Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 655: Không thể nói ra.

Thực ra điều kiện muốn Đỗ Yêm tự thú do Tả Thiếu Dương nói trong lúc tức giận, lại không muốn chữa trị cho ông ta mới cố tình gây khó dễ. Bây giờ bình tĩnh lại rồi, y nhận thấy kỳ thực chỉ cần hai điều kiện từ chức với tán gia tài là đủ.

Đỗ Yêm mà chết không có lợi gì cho Tả Thiếu Dương hết, vì lúc đó y rõ ràng là thấy chết không cứu, thù oán với Đỗ gia không cách nào hóa giải. Dù không có, Đỗ gia vẫn quá mạnh, y muốn chống lại, chỉ có cách dấn thân quan trường, trở nên hùng mạnh hơn Đỗ gia, lần ở Long Châu vì khuyên mình không nên thi hộ cho Ngũ Thư, Bạch Chỉ Hàn có nói “nếu sau này gặp phải chuyện chỉ có làm quan mới giải quyết được thì sao?”, suýt nữa thì nàng nói đúng.

Nhưng đó là lý thuyết thôi, nếu bình thường âm thầm đi lên, y dù không thích làm quan, cũng tin mình phải làm sẽ không thua kém ai, nhưng bây giờ Đỗ gia cho y cơ hội đó không? Chắc chắn là không!

Vì thế dù không muốn, chỉ còn cách thỏa hiệp, dù người ra điều kiện là y, nhưng người phải chịu uất ức cũng chính là y.

Tôn Tư Mạc khẽ nhắc:” Sư đệ, nói bệnh của Đỗ tướng đi đã.”

" Vâng!" Tả Thiếu Dương chắp tay, hôm nay không có vị sư huynh này điều hòa, cuộc nói chuyện với Đỗ Như Hối dứt khoát không đơn giản như thế, chưa nói cái khác, nếu không có Tôn Tư Mạc ngồi đây thôi làm gì có chuyện Đỗ Như Hối khác khí với tiểu lang trung y như vậy:" Đỗ tướng, bệnh của ngài cần chữa trị trong thời gian dài, ít thì dăm ba tháng, nhiều thì một hai năm. Các loại thuốc khác thì dễ, nhưng trong phương thuốc của ta có một vị, cần dùng thời gian dài, không dễ tìm được."

Đỗ Như Hối hỏi:" Thuốc gì, ta phái người đi tìm."

“ Tử Hà Xa.”

Ngay cả Tôn Tư Mạc nghe vậy cũng không hiểu:" Tử Hà Xa là cái gì?"

Tử hà xa thực ra chính là nhau thai, được dùng làm thuốc vào cuối thời Đường, ghi trong Bản thảo thập di, hiện là đầu thời Đường không ai biết nó có thể dùng làm thuốc.

Vì bệnh Đỗ Như Hối cần uống thuốc thời gian dài, hơn nữa cần nhau thai tươi, thứ này không phải bỏ tiền ra là mua được, phải dựa vào chức quyền ông ta nghĩ cách thôi, nếu không người ta không bán, càng đừng nói tới mua số lượng lớn chẳng tìm được chỗ mà mua.

Tả Thiếu Dương giải thích:" Tả hà xa là nhau thai, có tác thận bổ thận dương, ích tinh huyết, dưỡng âm lực cường, khiến âm trường dương sinh, kiêm đại bộ khí huyết, dùng người khí huyết không đủ, hư tổ lao thương ..."

Đỗ Như Hối còn chưa nghe hét đã tái mặt:" Ngươi muốn ta ăn nhau thai à?"

" Không phải là ngài ăn, đây là loại thuốc, dùng cho vào thuốc đem sắc ..."

" Không!" Đỗ Như Hố mặt đỏ bừng bừng, nhất thời ho liên tục:" Ta ... Khụ khụ khụ ... Dù chết chứ không ăn thứ đó ..."

Thứ này đúng là nghe thôi đã khiến người ta ghê sợ, nhất là thời cổ đại trọng nam khinh nữ, nam nhân ngay cả phòng sinh nở của nữ nhân còn chẳng muốn tới gần, nói gì tới ăn nhau thai.

Tôn Tư Mạc cũng không vui:” Sư đệ, thứ đó sao dùng làm thuốc được chứ?”

Tả Thiếu Dương vẫn biết sẽ không dễ dàng nhưng không ngờ họ lại phản ứng mạnh như vậy, cố gắng nói giảm đi: " Chẳng qua là một vị thuốc, giống địa long ( giun đất), ngô công ( rết) vậy. Nói ra nghe thì ghê, nhưng vẫn làm thuốc đấy thôi."

" Làm sao mà giống nhau được." Đỗ Như Hối càng nghe càng không thoải mái:" Dùng các loại trùng làm thuốc không hề gì, nhưng thứ đó .. Thứ đó, khác gì ăn thịt người chứ?"

" Không đâu, đó là ..."

" Đủ rồi!" Đỗ Như Hối quát ngang:" Bất kể ngươi nói gì, ta tuyệt đối không dùng thứ đó, nếu truyền ra ngoài, ta còn mặt mũi nào thấy ai?"

Tả Thiếu Dương lắc đầu:" Bệnh của Đỗ tướng chính là truyền thi bệnh âm dương lưỡng hư, lại trải qua thời gian rất dài, âm tổn kéo theo dương hư, đã tới giai đoạn cuối. Tử hà xa chính là vị thuốc bổ cả âm dương, còn bồi nguyên cố bổn, tuyệt đối không thể thiếu, nếu dùng thuốc khác, uy lực toàn bộ đơn thuốc giảm mạnh, căn bản không có hiệu quả."

Mặc dù không rõ công dụng của tử hà xa, nhưng Tôn Tư Mạc cũng có nghiên cứu về truyền thi, sao không biết bệnh Đỗ Như Hối đã tới lúc nguy cấp, luận công hiệu mà Tả Thiếu Dương nói ra, ông không nghĩ ra thứ gì thay thế được:" Đỗ tướng, hay thử xem thế nào, sư đệ ta không lấy chuyện chữa bệnh ra đùa đâu. Bệnh của ngài đích thực phải chữa rồi, nếu không khó qua được mùa đông năm nay."

" Ta cũng không đùa." Đỗ Như Hối không muốn nghe nữa, gian nan đứng dậy, mặt mày âm trầm:" Ta thà chết chứ không ăn thịt người, cáo từ."

Nói xong không cần thị nữ dìu, tập tễnh đi ra ngoài.

Tả Thiếu Dương vốn không nắm chắc chữa được bệnh cho Đỗ Như Hối, bây giờ người ta không chịu dùng tử hà xa thì càng chịu thua, nên thấy ông ta đi cũng không nói nhiều.

Đỗ Như Hối đi tới cửa thì đứng lại, thấy mình bỏ đi như thế không ổn, có lẽ đó đúng là một bí phương chữa bệnh, mình có thể không tiếp nhận, nhưng không nên trút giận lên người ta, huống hồ còn cần người ta chữa bệnh cho thúc thúc mình. Nghĩ tới đó ông ta xoay người lại chắp tay:" Tả công tử, cho dù ta không tiếp nhận phương thuốc này, vẫn cảm tả công tử trị bệnh cho ta. Còn bệnh gia thúc, ta sẽ về nói với ông ấy ba điều kiện kia, nếu ông ấy đồng ý, mong công tử chữa cho gia thúc."

Tả Thiếu Dương gật đầu, cùng Tôn Tư Mạc tiễn ông ta ra tận đại môn.

Đợi Đỗ Như Hối khuất bóng một cái, Tả Thiếu Dương lập tức cảm thấy như có trăm ngàn con kiến đang chạy trên người, toàn thân không thoải mái, giục:” Sư huynh, mau mau, chúng ta đi khử trùng thôi, bỏ hết quần áo đi, giặt bằng nước sôi, chúng ta cũng phải tắm nước thật nóng, chỗ ông ta ngồi, phải lau rửa sạch …”

Tôn Tư Mạc nhìn Tả Thiếu Dương cuống cả lên như thế thì dở khóc dở cười:" Sư đệ, đừng quá khẩn trương bệnh truyền thi này chỉ khi náo chết rồi thi thể mới lan truyền bệnh, còn khi sống không có khả năng lan truyền đâu, cứ yên tâm."

" Sư huynh, huynh cũng nói rồi đấy, thi chú là do loại phế trùng gây ra, do phế trùng truyền nhiễm, điểm này đệ tán đồng. Có điều một điểm huynh nói không đúng, đó là phế trùng không phải chết rồi mới truyền nhiễm, mà sống vẫn truyền nhiễm, đặc biệt thông qua nói chuyện ho, loại phế trùng này sẽ theo nước bọt bắn ra, người tiếp xúc khả năng bị lây nhiễm, nếu chết làm sao có thể lây ra?" Tả Thiếu Dương cảm thấy giải thích vấn đề này ở thời cổ rất khó khăn:

Tôn Tư Mạc cau mày:" Vậy vì sao người bên cạnh Đỗ tướng không bị nhiễm bệnh? Ông ta bị bệnh này một thời gian rồi."

Vi khuẩn lao chia làm bài khuẩn tính và phi bài khuẩn tính, bài khuẩn tính là trong dịch đờm mang theo vi khuẩn, còn phi bài khuẩn tính là không ho ra đờm, hoặc là đờm không có vi khuẩn, ở tình huống này sẽ không lây truyền, hoặc là tính lây truyền tương đối yếu.

Vừa rồi thông qua khám bệnh Đỗ Như Hối cũng đã nói, ông ta có ho đờm, nhưng rất ít. Hơn nữa không giống người thường ho hay khạc nhổ bừa bãi, nhà phú quý như họ sẽ ho vào ống nhổ, khăn tay, sau đó vứt đi, giảm bớt tính lây truyền.

Ngoài ra người bị truyền nhiễm cũng không nhất định là sẽ phát bệnh, yếu tố quyết định là vi khuẩn mạnh hay yếu và sức đề kháng của người bị nhiễm lao. Rất nhiều người bị nhiễm vi khuẩn lao nhưng cả đời không bị phát bệnh.

Hiện giờ xem ra khả năng cao là Đỗ Như Hối nhiễm lao tính phi bài khuẩn, hơn nữa do dịch tiết ra xử lý thỏa đáng, thêm vào sức đề kháng người bên cạnh hẳn ông ta là khá cao, nên không xuất hiện người nhiễm bệnh.

Tả Thiếu Dương biết với kiến thức thời đại này không thể nói rõ, y chỉ cố gắng hết sức giải thích cặn kẽ những điều này cho Tôn Tư Mạc. Tôn Tư Mạc thấy Tả Thiếu Dương khẩn trương như vậy, hỏi:” Đệ nói chưa từng chữa bệnh này, vậy là lời của đệ chỉ suy đoán.”

Tả Thiếu Dương á khẩu, khổ sở gật đầu.

Tôn Tư Mạc lại nói tiếp:" Đệ hiểu đột nhiên tung ra tin đồn một vị tể tướng mắc bệnh truyền nhiễm, còn là bệnh không chữa được sẽ gây ra vấn đề gì không?”

Tả Thiếu Dương có thể hình dung, sẽ là vấn đề hết sức nghiêm trọng, thế nên y mới không dám để lộ ra chút nào, đợi Đỗ Như Hối đi rồi mới nói, lần nữa cay đắng gật đầu.

Tôn Tư Đệ thở dài, nghiêm khắc nói:” Giờ chúng ta biết phế trùng có truyền nhiễm, chưa tra ra được phế trùng của Đỗ tướng có truyền nhiễm khi người còn sống không. Chuyện này để ổn thỏa, ta sẽ cho người tổ chức ca bệnh, điều tra cả người thân xung quanh để xác nhận. Cho nên trước khi ta có thể xác nhận, đệ không được phép nói bừa bãi, biết chưa?"

Lại không thể nói, lần trước biết y thánh sai không thể nói, lần này biết căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cũng không thể nói, mang theo kiến thức vượt thời đại, là một lợi thế, đôi lúc không khác gì lời nguyền, tư vị cả thiên hạ say, chỉ mình ta tỉnh đó không dễ chịu gì.

“ Được, đệ không nói là được chứ gì, mặc kệ ông ta.” Tả Thiếu Dương nói với chút tức giận rồi quay đi, vừa chạy vừa hét:” Chỉ Nhi, Chỉ Nhi, mau chuẩn bị nước nóng cho ta, nóng vào.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận