Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 340: Người một nhà không nói hai lời.

Tả Thiếu Dương bảo Bạch Chỉ Hàn lấy ra đưa cho hắn ta, Lưu hỏa trưởng trải dài trên bàn khám bệnh, còn cúi xuống ngửi, lật qua lật lại xem xét kỹ càng: “ Hôm nay ta xem qua mấy thương binh sử dụng loại băng này, hiệu quả cầm máu rất cao, hơn nữa giảm đau, đúng là chuyện tốt tạo phúc vô biên, nếu như mỗi một binh sĩ có một cuộn, lúc chiến đâu thụ thương tự cứu được, không biết cứu sống bao nhiêu sinh mệnh.”

Xem ra đây là người rất nhiệt tâm, chính vì thế Tả Thiếu Dương mới nén đau đi ra tiếp.

Lưu hỏa trưởng chắp tay:” Cho nên tại hạ muốn kiến nghị cấp trên cho sử dụng loại băng này, chỉ là phối phương của nó, không biết quý đường có nhượng cho không?”

Tả Quý vuốt râu gật gù, ý để nhi tử tự quyết, Thiếu Dương không có lý do gì từ chối, đương nhiên không tùy tiện đồng ý:” Nếu có giá cả thích hợp thì không vấn đề.”

Lưu hỏa trưởng có chút xấu hổ:” Hôm nay tại hạ tới quý đường cũng chỉ là dò hỏi vậy thôi, chuyện này trước tiên phải được công tử đồng ý trước, còn tại hạ chỉ là một hỏa trưởng nho nhỏ, không có đủ quyền hạn quyết định, đành phản ánh lên trên. Có tin tức gì sẽ báo lại cho công tử.”

Trò chuyện thêm một lúc, Lưu hỏa trưởng cáo tử để Tả Thiếu Dương nghỉ ngơi.

Tả Quý cực kỳ hi vọng chuyện này có thể thành, không phải vì tiền bạc, mà như thế, nhi tử tiến thêm một bước lọt vào mắt quan gia bên trên rồi, sẽ có lợi tiền đồ sau này.

Còn Tả Thiếu Dương không nghĩ xa như vậy, coi như bán thuốc thôi, không có gì đặc biệt. Khách đi rồi, y lại định tìm Miêu Bội Lan thì nàng đã chạy mất, dù sao ngày tháng còn dài nha đầu đó chẳng thể tránh mình mãi.

Được Bạch Chỉ Hàn dìu về tới phòng, Tả Thiếu Dương ngồi tính hôm nay nên làm cái gì, không thể bị thương mà ngồi ì ra đó, y là người không chịu được nhàn nhã. Nghĩ một lúc nhớ tới số thuốc có thể dùng làm lương thực mua ở Hằng Xương dược hành, tuy đều là thứ ăn được song có câu thuốc mang ba phần độc, không thể ăn thoải mái như lúa gạo hay bột mì, thứ ăn nhiều sinh khó tiêu, thứ thì mụn nhọt, không cái nào bệnh nghiêm trọng song không tốt cho sức khỏe, hơn nữa ăn chẳng ngon lành gì, mình thì không thể nấu nướng hàng ngày được, tốt nhất nên viết cuốn sách.

Vừa mới nghĩ tới đó đang định bảo Bạch Chỉ Hàn mài mực thì nghe thấy tiếng nữ nhân và trẻ con khóc, quay sang thấy Bạch Chỉ Hàn cũng dừng việc may vá nghiêng tai lắng nghe, đang đoán có thể là trường hợp bệnh nhân khẩn cấp nào thì cửa phòng bật mở, Hồi Hương chạy vào, theo sau là hai đứa cháu khóc khóc mếu mếu:” Đệ đệ, nghe nói đệ bị thương nặng lắm, làm sao rồi, sao lại ra nông nỗi này?”

“ Tỷ, đệ bị thương cũng thường thôi, mất ít má trông hơi kém một chút.” Tả Thiếu Dương biết tỷ tỷ thương mình, hay tin hốt hoảng chạy tới đây là bình thường, nhưng Đại Đậu và Đậu Hoa khóc cái gì:” Hai đứa làm sao thế?”

“ Không sao đâu, hai con mèo tham ăn không nghe lời, đánh một cái đã khóc lóc rồi ...” Hồi Hương tới bên giường, mắt vẫn còn ươn ướt, thấy đệ đệ có thể ngồi dậy nói chuyện được, xem hết chân tay không mất cái nào thì nhẹ người, nghẹn giọng nói:” Tỷ phu đệ bận lắm không tới thăm được ... Mà thương tích kiểu gì lên tới mặt nữa, nhìn môi đệ kìa, khác gì hai con đỉa bám lên không, không phải bị cắn chứ?”

Người hỏi vô tâm, người nghe chột dạ, Tả Thiếu Dương cười xòa:” Trong thành hỗn loạn, nha môn bận bịu, tỷ phu không cần tới đâu, đệ thực sự không sao mà.”

Vẫy tay với hai đứa bé:” Tới đây cho cữu cữu xem nào?”

Đại Đậu và Đậu Hoa nhìn về phía mẹ, không nhúc nhích.

“ Cữu cữu gọi thì tới đi, đứng ngây ra đó làm gì.”

Hai đứa bé mới chạy tới ngồi xuống mép giường, Tả Thiếu Dương vừa nhìn một cái đã hết hồn:” Chỉ Nhi, khơi đèn lớn lên cho ta ... Đại Đậu, Đậu Hoa, hai đứa sao thế này?”

Trước đó để Tả Thiếu Dương nghỉ ngơi, Bạch Chỉ Hàn giảm lửa xuống, giờ ánh sáng vừa tốt hơn, chỉ thấy hai đứa bé vốn kháu kỉnh đáng yêu bây giờ gầy gò vàng vọt, đưa tay ra sờ tay chân chúng, gầy teo rồi, cái bụng thì phình lên, cứng như đá. Tả Thiếu Dương định trách tỷ tỷ thì thấy tỷ tỷ cũng gầy đi rất nhiều, tóc tai xác xơ hết cả, thoáng cái biết nguyên do:” Tỷ, trong nhà hết cái ăn rồi à?”

Hổi Hương không trả lời thẳng:” Lương thực tích trữ của nha môn cũng bị quan binh trưng thu phần lớn, cho nên nha môn chỉ phát ít cám và rau dại, Đại Đậu và Đậu Hoa ăn không quen, thành ra ..”

Đúng lúc này Lương thị từ ngoài vào, nãy bà nhìn thấy hai đứa cháu rồi nên không hỏi cũng biết, tây giờ tay mang theo hai cái bánh bao còn nóng, xoa đầu Đại Đậu và Đậu Hoa, đưa cho chúng mắng Hồi Hương:” Cái con bé này, làm sao mà không nói, mẹ cứ nghĩ nhà con có nha môn lo vẫn còn cái ăn, thời gian qua mấy đứa không tới ... Ai ngờ thành ra nông nỗi này, ngoan, ăn đi các cháu ...”

Bạch Chỉ Hàn nhanh chóng đóng cửa lại để không cho ai thấy.

Hai đứa bé nhìn cái bánh thèm thuồng, nhưng không dám nhận, nhìn mẹ chờ đợi, phải được mẹ cho phép chúng mới dám nhận, cho thấy Hồi Hương tính cách có phần tùy tiện, nhưng nàng dạy con lại rất nghiêm.

Hồi Hương trừng mắt lên cảnh cáo hai đứa con, nhà nàng ít nhất còn có nha môn cung cấp lương thực tối thiểu, cha mẹ nàng thì lấy đâu ra, ăn đi một cái bánh này chẳng phải khiến cha mẹ và đệ đệ phải nhịn đói à, nàng lắc đầu: “ Mẹ, con không sao, chúng nó ăn sung mặc sướng quen rồi, khổ chút đã không chịu được, quen ngay đấy thôi. Đệ đệ bị thương thế này, để lại cho đệ ấy tẩm bổ ..”

Biết tính tỷ tỷ rồi, Tả Thiếu Dương không nhiều lời, bảo mẹ:” Mẹ, bảo Bội Lan giúp mẹ lấy hai túi gạo cho tỷ tỷ, nặng lắm, mẹ đừng cố mà trật lưng.”

Lần trước y đã đoán ý cha, chuẩn bị trước cho nhà tỷ tỷ hai bao gạo, nếu không để tỷ tỷ yên lòng thì Đại Đậu và Đậu Hoa cũng không được ăn.

Hồi Hương ngỡ ngàng:” Trong nhà mình còn lương thực dư sao?”

“ Tỷ tỷ đợi mẹ một lúc là biết rồi, đệ không nói nhiều được ...” Tả Thiếu Dương nói khó khăn, hai nha đầu kia cũng biết phân công nhau quá cơ, một cắn bên trên, một cắn bên dưới không chừa lại chỗ nào, còn khuyến mãi cả một phát vào lưỡi cho trọn bộ, không rõ là kiệt tác của ai, hỏi không chịu nhận:
Bạn cần đăng nhập để bình luận