Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 458: Hai trâu chẳng bằng một trâu. (1)

Hôm đó trời gà vừa mới gáy là Tả Thiếu Dương đã dậy, không bực tức chửi bới chúng như mọi khi mà hăm hở thay quần áo, oai phong dẫn trâu đi tới gõ cửa nhà Miêu Bội Lan. Vừa gõ một cái thì cửa đã mở ra rồi, cứ như Miêu Bội Lan nấp sau cửa vậy, một tay vác cày trên vai, một tay cầm hai cái cuốc, lưng còn đeo một cái sọt, mang lương khô và nước.

Miêu Bội Lan nhìn thấy Tả Thiếu Dương mặc áo vải gai, đầu đội nón, chân đi giày cỏ, quần sắn tới gối, tay dắt con trâu thì phì cười.

Giỏi lắm, nha đầu này được mình chiều quen, giờ dám trêu chọc mình nữa, Tả Thiếu Dương vờ sừng sộ:” Cười cái gì, có gì không ổn à?”

Miêu Bội Lan chẳng sợ, xua tay cười:” Không, không, chỉ tại muội thấy ca mặc trường sam quen rồi, giờ đột nhiên mặc đoản sam trông quai quái.”

“ Đi làm ruộng là phải ăn mặc thế này.”

“ Vậy một con trâu nữa đâu?”

“ Một con nữa, thêm một con nữa làm gì?” Tả Thiếu Dương không hiểu:

Miêu Bội Lan càng không hiểu:” Ca, vậy huynh dắt trâu đi làm gì?”

“ Đương nhiên là cày ruộng.”

“ Một con thì làm sao mà cày?”

“ Cần tới hai con sao, mà muội vác cái gì trên vai đó, lưỡi cày à?” Tả Thiếu Dương nhìn thứ kỳ quái trên vai Miêu Bội Lan:

“ Đúng rồi.” Miêu Bội Lan cho rằng Tả Thiếu Dương chưa bao giờ làm đồng nên không biết cày là cái gì, đặt xuống cho y xem:

Tả Thiếu Dương ngồi nhìn cái cày, chỉ biết cười khổ:” Dùng cái cày này chẳng trách cần tới hai con trâu.”

Ở toàn bộ thời Đường, nông dân đều dùng thứ cày tròn thẳng, gần giống như xẻng thời sau, tới tận cuối triều Đường mới có lưỡi cày cong, gọi là cày Giang Đông, nông cụ canh tác từ đó có bước nhảy vọt lớn.

Loại cày thẳng này cần tới hai con trâu, trâu đi song song đeo cái ách, cày nối trực tiếp với cái ách, cho nên rất nặng, hơn nữa còn khó rẽ, mà còn không cày được sâu, cày cũng không vững vàng, nông sâu không đều, có trâu có công cụ đã thế, đám binh sĩ chỉ có đao kiếm kia tất nhiên càng không thể so được, nên hôm nay họ mới phải cày lại ruộng.

“ Ca không làm ruộng không biết, đi cày tất nhiên phải dùng hai con trâu.”

“ Được rồi, hôm nay không ra ruộng nữa, ta về làm lưỡi cày mới, tiện dụng hơn cái này nhiều.” Tả Thiếu Dương không thông thạo chuyện nhà nông thật cũng đủ cải tiến cái thứ không thể gọi là lưỡi cày này:” Chắc là mất cả sáng đấy, ăn trưa xong chúng ta lại đi, giờ ta tìm Lý đại ca và thợ rèn làm cày đã.”

Miêu Bội Lan không tin tưởng lắm:” Muội cứ ra đồng làm chừng nào hay chừng đó vậy, ngồi không lòng cứ như có mèo cào ấy, không yên.”

“ Vậy muội ra hậu hoa viên chăm lũ gà vịt tạm đi, không cày vội cho tốn công tốn sức.”

“ Nhưng huynh định sửa cày làm sao?” Miêu Bội Lan vẫn không yên tâm:

Tả Thiếu Dương mô tả:” Thì giống như đinh ba của Trư Bát Giới ấy.”

“ Trư Bát Giới là cái gì?”

Tả Thiếu Dương vỗ đầu, Tây Du Ký tới thời Minh mới có, Miêu Bội Lan không biết được, hoa chân múa tay một hồi nàng không hiểu, đành nói:” Đợi ta làm xong là muội biết.”

Rồi giao con trâu cho nàng chạy mất.

Lý Đại Tráng mấy ngày qua đang bận làm nhà, nhà không thể xong trong một sớm một chiều, cho nên ở tạm Cù gia, Tả Thiếu Dương tìm được hắn thì Lý Đại Tráng vừa húp xong một bát cháo rau lớn, vỗ bụng chuẩn bị cùng ba huynh đệ làm việc.

Tả Thiếu Dương từ xa gọi:” Lý đại ca, hôm nay giúp ta làm một thứ được không, dùng để cày ruộng.”

“ Được!” Lý Đại Tráng chưa hỏi làm gì đã đồng ý ngay, lần trước làm ra guồng nước làm hắn cực kỳ phấn khích, đó là thứ ý nghĩa nhất từ trước tới nay Lý Đại Tráng từng làm, bây giờ vẫn đang nghiền ngẫm làm sao cải thiện guồng nước tốt hơn, vì mới làm lần đầu nên nhiều thứ hắn chưa hài lòng, song bận rộn làm nhà đành tạm gác lại.

Tả Thiếu Dương lấy giấy bút ra vẽ hai tấm bản thảo, một là cày lưỡi cong, một thứ là công cụ vỡ đất, gọi là sao, giống như đinh ba của Trư Bát Giới, song nhiều răng hơn, không cán, thay vào đó là hai cái dây thừng, buộc vào người trâu, giống lưỡi cày, làm nát đất trong ruộng nước.

Lý Đại Tráng hơi thất vọng, cái này chẳng có gì đặc biệt, song vẫn hứa trước buổi trưa làm xong.

Thợ mộc không thể làm lưỡi cày, Tả Thiếu Dương chạy đi tìm thợ rèn trước kia làm nồi áp suất và lồng cố định xương, người này quen làm những thứ yêu cầu kỳ quái của Tả Thiếu Dương rồi, nghe y chỉ vẻ một hồi là hiểu, quát bảo học đồ bắt tay vào việc.

Buổi trưa ăn cơm xong, tất cả những thứ Tả Thiếu Dương cần được đưa tới, đám huynh đệ Lý gia tò mò nhìn mấy thứ hình dạng kỳ quái này, cho nên chiều cũng không đi làm nhà nữa, theo Tả Thiếu Dương coi náo nhiệt. Cả Bạch Chỉ Hàn vốn không định ra đồng mà ở nhà làm mấy cái áo mới cho Tả Thiếu Dương, đã thay mùa nên có áo mới, thấy lạ cũng đi theo.

Tả Quý rất không hài lòng, người đọc sách lại đi cày ruộng, còn ra thể thống thì nữa, dù Tả gia giờ miễn cưỡng chỉ có thể coi là nửa người đọc sách thôi vẫn phải giữ phẩm giá, ông không muốn nhi tử ra đồng làm việc, song nhi tử nhiệt tình hứng thú như vậy, không nỡ trách mắng, đành không nhìn cho lòng thanh tịnh.

Thời tiết mấy hôm nay rất tốt, quả thực là trời giúp, bọn họ đi theo quan đạo, men theo sông Thạch Kính, vòng qua đồi Vô Cực đi ra ruộng.

Đã là đầu tháng tư, sắp thanh minh, đáng lẽ phải xuân sắc khắp nơi, cỏ cây đâm chồi nảy lộc, chim ca véo von mới đúng, nhưng trận chiến vừa qua khiến đồi núi xung quanh Hợp Châu trơ trọi, vỏ cây cũng bị lột sạch đem nấu ăn, thành ra cảnh tượng thêm thảm, không có cái gì đáng ngắm nhìn hết.

Có điều ra tới ruộng, cỏ non đã mọc ra chiếc lá xanh mơm mởn, gió thoang thoảng đưa theo chút hương đồng gió nội, xa xa bên sông là cái guồng nước quay tròn, ngày đêm đưa nước vào đồng ruộng, với đám Lý Đại Tráng mà nói, tới giờ vẫn thấy đây là kỳ tích.

Với sự trợ giúp của Miêu Bội Lan và Lý Đại Tráng, lắp lưỡi lê cho trâu, Tả Thiếu Dương bỏ giày cỏ ra, sắn ống quần thật cao, tay trái cầm thừng, tay phải điều khiển cày, quát trâu đi về phía trước.

Đám huynh đệ Lý gia há hốc mồm nhìn Tả Thiếu Dương quát tháo con trâu, điều khiển cày đi xiêu xiêu vẹo vẹo, cơ mà mấy điều đó không hề quan trọng, dân trong nghề nhìn cái biết ngay, một con trâu có thể cày ruộng được thật.
Bạn cần đăng nhập để bình luận