Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 555: Vẫn không thể thoát.

Chập tối hôm đó.

Như mọi lần, Tả Thiếu Dương luyện bút lông, Bạch Chỉ Hàn ngồi một bên may vá, hôm nay trở về Tả Thiếu Dương chỉ nói là Đỗ đại nhân bệnh nặng không chữa được, Bạch Chỉ Hàn không hỏi gì thêm.

Chợt nghe thấy có người gõ cửa, Bạch Chỉ Hàn đứng dậy ra ngoài, lúc sau mặt mày nghi hoặc đem về một phong thư.

“ Thiếu gia, có một người ăn mặc giống ăn mày chuyển cho thiếu gia phong thư này.”

Tả Thiếu Dương lòng trầm xuống, khỏi đoán cũng biết liên quan tới sự kiện ngày hôm nay, mình đã cẩn thận như thế mà không thoát sao?

Thư bên ngoài rất bình thường, không ghi người gửi hay người nhận, sặc mùi ám muội.

Rất dày, có lẽ không chỉ có thư, chỉ muốn đốt nó đi cho rảnh, nhưng y đâu có lựa chọn nào, xé phong bì lấy từng thứ ra xem, một tờ phòng khế, một là thư, thư rất ngắn chỉ có vài dòng: Khẩn mong công tử cứu mạng, có chút ít biểu lộ lòng thành, sau khi bệnh khỏi, ắt có trọng tạ. Công tử chỉ cần viết phương thuốc cho người mang về là đủ, sẽ không ai biết.

Tả Thiếu Dương không xem tỉ mỉ phòng khế kia, đó là củ khoai nóng, vì tiền tài mà chết thì không đáng.

Bây giờ phải làm thế nào đây? Thư này hẳn là của Đỗ Dần, ông ta nhìn ra được mình có cách chữa bệnh rồi, cũng đã nhìn ra huynh đệ Chân thị cố tình không chữa cho cha mình, cho nên mới bỏ vốn lớn vòng vèo tìm tới mình xin chữa trị.

Nếu như vẫn mặc kệ người ta, một khi Đỗ Yêm chết, Đỗ Dần thế nào cũng ghi hận trong lòng, hơn nữa chuyện thấy chết mà không cứu Tả Thiếu Dương cũng không làm được.

Nếu như cứu thì phải chân nhắc tới hậu quả, huynh đệ Chân thị không chỉ là y giả, Chân Lập Ngôn là y quan ngũ phẩm, với thân phận của họ, e là chưa đủ đối đầu với ngự sử đại phu kiêm lại bộ thượng thư Đỗ Yêm, cho nên chắc chắn sau lưng họ phải có nhân vật lớn. Rốt cuộc là ai, bây giờ còn chưa biết. Nếu bất chấp thể diện huynh đệ Chân thị mà chữa trị, với tiếng tăm của huynh đệ họ trong nghề, không thiếu thủ đoạn gây khó dễ cho tiểu lang trung như y. Còn cả nhân vật lớn phía sau nữa, chẳng may lợi hại hơn Đỗ Yêm thì mình khả năng nguy tới tính mạng.

Chuyện này Tả Thiếu Dương không kể với Bạch Chỉ Hàn, không muốn nàng lo lắng, nên tự định đoạt.

Cân nhắc xong Tả Thiếu Dương vẫn quyết định cứu, quan trọng là cứu thế nào.

Đỗ Dần cho y một biện pháp tốt, gửi phương thuốc cho họ, để họ tự cứu, tuy không thể nói là vẹn toàn, nhưng nguy hiểm của mình cũng giảm tới mức thấp nhất rồi.

Tả Thiếu Dương nghĩ nửa ngày trời không thấy có biện pháp nào tốt hơn, nên căn cứ vào bệnh tình của Đỗ Yêm, tùy chứng thêm bớt Việt tỳ gia thuật thang, viết một phương thuốc cùng với cách dùng. Để đề phòng vạn nhất y viết bằng đãi thư, để người ta không thể nhận ra bút tích.

Viết xong thổi khô mực, gấp lại cùng với cả phòng khế, tỏ thái độ rõ ràng, cho vào phong bì, đi ra ngoài cửa, không cần đợi lâu, một người ăn mặc kiểu ăn mày từ trong bóng đêm nhảy ra, êm ru không một tiếng động.

Tả Thiếu Dương nói ngắn gọn:” Chuyển về cho chủ nhân của ngươi, bệnh lão thái gia tuy nặng, nhưng chưa nguy hiểm, uống theo đơn này, trong ba ngày chuyển nguy thành an, dùng tiếp nửa tháng ắt sẽ lành.”

Người kia nhận thư, không nói một lời, biến mất trong bóng tối.

Tả Thiếu Dương về phòng, ngồi ngây ra.

Phải rời khỏi cái chỗ thị phi này sớm thôi, Tả Thiếu Dương đứng dậy sang phòng cha, thuyết phục cha về quê ăn Tết, Tả Quý dứt khoát lắc đầu, bây giờ về quê cũng không có tâm trạng nào tết với nhất, ai biết Vu gia lợi dụng thời gian mình vắng mặt để lật ngược tình thế hay không?

Ông muốn ở lại, cho Vu gia thấy quyết tâm sắt đá của mình.

Tả Thiếu Dương lại chẳng thể đem lý do thật sự nói ra, chuyện này liên quan tới đấu tranh cao tầng triều đình, thêm một người biết là thêm một phần gánh nặng, không ích lợi gì.

Không thuyết phục được cha, Tả Thiếu Dương đành cầu khẩn chuyện này tới đây là kết thúc, y gửi trả điền khế là tỏ thái độ rõ ràng không muốn có chút liên quan nào hết, mong hai bên đừng ai tìm tới mình nữa.

Sáu ngày tiếp đó trôi qua trong bình an, Ngũ Thư có tới, hắn trở về quê ăn Tết, sang năm mới lại lên kinh dự thi, mới tới rất nhiều đồ, nói là chuẩn bị đồ Tết cho sư phụ và đại sư huynh, miệng dẻo quẹo. Đồ đệ hiếu kính, Tả Quý không từ chối, còn luôn miệng khen hắn có hiếu, sau này nếu đỗ đạt làm quan hãy làm viên quan tốt.

Thế nhưng ngày tháng tiêu diêu chẳng được bao lâu, tới ngày thứ bảy, cũng là ngày Chân Lập Ngôn phán đoán Đỗ Yểm sẽ chết, Tả Thiếu Dương dậy từ rất sớm, y đứng ngồi không yên suốt từ đêm qua rồi, chỉ cần qua được ngày hôm nay, hẳn sẽ bình an vô sự. Cho nên vừa mới báo hết giới nghiêm, trời còn chưa sáng hẳn, Tả Thiếu Dương đã ăn mặc kín mít, tùy tiện kiếm lấy một cái cớ, sau lẻn khỏi nhà như trộm, đi loạn khắp kinh thành, cố gắng tới chỗ vằng người, liên tục chú ý xem có người theo dõi đằng sau không.

Tới gần trưa, trong một cái ngõ không tên, ở cái phường mà chính Tả Thiếu Dương cũng không biết tên là gì, bị một người ăn mặc kiểu hỏa kế chặn đường, thi lễ hết sức cung kính:” Tả công tử, lão gia nhà tiểu nhân mời công tử tới phủ một chuyến.”

Tả Thiếu Dương cười khổ, y cứ tưởng đã thoát được rồi còn đang tính kiếm một chỗ ngồi ung dung ăn trưa:” Ngươi lợi hại thật đấy, trên đường ta đã cẩn thận lắm rồi, vào cả Đông thị đông đúc để cắt đuôi, sao ngươi tìm được ta?”

“ Công tử, tiểu nhân dựa vào mỗi nghề này kiếm cơm thôi mà, trò vặt vãnh không đáng nhắc tới trước mặt chân nhân.” Người đó khiêm tốn mỉm cười:” Xe ngựa đã chuẩn bị, mời công tử theo tiểu nhân.”

“ Nếu ta không đi thì sao?”

“ Công tử sẽ đi.”

“ Ngươi định dùng vũ lực cưỡng ép ta à?”

“ Tiểu nhân nào dám.” Người đó khom người cung kính nói:” Công tử là ân nhân cứu mạng của lão thái gia nhà tiểu nhân, tiểu nhân sao dám vô lễ. Nhờ phương thuốc của công tử, lão gia qua được nguy hiểm, cả nhà tiểu nhân vô cùng cảm kích, chỉ là hôm nay là ngày Chân lão thần y phán đoán lão thái gia sẽ ra đi, không biết đối phương sẽ giở trò gì, vì chuẩn bị vẹn toàn, nên cung thỉnh công tử tới. Công tử cứ yên tâm, lão gia nhà ta có chuẩn bị che dấu thân phận công tử, không ai nhận ra được.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận