Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 582: Bệnh ho lâu năm.

Theo Tả Quý nói thì đi đáp tạ là đại sự hàng đầu, cả nhà đều xuất quân, mang theo tiền tạ ơn, phân thành hai xe ngựa tới lại bộ.

Đến nơi khá đông người, đưa bái thiếp đợi, khi tới lượt thì gác cửa chỉ cho mỗi Tả Thiếu Dương vào, những người còn lại đợi ở phòng khách. Tả Thiếu Dương theo chỉ dẫn tới khảo công ti, nhận lệnh bổ nhiệm, cùng với quan phục.

Đầu thời Đường, kiệu là vật phẩm chuyên dụng của hoàng thất, chỉ có hoàng đế và tần phi mới được dùng, dù là tể tướng chăng nữa cũng chỉ được cưỡi ngựa. Cho nên mọi quan viên có phẩm cấp đều được phân cho một con ngựa.

Tả Thiếu Dương được nhận một con ngựa đen, hơi kém sắc một chút, gầy gò, hơi nhỏ, chả hiểu giống ngựa này nó thế hay là ngựa non, không đòi hỏi nhiều, phẩm cấp của y đứng đầu từ đít mà có được ngựa tốt mới lạ. Dắt ngựa ra ngoài đưa cho Đinh Tiểu Tam trông, quan phục thì giao cho Bạch Chỉ Hàn để nha đầu mê quan đó sờ mó chán thì thôi, sau đó đi gặp lại bộ thị lang.

Tới ngoài công thự của Bành Bính, không ít người ăn mặc kiều thư sinh, sắc mặt vừa khẩn trương vừa hưng phấn, đang xếp hàng đợi thị lang đại nhân tiếp kiến.

Tả Thiếu Dương giao bái thiếp và tiền lễ cho viên ti lại, sau đó tiếp tục ngồi đợi, đếm được hai mươi tám người, thế này đợi tới trưa cũng chắc gì tới lượt mình, tiền lễ tạ của y chỉ có hai quan thôi, chắc cũng là ít nhất rồi.

Khách khí chào hỏi xung quanh một lượt, miệng ai cũng cười tới tận mang tai, toàn là người mới đỗ đạt mà, niềm vui còn chưa phai đâu, nên mọi người đều cởi mở thoải mái. Tả Thiếu Dương không phải không biết xã giao, mà là y không thích thôi, hôm nay rắm ngựa phun ra ào ào, làm ai nghe cũng thư thái.

Chào hỏi xong mà chả nhớ nổi tên người nào, định kiếm tư thế thoải mái ngủ một giấc, không ngờ ti lại đi ra gọi: “ Thị lang đại nhân truyền y cử thám hoa Tả Trung Thiếu Dương tấn kiến.”

Cả đám tròn mắt nhìn Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương cũng ngoáy tai tưởng mình nghe nhầm, chỉ bản thân, thấy người kia gật đầu, đứng dậy chỉnh lại quần áo, đi vào chính đường, mấy vị tiến sĩ vừa rồi nói chuyện với y hối hận không thôi, vì nghe y xuất thân y cử cho nên có hơi tự kiêu một chút.

Tả Thiếu Dương cười hì hì:” Cáo lỗi, cáo lỗi, tiểu đệ đi trước.”

Vấy vị tiến sĩ lúc này nào dám làm cao nữa đều chắp tay nói không sao.

Ti lại bảo y đợi một chút, vén rèm đi vào, lát sau đi ra khom người nói:” Tả đại nhân, mời vào.”

Tả đại nhân cơ đấy, nghe sướng hết cả người, lưng bất giác ưỡn lên vài phần "ừm" một tiếng, oai phong sải bước đi vào. Chỉ thấy đại đường rộng rãi, đốt một cái chậu than, vì mùa đông, cửa sổ đóng chặt, có phần âm u, sau bàn làm việc, có vị lão giả tay cầm tấm thiếp, miệng ho khù khụ, ho khiếp đảm làm y sợ lão già này mắc bệnh truyền nhiễm thì hỏng.

Đợi ông ta ho hết chú ý tới mình, Tả Thiếu Dương khom người thi lễ, nói vài câu cảm tạ, sau này xin được đại nhân tài bồi mà cha y dạy cho. Bành Bính mỉm cười, bảo y ngồi xuống.

“ Ngươi thật to gan .. Khụ khụ ... Trong bài thi dám chỉ trích y thánh, đây là điều phạm đại kỵ ... Biết không hả? Khụ khụ, nếu là người khác, tuyệt đối không ... Đỗ được đâu ... Nếu không có uy danh Đỗ đại nhân che ch ... Ngươi tuyệt đối không đỗ được, ngươi phải hiểu mình may mắn thế nào.” Bành Bính nói một đoạn lại ho:” Đám thái y thự cũng phải đau đầu vắt óc mới an bài được chức vụ này cho ngươi ... Sau này không được quên ân đức Đỗ đại nhân, làm việc cho cẩn thận.”

Người nói khó khăn, người nghe cũng vất vả, Tả Thiếu Dương biết bài thi của mình thế nào cũng gây chuyện rồi, nên không lạ, khom người nói:” Học sinh ghi nhớ.”

Bành Bính lắc đầu:” Ngươi là quan rồi, từ nay phải xưng là ti chức ... Đi đâu cũng phải tự luật mình là quan viên của triều đình, từ lời ăn tiếng nói, tới làm việc, đều phải chú ý ... Khụ khụ ...thái y thự ở kinh thành có năm y quán, ngươi làm y chính ở y quán đông nam, thái y giám ở đó là Liêu đại nhân, danh y kinh thành, phải cùng ... Khụ khụ ...”

Nói tới đó ho liên hồi, tới hô hấp cũng khó khăn, không ngừng khạc đờm vào ống.

Tả Thiếu Dương thấy ông ta ho tới muốn ra cả phèo phổi rồi, không ngồi yên được nữa, đi lên nói:” Đại nhân, bệnh ho của ngài rất nghiêm trọng, nếu không trị liệu kịp thời, chỉ e gây ngạt thở, có cần ti chức châm cứu giảm ho không?”

Bành Bính thở tới không nói nổi nữa, gian nan gật đầu.

Tả Thiếu Dương lấy trong lòng ra một bộ kim châm, từ lần trước gặp chuyện Chân thị huynh đệ ám sát Đỗ Yểm, y làm bộ châm nhỏ, luôn mang trong người, đề phòng trường hợp khẩn cấp. Nếu khi cần sơ cứu thì thuốc không biết bao nhiêu loại mới đủ, còn châm cứu chỉ cần cái hộp bằng gang tay, y phục thời đường rộng thùng thinh, mang theo chục cái hộp như thế cũng không hề gì.

Bảo Bành Bính xoay người lại, sau đó dùng kim châm đâm vào huyệt định suyễn, thiên đột và nội quan, tay vê châm chừng hai tuần trà.

Bành Bính nhắm mắt dưỡng thần, hô hấp đều trở lại, ho cũng ngừng, ngồi ngay ngắn trên ghế, sờ sờ ngực, gật gù nói:” A, dễ chịu hơn nhiều lắm, ừm, không hổ danh thám hoa.”

Tả Thiếu Dương hỏi:” Bệnh này của đại nhân chỉ e là khá lâu năm rồi phải không?”

“ Ừ, cũng nhiều năm rồi, trị thế nào cũng không dứt, chỉ đỡ phần nào, khụ khụ ...” Bành Bính lại ho một chập, lần này đỡ hơn, cầm cốc lên nhấp một ngụm trà:

“ Có phải đại nhân dùng Chân vũ thang không?”

Bành Bính kinh ngạc nhìn y:” Làm sao ngươi biết?”

“ Đại nhân, để ti chức bắt mạch cho đã mới nói chính xác được.”

“ Bệnh này của ta nhiều người xem cho lắm rồi, không ai trị nổi ... Khụ, khụ ..” Bành Bính đấm ngực:” Nhưng ngươi được Đỗ đại nhân tiến cử tham gia y khoa ... Ắt, phải có bản lĩnh khiến Đỗ đại nhân tán thưởng .. Xem đi ... Dù sao bệnh này, bản quan không hi vọng, ngươi coi ngựa chết như ngựa sống …”

Vị lại bộ thị lang này khá hóm hỉnh đấy, nếu không phải bệnh tật dày vò sẽ là người nhiệt tình vui tính, đó là đánh giá đầu tiên của Tả Thiếu Dương, bắt mạch, xem lưỡi, xác định được đây là chứng thủy khí lăng tâm:” Đại nhân nghỉ ngơi ra sao?”

“ Khi không ho thì ngủ được, căn bản không lúc nào không ho.”

“ Bình thường đại nhân thấy thế nào, lạnh hay nóng?”

- Là lạnh khụ khụ.”

“ Bệnh này của đại nhân do quá lâu ngày, phế tỳ đã vô cùng hư nhược, chân dương tổn hao, Chân vũ thang chính là phương thuốc thích hợp chữa trị.”

“ Vậy tại sao bệnh của ta không khỏi?”

“ Thuốc thì đúng, nhưng gia giảm liều lượng không đúng thì hiệu quả cũng cách nhau mười vạn tám ngàn dặm, ti chức có thể xem đơn thuốc của đại nhân không?”

Bành Bính ra lệnh thị tòng vào hậu đường lấy đơn thuốc ra đưa cho Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương xem đơn thuốc lắc đầu liên hồi:” Cái này mà trị được bệnh cho đại nhân mới lạ đó.”

“ Sao, có vấn đề gì à?”

“ Vị quan trọng nhất là phụ phiến chỉ dùng ba miếng, là quá ít. Nếu như là bệnh khác đã đành, nhưng bệnh của đại nhân là thiếu âm chứng thủy hàn nội kết. Từ việc đại nhân thường xuyên thấy lạnh, hơi thở gấp, khó ngủ, sắc mặt ảm đạm có thể thấy là biểu hiện thận dương suy vi, cho nên phải ôn dương tán hàn. Phụ tử tính nhiệt, đảm nhận vai trò quan trọng nhất trong phương thuốc, tác dụng ôn thận trợ dương, hóa khí hành thủy, là cái gốc của trị bệnh."

Nghe giải thích như thế Bành Bính xem như cũng hiểu rồi vừa ho vừa nói:" Bệnh của ta phải đỏi sang dùng bao nhiêu phụ tử mới thích hợp?"

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Hai mươi miếng ạ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận