẻ với các nàng, nhưng không được như ý nguyện, Tiểu Muội buồn đã đành, nàng là cô nương đa sầu đa cảm, không ngờ cô gái luôn lạc quan như Miêu Bội Lan còn buồn hơn, nàng lường trước rồi, Hợp Châu nhỏ bé không giữ được chân y, lần trước là Long Châu, lần này là kinh thành, không biết lần sau đi đâu, nhưng nàng sẽ không nói, nàng không muốn cản chân y.

Tả Thiếu Dương không biết tâm sự của nàng, vì dỗ Miêu Bội Lan vui, còn ăn hết nồi canh nàng nấu, đến mức thiếu chút nữa ngộ độc đi tới nơi xa hơn cả nàng tưởng tượng, may mà y nhân lúc nàng không chú ý móc họng nôn ra.

Ngoại trừ dỗ dành mãi chẳng nàng nào cười, với việc y suýt chết thì bọn họ có buổi dã ngoại vui vẻ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận