Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 376: Một ca gãy xương khó. (1)

Tả Thiếu Dương nhíu mày, nếu theo lời Nghê đại phu nói thì đây là ca gãy xương nghiêm trọng nhất mà y từng gặp, xương gãy đâm ra ngoài cơ thể, trước tiên là vấn đề nhiễm trùng, nếu không xử lý triệt để, tạo thành tà ứ kết tại vết thương, thậm chí thành độc gây mủ.

Loại gãy xương hở này cần khống chế nhiễm trùng, khôi phục vết thương, và khôi phục xương cốt, cả ba phương vị đều phải chiếu cố, không như gãy xương kín, chỉ cần chỉnh lại xương, cố định thỏa đáng là vấn đề không lớn. Vả lại qua nhiều ngày rồi mới đưa tới đây, rất phức tạp.

Tả Thiếu Dương mặc dù được học tập chữa gãy xương có hệ thống, song chưa từng xử lý gãy xương hở, y nổi tiếng ở Hợp Châu thực ra là nhờ chữa thương dùng thuốc tê, khiến bệnh nhân không đau, chứ ca gãy xương y gặp đều đơn giản, người ngoài không rõ nên đồn sai sự thật, trầm ngâm nói:“ Nghê đại phu, chỉ e ta không chữa nổi ca này.”

“ Tả công tử không cần nể mặt lão phu, cứ thẳng tay chữa trị đi.”

Nghê đại phu tới chủ yếu là được mẫu thân căn dặn, tác thành hôn sự hai nhà, còn về chữa thương, ông ta đang đau đầu, trước kia từng chữa gãy xương hở rồi, gần như sau khi trị thương đều mưng mủ, một số trị được mủ, nhưng xương vì nhiều lần trệch vị trí, biến thành tàn tật, còn cả một số không khống chế được mủ mà biến chứng tử vong.

Vết thương Kiều Xảo Nhi hiện giờ có dấu hiệu biến chứng nguy hiểm, ông lo lắm, song chưa biết làm sao, tuy nghe nói Tả Thiếu Dương chỉnh xương không đau, hiệu quả cao, sớm có ý tới xem, chỉ ngại thanh danh thể diện, không tới. Vừa vặn lần này có cớ chuyển Kiều Xảo Nhi cho Tả Thiếu Dương chữa, xem y có biện pháp gì.

Tả Thiếu Dương hoàn toàn không biết tính toán của mấy nhà, đơn thuần coi đây là ca bệnh khó người ta tin tưởng y nên tới cầu trợ giúp, thế nào cũng phải xem qua đã, hơn nữa gặp ca bệnh khó, càng kích thích Tả Thiếu Dương chữa bằng được, gần đây trị bệnh toàn cảm mạo bình thường, làm y lắm lúc chỉ ngồi bốc thuốc, toàn bộ để cha khám chữa.

Giường bệnh được bình phong ngăn cách tương đối kín đáo, Tả Thiếu Dương nói:” Giúp ta vén váy Kiều cô nương lên.”

Bạch Chỉ Hàn vừa đi tới, y nói tiếp:” Thôi, tay cô bị thương, để Bội Lan làm cho.”

Kiều Xảo Nhi đã nói:” Phiền phức làm gì, để muội, muội gãy chân chứ có gãy tay đâu.”

Nói rồi nàng tự vén váy lên.

Kiều phu nhân thật là chán hết sức, có đại cô nương nào đi nói chuyện vén quần vén váy tỉnh bơ như vậy không, có điều tính cách khuê nữ đã hình thành muốn sửa không được, chỉ còn mong nó có gia thất rồi biết ý tứ hơn.

Tả Thiếu Dương quay đầu đi tị hiềm, chưa chữa đã thấy rắc rối rồi, lại chẳng thề giao cho cha.

Kiều Xảo Nhi cười khanh khách:” Huynh quay mặt đi làm gì, muội mặc quần mà.”

Kiều phu nhân không kìm được khẽ đánh khuê nữ một cái, vì hai huynh trưởng của nàng không có nhà, phu thê bà chiều đứa con này quá mức, đâm ra chẳng biết sợ trời sợ đất gì cả.

Tả Thiếu Dương quay đầu lại, thấy nàng mặc quần rộng ống bên trong, nghĩ cũng phải, lạnh giá thế này mặc váy không sao chịu thấu.

Kiều Xảo Nhi chầm chậm vén ống quần lên cho tới tận đầu gối, lộ ra làn da trắng mịn, đùi dùng vải trắng quấn lấy, nhìn không thấy vết thương, bên ngoài có ba tấm nẹp.

Tả Thiếu Dương vừa nhìn một cái đã nhíu mày:” Vết thương bị sưng không nên nẹp cố định, nếu không huyết dịch không lưu thông được.”

“ Hả, sưng rồi sao?” Nghê đại phu gấp rút đi tới cúi xuống nhìn, mấy ngày qua Kiều Xảo Nhi không tới khám lại nên ông cũng không hề biết:” Trước không sưng thế này, sao mới vài ngày mà đã ...”

Ông không dám nói thêm, vết thương đã biến chừng, tiểu cô nương này chỉ e khó chữa được nữa.

Tả Thiếu Dương nhắm mắt lại, tay đặt lên vết thương, không phải vì Kiều Xảo Nhi là đại cô nương mà y làm thế, khi chuyên tâm khám bệnh y không phân biệt nam nữ già trẻ, chỉ vì tập trung tinh thần thôi, cách băng vải mà vẫn cảm giác được hơi nóng, lòng trầm xuống, vẫn tỏ ra như thường:” Đưa tay đây.”

Xem mạch thấy mạch phù, sờ cái nhận ra ngay nhẹ lòng hơn một chút:” Thè lưỡi ... Giờ ngoại trừ vết thương đau thì có cảm giác gì không?”

“ Cảm thấy người rất nóng, nhưng lại sợ lạnh, còn đau đầu, khát nước.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, đây là phản ứng phòng vệ sơ khởi của cơ thể, xem ra Nghê đại phu khử trùng vết thương tốt, nhiễm trùng không nặng. Do y giả cổ đại không có tri thức vô khuẩn, nên khó mà tránh được nhiễm trùng, mà vấn đề này thời Đường còn rất kém, tới Minh Thanh mới được đề cao hữu hiệu, Nghê đại phu không hổ danh người duy nhất được tôn xưng là đại phu ở Hợp Châu này.

Vết thương không nhiễm trùng, vậy tới xương cốt, chướng ngại lập tức xuất hiện, phải nội cố định, tức là tiếp xưng xong dùng cương châm, đinh cố định bên trong, rồi bên ngoài dùng tới nẹp, với công nghệ hiện đại thì sử dụng hợp kim có tính chống ăn mòn cao, thời Đường thì lấy đâu ra thứ xa xỉ này?

Thời xưa dùng đồng và sắt, khỏi nói cũng có thể hiểu khiến người bệnh không chết vì gãy xương, mà chết vì nhiễm trùng.

Kiều Xảo Nhi nãy giờ vẫn để ý sắc mặt Tả Thiếu Dương thấy y hơi ngây ra đoán được chuyện gì, vẫn cười hì hì:” Sao thế, phiền lắm phải không, không sao cả, muội biết mà, đáng lẽ muội chết trong trận cháy lớn đó, may mắn thoát được, sau này sống thêm ngày nào là lãi ngày đó.”

“ Đừng có nói tới sống chết đã tới đây thì yên tâm giao cho ta chữa, trước tiên giúp muội giảm đau thoải mái hơn đã, vết thương xử lý sau.” Trước tiên phải kê thuốc giảm đau chống sưng đã, rồi nghĩ cách, Tả Thiếu Dương đứng dậy cầm bút kê đơn.

Kiều lão gia bình thường sinh bệnh chỉ tới khám ở Huệ Dân Đường, lang trung khác đều không tin tưởng, tới đây hoàn toàn vì nhà hết đường sống rồi, nghĩ Quý Chi Đường được Đại tướng quân phong thưởng chiếu cố, thế nào cũng không lo chuyện lương thực. Họ xem nhân phẩm con người Tả Thiếu Dương ra sao, nếu được thì gửi gắm khuê nữ bảo bối, chữa thương chỉ là danh nghĩa, không phải thực, thấy y định chữa trị cho khuê nữ thật thì không yên tâm, lại không tiện lên tiếng ngăn cản, lo lắng nhìn Nghê đại phu.

Nghê đại phu gật đầu trấn an, ông tự tin kinh nghiệm mình hơn hẳn Tả Thiếu Dương, nhưng y học được bản lĩnh từ cao nhân, có nhiều cách chữa trị độc đáo mới lạ, nếu y chữa trị sai sót gì thì sẽ ở bên hỗ trợ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận