Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 339: Muốn đặt mua hàng.

Lưu hỏa trưởng thị sát thêm vài thương binh khác thường nữa, thương tích ở mức độ khác nhau, quan trọng là vết thương chảy máu ít, quan sát kỹ thì thấy họ được dùng một loại băng vải rất lạ, không giống thứ trong quân, dựa vào kinh nghiệm của mình. Lưu hỏa trưởng kết luận đây là hiệu quả do loại băng vải này đem lại, hỏi ra mới biết, lại là do lang trung trẻ dẫn theo hai nữ tử đã sơ cứu cho bọn họ.

Phát hiện này làm Lưu hỏa trưởng rất hưng phấn, nếu như có thể mua được loại băng vải cầm máu này, rất nhiều thương binh có thể giữ được tính mạng, còn cả loại thuốc giảm đau kia nữa, nói là thần dược cũng không sai.

Có điều nhu cầu y dược cùng đồ dùng lớn thì một hỏa trưởng nho nhỏ như hắn không định đoạt được, cần phải quay về báo cáo kiến nghị cho cấp trên. Trước đó cần phải đi thăm chàng tiểu lang trung anh dũng kia trước, biểu thị cảm tạ, hai là thương lượng đặt mua, như thế tiện báo lên trên.

Bận rộn suốt cả một ngày, tới tận tối mới thở được một hơi, thời điểm không thích hợp, hôm sau Lưu hỏa trưởng dậy rất sớm, dẫn theo hai thân binh, hỏi đường tới Quý Chi Đường.

Tới nơi phát hiện nơi đây chỉ là một hiệu thuốc rất nhỏ, có phần lụp xụp, trước cửa treo câu đối “ Chỉ mong trên đời không ai bệnh, cho dù kệ thuốc phủ bụi trần”, lòng càng thêm kính phục, Lưu hỏa trưởng chỉnh trang y phục, cao giọng hỏi:” Xin hỏi, vị tiểu lang trung anh dũng cứu chữa thương binh có nhà không?”

Tả Quý vừa mới thay băng cho một thương binh, thấy vị quan quân tới nhà, ông gặp nhiều quan binh rồi, đa phần thô lỗ vào thẳng nhà chẳng chào hỏi, như Phàn Mặt Đen là một ví dụ, ít thấy ai lịch sự nho nhã như thế, vội đi ra ngoài chắp tay hỏi:” Khuyển tử bị thương, đang nghỉ trong phòng, dám hỏi quân gia xưng hô ra sao?”

“ Tại hạ họ Lưu, là hỏa trưởng quan y trong quân, lão tiên sinh gọi Lưu hỏa trưởng là được, lần này ta tới là để hỏi thăm tình hình thương thế của vị tiểu lang trung anh dũng cứu thương trên chiến trường.” Lưu hỏa trưởng nói chuyện rất khách khí:

Nghe người ta đề cao con mình như vậy, Tả Quý vui lắm, vội nói:” A, Lưu hỏa trưởng, mau mau vào nhà.”

Lưu hỏa trưởng nhìn một vòng quanh đại đường, có rất nhiều thương binh và người bệnh, tay Tả Quý vẫn dính máu tươi, nói:” Xem ra lão tiên sinh bận rộn, tại hạ không làm quấy quả, lời dài nói gọn vậy, hôm nay mạo muội tới bái phỏng ... À phải, vị tiểu lang trung anh dũng đó có phải là lệnh lang không?”

Tả Quý vuốt râu kiêu hãnh đáp:” Chính phải.”

“ Xin hỏi lão lang trung, tình hình sức khỏe của lệnh lang thế nào rồi.” Vị Lưu hỏa trưởng này có chút học vấn, thích nói chuyện văn vẻ:

“ Cám ơn quân gia hỏi thăm, khuyển tử tuy bị thương nặng, nhưng hiện giờ không còn nguy hiểm gì nữa, đang tĩnh dưỡng.”

“ Cũng phải lệnh lang y thuật cao như vậy, không thể bị một vết thương làm khó được. Lại nói, lệnh lang vì cứu chữa huynh đệ trong quân mà bị thương, thật đáng kính phục. Tại hạ tới đây một là biểu thị thăm hỏi và kính trọng, cũng như cảm tạ thay mặt các huynh đệ được lệnh lang cứu chữa. Là chủ quản quan y trong quân, tại hạ vô cùng hoan nghênh lang trung đương địa tham gia cứu trợ thương binh, người có biểu hiện xuất sắc, nhất định sẽ tưởng thưởng. “ Lưu hỏa trưởng chắp tay hướng về phía đông, trang trọng nói:” Sự tích anh hùng của lệnh lang nhất định sẽ bẩm báo lên trên.”

Trước đó Phàn Mặt Đen đã biểu thị muốn báo lên trên sự tích của nhi tử, lần này thêm Lưu hỏa trưởng khẳng định, vậy là chuyện này chắc chắn rồi. Tả gia từ thời cha ông không đã có thành tựu gì, tới ông thì càng đi xuống, suýt nữa chỗ dung thân cũng chẳng còn, thực sự đôi lúc tự nhận mình là dòng dõi quan hoạn cũng xấu hổ. Thế nên làm sao khôi phục vinh quang xưa của Tả gia là điều Tả Quý đau đáu trong lòng, chỉ sau chuyện tiếp nối hương hỏa Tả gia, cho nên nghe Lưu hỏa trưởng muốn bẩm báo chuyện của nhi tử thì mừng lắm, cảm tạ suốt.

Lưu hỏa trưởng khách khí thêm vài câu, đi vào chuyện thứ hai:” Hôm nay tại hạ đi thị sát tình hình thương binh, mới biết người được lệnh lang trị thương rất ít đau đớn, cùng với cả cầm máu cũng vô cùng hiệu quả. Nghiên cứu xong phát hiện là nhờ một loại băng vải của quý đường, tại hạ rất hứng thú với loại băng thần kỳ này, chuyên môn tới xem, nếu như thích hợp, liền bẩm báo lên trên đặt mua số lượng lớn, không biết ý lão tiên sinh ra sao?”

“ Thứ băng này là do khuyển tử chế tác, chỉ nó mới biết làm thế nào, hay là để lão hủ gọi nó dậy thương lượng.”

“ Không không, lệnh lang bị thương như thế, để tại hạ đích thân tới bên giường mới đúng.”

Liền lúc này phòng bào chế mở ra, Tả Thiếu Dương một tay chống quải trượng, một tay gác lên vai Bạch Chỉ Hàn, nhảy lò cò đi ra, cái môi lạp sường gian nan nở nụ cười:” Lưu hỏa trưởng tới đó à?”

Lưu hỏa trưởng vội đứng dậy:” Tả công tử, cậu nằm là được, sao lại dậy thế này ... Xin hỏi đây là?”

Hắn thấy Bạch Chỉ Hàn đẹp tựa thiên tiên, thoáng ngây ra, song còn định lực, lại thấy nàng dìu Tả Thiếu Dương, quan hệ thân thiết, hơi cúi đầu xuống, hỏi thăm.

“ Cô ấy là người hôm qua cùng ta đi cứu chữa thương binh, họ Bạch.” Tả Thiếu Dương không nói thân phận nàng:

Lưu hỏa trưởng hơi nghiêng đầu, chắp tay nói:” Thì ra là Bạch cô nương, Bạch cô nương cùng Tả công tử vứt bỏ sinh tử tồn vong cá nhân cứu chữa thương binh, quả là nữ trung hào kiệt, kính phục kính phục.”

“ Lưu hỏa trưởng quá lời.” Bạch Chỉ Hàn đang đỡ Tả Thiếu Dương không thể đáp lễ, chỉ mỉm cười tỏ ý:

Lưu hỏa trưởng đi sang bên nhường chỗ mình:” Tả công tử, mau mau mời ngồi.”

Không cần ông ta nhường chỗ, Lương thị đã vội vàng mang ghế ra, nhìn nhi tử đứng một lúc thôi là bà đã đau lòng lắm rồi.

Tả Thiếu Dương ngồi xuống, nhìn thấy Miêu Bội Lan đứng ở phòng bếp nhìn mình, mắt đầy niềm vui, xem ra hôm qua cha mẹ mình cũng không làm khó gì nàng, nhưng sao nha đầu đó lại vui vẻ thế kia, chẳng lẽ cha mẹ mình bật đèn xanh rồi, tiếc rằng không phải lúc để hỏi.

Sau một hồi hỏi han quan tâm tới tình hình sức khỏe, Lưu hỏa trưởng đi vào vấn đề:” Tả công tử, băng cầm máu hôm qua cậu dùng để cứu chữa thương binh đó, có thể cho ta xem được không?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận