Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 739: Dưới bầu trời sao.

Tả Thiếu Dương rời phòng Hầu Phổ ra ngoài, an ủi tỷ tỷ, chơi đùa với Đại Đậu và Đậu Hoa một lúc, sau đó về nhà, không kịp giải thích gì, cưỡi ngựa Tiểu Hoàng tới phường Tấn Xương gần đó.

Phường Tấn Xương giống phường Thanh Long của y, đều là nơi sống bách tính bình dân, khác một chút trong khi bách tính phường Thanh Long đa phần làm công ở Đông Tây thị, bách tính phường Tấn Xương làm việc ở các công trường, các xưởng lớn.

Theo giao hẹn của Tả Thiếu Dương với Tiêu Vân Phi trước khi rời núi, nói nếu có chuyện tìm nàng thì ra sau chùa Từ Ân ở phường Tấn Xương, cắm mấy cành cây dưới cây hòe cổ thụ.

Đó là ngôi chùa nhỏ, chẳng có tường viện, chỉ có một tòa tháp, vài gian phòng, hiện tới giờ tụng kinh tối, tiếng tụng kinh đều đều truyền ra. Tả Thiếu Dương đi tới sau chùa, tìm được cây hòe kia, bẻ liền mấy cành cây cắm xuống đất, biểu thị có chuyện gấp.

Xong việc Tả Thiếu Dương định về ngay, nhưng lòng như mèo cào, thế nên ngồi xuống, nhắm mắt lại nghe kinh văn. Lúc này đây y càng phải bình tĩnh, bất kể nôn nóng, tức giận, than trời trách đất đều không giúp được gì nữa.

Nghe không ra là bài kinh gì, nhưng tiếng tụng kinh đều đều trầm hùng cùng tiếng mõ tốc tốc quả thực giúp xua đi không ít bất an trong lòng.

Tới khi trời tối, Tả Thiếu Dương ổn định tâm trạng, hướng về phía đại hùng bảo điện chắp tay một cái, cưỡi Tiểu Hoàng về nhà. Không ngờ chưa về đã thấy bóng dáng Kiều Xảo Nhi nhớn nhác trước cổng, lòng không khỏi trầm xuống, có chuyện gì sao?

Tả Thiếu Dương không đem chuyện liên quan tới Tiêu Vân Phi kể với đám Kiều Xảo Nhi, nên không nói cho nàng là đi đâu, ngựa vừa tới gần cổng nhà đã nhảy vội xuống, hỏi:" Xảo Nhi, phải chăng có chuyện gì à?"

" Tiêu tỷ tới tìm phu quân, nói có chuyện gấp." Kiều Xảo Nhi trả lời:" Thiếp sai Đinh Tiểu Tam và Hà Tử đi tìm chàng khắp nơi không thấy."

Tả Thiếu Dương ngớ người, thật đúng là không may, mình đi tìm nàng, nàng tới tìm mình, hẳn là đã biết chuyện liên quan tớ Vu gia rồi, cho nên mới nóng lòng như thế, nếu không dứt khoát không có chuyện tới nhà tìm mình, quan hệ giữa nàng và đám Kiều Xảo Nhi đều không tốt:" Tiêu tỷ còn ở nhà không?"

" Không, tỷ ấy đợi rất lâu, bọn muội lại không biết chàng đi đâu, tỷ ấy nói có việc gấp phải đi, nên để lá thư này cho chàng." Kiều Xảo Nhi lấy bức thư trong lòng ra:

Tả Thiếu Dương có chút nôn nóng mở ngay ra xem, thư rất ngắn, chẳng có lời tình tứ gì, chỉ thông báo nàng phải đi Đột Quyết, sẽ lên đường ngay lập tức, chừng vài tháng mới về.

Tả Thiếu Dương tay chân lạnh giá, sao lại không đúng lúc như thế, cứ như cả ông trời cũng vào hùa vùi dập y vậy, lòng lạnh ngắt cứ cầm lá thư như thế chẳng nói chẳng rằng đi về phòng ngủ, ngã xuống giường.

Cha mẹ y còn chưa biết chuyện, trong nhà đã ăn cơm trước rồi, Lương thị bảo Bạch Chỉ Hàn làm nóng cơm mang tới cho nhi tử. Tả Thiếu Dương chẳng có tâm trạng nào ăn cơm, đám Kiều Xảo Nhi hỏi mấy lần, y không nói, đành lùi ra ngoài cho y yên tĩnh.

Mọi con đường đều bị chặn rồi, Tôn Tư Mạc không gặp được hoàng đế, Tiêu Vân Phi đã đi Đột Quyết, Triệu vương vẫn chưa về. Còn y một tán quan ngũ phẩm, lại bị người ta tính hết mọi đường dồn vào chỗ chết, làm sao đối phó với hình bộ thượng thư?

Làm sao bây giờ, ngồi yên chờ chết à? Tả Thiếu Dương không phải người yếu đuối như nhược, y trải qua không gió không ít rồi, sinh tử cũng và phen rồi.

Chuyện tới mức này, không thể dựa vào ai, chỉ có thể dựa vào bản thân thôi.

Tả Thiếu Dương bật mình một cái rời giường, mở cửa phòng ngủ đi ra, thấy Kiều Xảo Nhi, Miêu Bội Lan, Bạch Chỉ Hàn đều đang ngồi ở đại sảnh, các nàng đều nhìn ra có chuyện lớn, nhưng Tả Thiếu Dương không nói, các nàng chẳng làm gì khác.

Vừa thấy Tả Thiếu Dương đi ra, ba nàng cùng đi tới, Tả Thiếu Dương nói trước:" Có chút chuyện, ta đang tìm cách giải quyết, các nàng đừng lo, giờ ta tới tìm tỷ phu bàn chút việc."

Kiều Xảo Nhi vội nói:" Thiếp đi cùng chàng nhé."

" Không cần đâu, dù sao tỷ phu cũng gần ngay đây mà."

Ba cô gái đành đứng lại tiễn Tả Thiếu Dương đi, biết chuyện nghiêm trọng rồi.

Tả Thiếu Dương đi ra ngoài bằng hậu viện, không tới nhà Hầu Phổ mà tới vườn thuốc sau nhà. Đây là lần đầu tiên Tả Thiếu Dương tới vườn thuốc vào buổi tối, có lẽ là bớt đi những loại máu sắc sặc sỡ, cho nên trông thoáng đã hơn rất nhiều, phóng mắt nhìn tới chẳng thấy điểm cuối, chỉ có phương trời xa xôi thấp thoáng ánh đèn hồng nhàn nhạt. Trên bầu trời sao nhấp nháy, Tả Thiếu Dương dừng bước ngẩng đầu, nhanh chóng tìm thấy Ngưu Lang và Chức Nữ.

Đó là hai ngôi sao đẹp nhất, khi Tả Thiếu Dương còn rất nhỏ, cha y đã dạy y cách phân biệt rồi, khi đó y cũng biết truyền thuyết về cuộc gặp gỡ mỹ lệ trên cầu Ô Thước. Cha y mất khi y mới lên mười tuổi, cha y cứ đi suốt cho nên ký ức về cha không nhiều, thi thoảng trong đêm, y dừng lại nhìn hai ngôi sao đó, tưởng niệm cha mình.

Ngân hà của hơn nghìn năm trước, có lẽ vì không có ánh đèn đủ sắc khắp nơi ảnh hưởng, bởi thế càng sáng chói mắt, từng ngôi sao phân biệt được rõ ràng. Ngưu Lang và Chức Nữ đứng bên ngân hà, đang cúi xuống nhìn mình, ánh sao chớp chớp, không biết cha mẹ ở trên trời có đang nhìn mình không?

Mẹ một mình nuôi y khôn lớn, cuối cùng trước khi thấy y đỗ đại học ra đi, mẹ bị ung thư nhưng luôn giấu, sợ ảnh hưởng tới con. Trước khi đi, mẹ y không hề lo sợ cái chết sắp tới gần, không để ý tới đau đớn dày vò, chỉ lo cho con trai từ nay còn lại một mình trên đời. Mẹ nắm chặt tay y nói, y phải kiên cường, bất kể thế nào cũng phải kiên cường mà sống, y cũng hứa với mẹ rồi.

" Tả đại ca!" Đột nhiên từ phía sau có tiếng gọi:

Tả Thiếu Dương lau nhanh đi nước mắt bên khóe, quay đầu lại:" Lan Nhi, sao muội lại tới đây?"

" Muội lo cho huynh nên đi theo, không xảy ra chuyện gì chứ? Muội nhìn sắc mặt huynh kém lắm." Miêu Bội Lan lo lắng hỏi:

Tả Thiếu Dương không đáp, nắm tay nàng tiếp tục đi về phía trước.
Bạn cần đăng nhập để bình luận