Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 364: Phanh đâu? Phanh đâu rồi?

Bạch Chỉ Hàn không tán đồng việc cứu tế chút nào, nhưng nàng đoán ra được tâm ý của Tả Thiếu Dương, cũng giống như ngày hôm nay chuyện y thuê Lý Đại Tráng sửa nhà sửa cửa cũng chỉ để cho hắn cơ hội làm công nuôi gia đình mà thôi, chính vì biết nên nàng chỉ thở dài chứ không ngăn cản.

“ Vẫn chưa đủ … phải làm gì nữa …” Tả Thiếu Dương ngồi lẩm bẩm một lúc chợt vỗ trán:” Phải rồi, Chỉ Nhi, cô lấy cái gối của ta xuống đây.”

Bạch Chỉ Hàn không hiểu cái gối có tác dụng gì, song vẫn đi lên lấy cho Tả Thiếu Dương, y chẳng cần lấy kéo, nóng vội giật tung mép gối ra, lấy một gói giấy dầu, mở ra, tức thì mắt mở to, bên trong là tám củ nhân sâm kích cỡ khác nhau, đặc biệt có ba củ rất lớn, râu dài, Bạch Chỉ Hàn thấy không thua kém gì củ nhân sâm cứu mạng ngoại công của mình.

Tả Thiếu Dương chọn củ lớn nhất, gật đầu:” Cứ lấy củ này đi, còn lại cất dùng sau … Chỉ Nhỉ khâu vào giúp ta.”

Y không định giải thích gì hết, Bạch Chỉ Hàn thích hiểu lầm thì cứ hiểu lầm đi, dù sao chấy nhiều không sợ đốt nữa.

Nhân sâm tác dụng hồi dương cố thoát, có thể duy trì mạng sống, dù sao số sâm này do Tiêu Vân Phi trộm được cho mình cứu người, đem đi cứu tế nạn dân cũng là cứu người, Tả Thiếu Dương hoàn toàn không thấy tiếc.

Do củ sâm này là hàng cực phẩm mấy trăm năm, mỗi thùng cháo thêm một ít cũng có tác dụng lớn, y không có nhiều, đây là ba củ cuối cùng rồi, mà dân đói lại nhiều, sau này càng nghiêm trọng hơn, phải tính toán lâu dài chuẩn bị cho tương lai ba bốn tháng sắp tới.

Bạch Chỉ Hàn nhìn Tả Thiếu Dương bận bịu mà thở dài:” Thiếu gia, khuya quá rồi ngủ đi lấy sức, nếu không đánh thức lão gia và thái thái đấy.”

Tả Thiếu Dương sực tỉnh, mình quá nóng vội rồi, chuyện này không thể gấp nhất thời, thôi thì để mai vậy, nghe lời Bạch Chỉ Hàn đi ngủ.

Sáng ngày hôm sau Tả Thiếu Dương vừa tỉnh giấc đã nghe thấy nhà bên cạnh loáng thoáng tiếng gõ gõ đập đập, đoán chừng Lý Đại Tráng đã tới làm việc rồi, hiện mới giải trừ giới nghiêm chưa lâu, y trả công theo ngày, Lý Đại Tráng cũng không hề cố ý kéo dài thời gian làm việc. Người xưa chất phác lắm lúc làm Tả Thiếu Dương thấy mình làm gì cũng tính toán quá kỹ lương lại thành đóng vai ác.

Bạch Chỉ Hàn xuống giúp Tả Thiếu Dương mặc y phục, rửa mặt, vô cùng tận tâm chu đáo. Làm Tả Thiếu Dương không khỏi nghĩ cứ thế này tới lúc mình đến cái áo cũng không biết mặc thì thảm, nhưng y không nói gì, sáng sớm thức dậy nhìn thấy gương mặt xinh đẹp chưa cố tình bôi lem luốc bẩn thỉu của nàng, ngửi mùi hương dìu dịu từ cơ thể thiếu nữ, là hưởng thụ tối cao. Y nhận ra mình càng sa đọa rồi, nhưng không biết cách nào thoát khỏi nó, ý chí y quá yếu ớt khi đối diện với sự hủ bại này.

Đi ra mở cửa hiệu, hôm qua không có tuyết rơi, trời vẫn lạnh căm, đường phố vắng vẻ, không có tên quan binh to mồm kia đi qua đi lại khủng bố tinh thần người nghe nữa, một buổi sáng bình yên như mọi ngày, phảng phất chẳng hề có gì xảy ra.

