Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 525: Liên tục hủy hôn. (1)

Chuyện tương thân cũng có kết quả, Tả Thiếu Dương đánh giá quá thấp uy lực bài thơ của Nạp Lan Tính Đức rồi, lần trước mất gần mười ngày mới thuyết phục được một nhà, lần này mới ngày thứ ba Bảo chưởng quầy đã hớn hở tới tìm họ, vừa gặp đã nói:” Ái dà Tả công tử, giờ Bảo mỗ mới biết hai bài thơ của công tử giá trị thế nào, chuyết kinh đem tới mười nhà thì hết chín là gật đầu rồi, nói nếu không nạp thiếp, lập tức đính hôn cũng được. Chuyết kinh thấy thế nắm chắc hơn, trọng điểm đưa tới những nhà mà khuê nữ của họ có chút tiếng tăm, quả nhiên danh bất hư truyền, ba nhà đồng ý luôn, các vị tự chọn đi.”

Tả Quý mừng khôn xiết, xem ra y thuật ra sao có tự tâng bốc lên tận trời cũng vô nghĩa, người ta không nhìn thấy, song văn tài thế nào, có thể nhận ra ngay tức thì, sao trước kia không biết nhi tử còn có bản lĩnh này, xem ra hi vọng vinh diệu tổ tông có rồi. Giờ không thể cẩu thả, phải tìm nhi tức phụ thật xứng tâm vừa ý, bên cạnh nhi tử có Bạch Chỉ Hàn trợ giúp, nên yêu cầu cao nhất đương nhiên là hiền huệ thực đức, để gia đình hài hòa, thứ tới là đẹp thể diện, hỏi:” Ba nhà nào?”

“ Nếu lấy quan chức mà luận, Cao gia xếp hàng đầu, Cao lão gia làm thừa tự lăng thái miếu, quan tòng bát phẩm, dung mạo rất tốt, chuyết kinh kể, Cao tiểu thư đọc xong thơ của lệnh lang còn khóc một hồi. Thứ đến là Lý gia, chính bát phẩm, Lý tiểu thư có tiếng xinh đẹp, không ít nhà đánh tiếng, nhưng chưa gật đầu, khen ngợi bài thơ Trường An của lệnh lang, nói lệnh lang có tầm nhìn chí hướng cao xa. Còn tiểu thư Tôn gia, muốn gặp xem tỳ thiếp nào mà khiến lệnh lang chung tình như thế, chuyết kinh nói nghe giọng điệu có vẻ không phải người hiền hậu, nhưng vì họ đồng ý cả ba điều kiện nên ta cứ nói ...”

Bảo chưởng quầy nói tới đó vỗ đầu:” Chuyết kinh kể còn có khuê nữ một nhà chỉ ra sai sót trong thơ của lệnh lang, nói bài thơ tả cảnh nhập triều điện Thái Cực buổi sáng, mà điện Thái Cực chỉ có ba cổng, vì gò ép cho đúng vần điệu mà nói thành năm cổng là không ổn.”

Bạch Cư Dị là thi nhân thời vãn Đường, khi đó Đại Minh cung đã xây xong, dùng làm nơi tảo triều thay cho Thái Cực điện, nó có năm cổng cung, Tả Thiếu Dương hoàn toàn không biết điểm này nên không sửa, lấp liếm:” Là bằng hữu của ta chưa tới kinh thành, hắn chỉ nghe người ta kể nên cảm xúc viết thành thơ, cho nên mới có sai sót này.”

Tả Quý gật gù:” Không biết tiểu thư nhà ai chỉ ra chỗ sai này?”

“ Tiểu thư này thân phận không vừa, là tôn nữ của Chân Quyền lão thần y đấy.”

Tôn nữ của Chân thần y, Tả Quý chưa hỏi nhân phẩm tướng mạo thế nào đã kích động rồi, nếu là nhà này còn gì tốt hơn, cùng là nghề y, giọng hơi run:” Vậy nhà họ ...”

Bảo chưởng quầy vội lắc đầu:” Họ không đồng ý nạp thiếp.”

Tả Quý thất vọng, thờ dài:” Vậy chọn giữa Cao gia và Lý gia đi, Trung Nhi, con muốn gặp tiểu thư nhà nào trước.”

“ Tuy cha, nhà nào cũng thế.” Tả Thiếu Dương không có chút hứng thú nào hết, tự nhiên đi cưới cô nương chẳng quen biết, ai vui cho được:

“ Nói bậy!” Tả Quý vỗ bàn:” Rốt cuộc cha vất vả thế này vì ai?”

Tả Thiếu Dương có chút xấu hổ, vội vàng sửa sai:” Vậy gặp Cao tiểu thư trước ạ, nếu cha thích ... à không, nếu được thì quyết định luôn.”

Ngày hôm sau cuộc gặp mặt diễn ra vô cùng thuận lợi, Cao tiểu thư tướng mạo bình thường, nhưng nói chuyện văn nhã, khá hợp ý Tả Thiếu Dương. Tả Thiếu Dương khéo léo dò hỏi ý nàng chuyện nạp thiếp, Cao tiểu thư thẹn thùng nói, xuất giá tòng phu, không ý kiến gì. Cao lão gia, Cao phu nhân nhìn tướng mạo, nhân phẩm của Tả Thiếu Dương cũng rất hài lòng. Tả Thiếu Dương cũng lén hỏi ý kiến Bạch Chỉ Hàn, nàng thấy nữ tử này tâm địa thiện lương, hẳn dễ chung sống.

Hai nhà đều đồng ý, tiếp đó chuyện mai mối thủ tục có bà mai làm, sinh thần bát tự rất hợp, sính lễ là 50 quan tiền, chỉ còn gặp mặt một lần cuối định ngày kết hôn nữa thôi.

Tả Thiếu Dương cuối cùng cũng phải khuất phục thời đại.

Sáng hôm đó Tả Quý dẫn Tả Thiếu Dương, bà mai, Bảo chưởng quầy tới Cao gia, không ngờ Cao gia hoảng sợ nói không kết thân nữa, trả lại sính lễ, liên tục tạ lỗi, Tả Quý gạn hỏi nguyên nhân, Cao gia không trả lời, cứ xin lỗi không ngừng.

Tả Thiếu Dương nhíu mày, nhìn vẻ mặt phu thê Cao gia rất hoảng hốt, chắc chắn có chuyện gì xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì, nếu như thời gian qua họ điều tra về nhà mình, không hài lòng thì thái độ phải khác chứ, cảm giác như có ai đe dọa họ vậy? Nghĩ tới đó lắc đầu, y lần đầu tới kinh thành làm gì có kẻ thù.

Rời Cao gia, Tả Quý mặt âm trầm:” Người kinh thành không có chữ tín hay sao, đã nhận sính lễ còn hủy hôn, có phải xem thường nhà ta không?”

Bà mai ngạc nhiên:” Tả lão gia không muốn thủy hôn sao?”

Tả Quý nói lớn:“ Đương nhiên.”

Bà mai dẫm chân:” Ài dà, nếu thế Tả lão gia không nên nhận sính lễ, mà nên tới nha môn tố cáo bọn họ.”

Tả Quý không hiểu chuyện này lắm:” Tố cáo cái gì?”

“ Tố cáo bọn họ hủy hôn! Nhà nữ không thể hủy hôn được, nếu không quan lão gia sẽ đánh đòn, sau đó phán nữ nhi nhà họ phải gả cho nhà các vị.”

Tả Quý rất kinh ngạc:” Còn có loại chuyện này à, sao bà không nói sớm?”

Bà mai khẽ vỗ bàn:” Lão thân tưởng các vị phải biết chứ, thấy các vị nhận lại sính lễ, ta nghĩ các vị đồng ý.”

Chuyện hủy hôn này vô cùng hiếm gặp, cho nên Bảo chưởng quầy cũng chẳng biết gì:” Còn chưa viết hôn thư kia mà.”

Bà mai này rất am luật pháp tương quan, thở dài:” Đường luật có nói, tuy vô luận hôn chi thư, đãn thụ phinh tài, diệc thị giá khiếu, phinh tắc vi thê. Tức là chỉ cần nhận sính lễ trước mặt người mai mối đã là định thân, khuê nữ đã là của nhà nam rồi, hôn sự không thể hối nữa. Trường hợp này thì nhà nam hủy hối không có tội, nhà nữ trả sính lễ hay không tùy bên nữ. Còn nếu nữ hủy hôn, đánh gia trưởng 60 gậy, bắt giữ hôn ước. Nhưng Tả lão gia đã nhận tiền sính lễ thì không cáo quan được nữa.”

Tả Quý xua tay:” Mặc dù lão hủ không hài lòng, song họ không đồng ý thì thôi, hai bên thông gia mà đưa nhau lên quan trở mặt thành thù thì hay ho gì, hôn sự mà, cần phải đôi bên hòa hợp mới tốt.”

Bảo chưởng quầy gật đầu:” Tả huynh nói thế cũng đúng, hơn nữa còn Lý gia, không lo.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận