Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 257: Phản quân chẳng hạng nhân nghĩa.

Trong lịch sử Trung y đúng là có lý luận chữa bỏng như quan y này nói, về sau chứng minh được là sai lầm. Theo nghiên cứu hiện đại, người bị bỏng phải lấy nước lạnh dội lên vết thương nhanh nhất có thể, ngâm chừng nửa tiếng đồng hồ, có thể ngăn cản nhiệt lực tiếp tục gây tổn thương tới tổ chức tế bào, giảm sưng, giảm nhiệt và giảm cả đau. Đương nhiên nước lạnh chỉ có thể dùng với vết bỏng cấp độ một hai, nặng hơn không thích hợp.

Vị y quan đó nói xong là quay đi bận việc của mình, người bị thương quá nhiều. Tả Thiếu Dương còn định tranh luận nhưng Bạch Chỉ Hàn ở sau giật áo y lắc đầu, chỉ biết thở dài, biết mình có nói người ta cũng không tin, Trung y luôn lấy chủ nghĩa kinh nghiệm làm đầu, quan niệm ăn sâu vào đầu hàng trăm nay không dễ thay đổi, bây giờ mình can thiệp vào chỉ làm chậm trễ việc cứu chữa, hơn nữa thương binh cũng chẳng yên tâm để cho một tiểu lang trung chữa trị.

Nếu là lúc mới tới đây Tả Thiếu Dương sẽ bất chấp tất cả cứu người theo cách của mình, song trải qua nhiều việc y đã học khôn rồi, chẳng dại đi làm ơn mắc oán.

Nha đầu Răng Thỏ bên cạnh là minh chứng rõ ràng.

Cù lão thái gia, Long thẩm, Lương thị, Miêu mẫu không ở yên trong nhà, đều ra đầu ngõ ngong ngóng đợi bọn họ, chỉ để lại Cù phu nhân ở lại trông Cù lão thái gia. Cứ mỗi lần tiếng hò reo chém giết bùng lên là lo thon thót, chỉ sợ phản quân đánh vào thành, cứ có ai chạy qua là lại hỏi tình hình, biết tin lửa ở phía ngõ Hạng Tử thấy đám Tả Thiếu Dương về thì càng đứng ngồi không yên. Đến khi thấy ba người bọn họ lếch thếch đi về, hơn nữa ai cũng dính máu đền hoảng lên, chạy tới nhìn ngang ngó dọc vừa khóc vừa hỏi xem có bị thương ở đâu không, mấy đứa bé chạy tới ôm chầm lấy Miêu Bội Lan, cả nhà lại được phen náo loạn.

Tả Thiếu Dương vào nhà đem chuyện kể vắn tắt một lượt, nói máu trên người đều là của quân địch mới trấn an được bốn phụ nhân.

Lương thị vẫn còn rơm rớm nước mắt:” Địch rút lui rồi thì tốt, nếu không chúng đánh vào thành thì ...”

“ Đúng vậy, đao kiếm không có mắt, dù phản quân có là quân nhân nghĩa thì thời nào binh sĩ cũng đáng sợ hết ...” Cù lão thái thái cứ nắm chặt lấy tay Bạch Chỉ Hàn, trách móc:” Cháu thật là, thân nữ nhi chạy tới chốn nguy hiểm như thế làm gì, chẳng may có làm sao thì ngoại bà sống sao được.”

Mọi người đi vào Quý Chi Đường, Tả Quý cũng ngồi đó, không như mấy phụ nhân ra đường ngóng đợi, nhưng nhìn cốc trà đầy nguyên cho thấy ông cũng chẳng thản nhiên như bề ngoài.

“ Cháu thấy phản quân chẳng phải hạng nhân nghĩa gì đâu.” Tả Thiếu Dương thấy chuyện này phải nói ra:

“ Là sao?” Tả Quý hỏi:

“ Sáng nay con đi lấy nước, gặp được Giả lão gia ở Mai Thôn, ông ấy cũng đi chạy nạn, kết quả gặp phản quân bị đuổi về.”

“ Thấy chưa, vậy chẳng phải là đúng rồi à? Nếu là quân khác đã xông vào chém giết cướp bóc rồi, rốt cuộc vẫn là quan quân triều đình, không giống đám thổ phỉ.”

“ Đúng là khác ạ, đám phản quân này còn âm hiểm hơn nhiều.” Tả Thiếu Dương lắc đầu:” Phản quân đuổi người chạy nạn về thành, không cho chạy, ai chạy là bắn chết. Lão thúc hiệu tạp hóa đối diện nhà ta bị phản quân giết chết rồi, Giả lão gia kể tận mắt nhìn thấy ông ấy bị tên bắn xuyên đầu. Vậy nhân nghĩa chỗ nào, bọn họ sao không để cho bách tính không hề uy hiếp tới mình rời đi, mà nhất định đuổi về hoặc là giết chết?”

Tả Quý đang vuốt râu tay dừng lại:” Thật sao?”

Bạch Chỉ Hàn nghe tới đây nhíu mày, chỉ thoáng suy nghĩ một cái đáp ngay:” Là vì lương thực.”

Tả Thiếu Dương thầm tán thưởng, tuy chỉ dựa vào như vậy mà kết luận thì có hơi võ đoán, song phải thừa nhận đầu óc cô nương này rất linh hoạt. Chuyện này y phải nghĩ nửa ngày trời, mãi tới khi đi cứu hỏa mới hiểu ra, chỗ cháy gần quán trà Thanh Hương cách tường thành rất xa, tên lửa không bay tới được, vậy mà cháy lớn như thế rõ ràng có kẻ đốt. Nghe xung quanh bàn tán thì lửa cháy bắt đầu từ nhà đại hộ lan ra, không phải một nhà, mà là rất nhiều nhà, phản quân không phải là nông dân nổi dậy mà thù hận phú hộ, đốt nhà phú hộ làm gì?

Lúc ấy Tả Thiếu Dương mới đoán ra, vì lương thực, đại hộ đều tích trữ nhiều lương thảo, đó là thói quen lâu đời của dân tộc sống bằng nghề nông.

Không ngờ Bạch Chỉ Hàn chỉ nghe kể thôi mà đưa ra kết luận này, không phục cũng không được, thông minh xinh đẹp, nếu tính cách hiền dịu một chút thì hoàn mỹ rồi.

“ Đúng, bọn chúng đuổi người dân về, vì lương thực trong thành không nhiều, thêm người là thêm một miệng ăn, chúng muốn bách tính và quan quân đều chết đói hết, hoặc là khiến bách tính không còn cái ăn sẽ bạo loạn. Dù trường hợp nào cũng vô vàn người vô tội phải chết. Hôm nay bọn chúng đánh thành chỉ e cũng là để thu hút sự chú ý của quan binh cho đám nội gián kia thừa cơ đốt nhà phá hoại trong thành thôi.” Tả Thiếu Dương nghiến răng:” Một đám người ngoan độc như vậy, sao có thể gọi là quân nhân nghĩa? Cách nói nhân nghĩa e là lời của đám nội gián này cố ý lan truyền để hạ bớt sự phản kháng của bách tính trong thành, sau này gặp kẻ nào cứ ra sức tuyên truyền điều này thì tám phần là gian tế.”

Cả phòng im phăng phắc, nỗi sợ bao chùm tất cả mọi người, lòng ai nấy đều nặng nề.

“ Chúng ta không nên hi vọng gì vào chúng nữa, chúng đã muốn giết chúng ta thì chúng ta không thể ngồi yên đợi chúng tới. Nói tóm lại là con quyết định rồi, chỉ còn một chút hơi sức thì quyết không thể để bọn chúng phá được thành.”

Tả Thiếu Dương đang vung nắm đấm nói rất khí thế thì bên cạnh có người dội cho gáo nước lạnh:” Được rồi, ngươi có biết thế cũng chẳng làm gì, giữ thành để cho quan binh lo, giờ đi xem bệnh cho ngoại tổ phụ của ta đi.”

Nha đầu này làm người ta tức chết mà, Tả Thiếu Dương trợn mắt lên.

Thấy đôi oan gia này mở miệng ra là có xu thế cãi nhau, Tả Quý lên tiếng chặn trước:” Trung Nhi, biết thế hẵng, giờ chuyện khẩn cấp là đi xem bệnh cho Cù lão thái gia đi, ông ấy uống thuốc xong, chứng hư thoát đã được khống chế. Cha theo đơn cũ của con, dùng thuốc thanh nhiệt khử đờm cho ông ấy uống rồi, con kiểm tra lại một lần.”

“ Dạ.” Tả Thiếu Dương hậm hực nhìn Bạch Chỉ Hàn một cái mới đi:
Bạn cần đăng nhập để bình luận