Thế nhưng Tả Thiếu Dương biết chỉ đi qua con phố này thôi, nhất định sẽ thấy cảnh máu me chưa khô trên mặt đất, những ngôi nhà để tang sầu thảm.

Tuy trưng lương đã kết thúc, nhưng lệnh cấm bán lương thực vẫn chấp hành, người phụ trách khu vực này là Bành hỏa trưởng vẫn dân binh sĩ đi tuần tra, trạm gác vẫn lập ở đầu mỗi phố, kiểm tra người qua lại khả nghi.

Tả Thiếu Dương đoán các trạm gác thiết lập còn có một tác dụng nữa là để đề phòng bách tính bạo loạn, nhìn ở góc độ khác cũng là bảo vệ an toàn cho bách tính. Dù phố nhà họ trước giờ vốn không cần, một ngày đám thương binh rảnh rỗi vẫn ở lại đây chữa thương thì không lo gì cả.

“ Tả công tử, hôm nay khí sắc tốt hơn nhiều đó.” Đại thẩm nhà gần đó dậy sớm thấy Tả Thiếu Dương thì đon đả chào hỏi, trước kia bà gọi là Tả đại lang, nhưng từ hôm qua liền thay đổi cách xưng hô, tôn kính hơn nhiều:

Tả Thiếu Dương vẫn lễ phép chào hỏi:“ Vâng, Trương thẩm dậy sớm quá!”

Đại thẩm đó đưa tay ra sau đấm lưng:” Ài, cũng không muốn dậy sớm đâu, nhưng người khó chịu, không ngủ được.”

“ Vậy lát thẩm sang cháu xem cho.”

“ Thế thì tốt quá, làm phiền Tả công tử rồi.”

Lúc này Lý Đại Tráng nghe thấy bên ngoài nói chuyện đi ra, rồng rắn theo sau là Miêu Bội Lan, đám Đại Tử, còn bê theo một thứ trông như cái ghế tựa bằng gỗ:” Thiếu gia, hôm qua ta thấy thiếu gia đi lại không tiện nên thức suốt đêm làm cái ghế này.”

Tả Thiếu Dương bấy giờ mới nhìn kỹ, thì ra là cái xe lăn làm bằng gỗ, tuy thơ sơ nhưng khá chắn chắn. Đại Tử còn hớn hở nói:” Tả đại ca, huynh ngồi thử đi, thích lắm.”

Mấy đứa đệ muội cũng ríu rít bảo y thử, lúc nãy bọn chúng ngồi chơi trong nhà rồi.

“ Thiếu gia ngồi đi, nếu không thoải mái ta còn điều chỉnh.”

“ Làm phiền huynh quá, vậy ta ngồi thử.” Tả Thiếu Dương thấy hay hay, không ngờ người xưa cũng nghĩ ra cái món này rồi, bỏ gậy ngồi thử, vừa vặn:

“ Để đệ đẩy huynh đi.”

Đại tử nhiệt tình xung phong đẩy xe lăn cho Tả Thiếu Dương, ba đứa đệ muội reo hò chạy theo. Tả Thiếu Dương cũng được lắm, mỗi tội bánh xe bằng gỗ chưa được trau truốt tốt, đi không êm, thêm nữa bánh xe ma sát với trục cứ kêu kin kít khá khó chịu, nhưng dù sao cảm thấy thoải mái hơn đi ngựa. Cơ mà sao nó đi ngày càng nhanh thế này, phải nói nhanh hơn quá mức, Tả Thiếu Dương vội nói:” Đại Tử, đừng đẩy nửa, thế là được rồi.”

Vừa nói tới đó thì nghe “oạch” một cái, Đại Tử trượt chân ngã, tay rời khỏi tay nắm chiếc xe, hôm qua tuyết lớn suốt một ngày, bây giờ đông cứng lại thành băng, rất trơn, chiến xe theo đà cứ vậy lao đi mỗi lúc một nhanh, Lý Đại Tráng và Miêu Bội Lan hết hồn hết vía đuổi theo.

Mẹ nó, phanh đâu, sao không có phanh, cái xe lao vun vút trên con phố vắng, Tả Thiếu Dương sợ tái mặt, đường toàn băng tuyết, với tốc độ thế này mà y nhảy ra ngoài thế nào cũng thương nặng, chân cẳng y thì như thế, mà không nhảy ra nó đâm vào nhà bên đường cũng chết, đang tính có nên ôm đầu nhảy bừa ra không thì may sao nhác thấy bóng đội binh sĩ đi tuần, mừng rỡ la lớn:” Bành hỏa trưởng, giữ ta lại, giữ ta lại.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận