Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 762: Bệnh dịch lan tràn. (2)

" Hổ thẹn!" Lưu Chính Hội chắp tay, giọng van ngài:" Lão phu không tin ngươi, truyền bệnh cho người nhà, thê thiếp, nhi tử, nữ nhi ... Đều nhiễm bệnh."

" Có chắc không, Vu lão đầu nói bệnh này không truyền qua người sống mà, có thể là bệnh khác đấy." Tả Thiếu Dương quan tâm nói:" Bệnh tật không nên đoán, phải khám kỹ."

Lưu gia hiện giờ gần hai mươi người nhiễm bệnh rồi, đại phu tới khám sợ chạy mất, chối đây đẩy nói không chữa nổi, mời tìm người cao minh khác, hiển nhiên vì lời nói thi chú truyền qua người sống của Tả Thiếu Dương đã lan đi. Lưu Chính Hội cho người tìm danh y khắp nơi rồi, nhưng Tôn Tư Mạc đã bỏ đi, Chân Huyền Chân Quyền không có ở kinh thành, Vũ lão thái y thì cũng bệnh ... Chạy khắp nơi, đến đâu người ta cũng lắc đầu mới chợt nhớ trước kia Đỗ Như Hối bị thi chú, chính Tả Thiếu Dương chữa khỏi.

" Tả công tử có thù với lão phu, nhưng thê nhi tư không có liên quan, ta tới đây xin công tử chữa bệnh. Nghe bách tính ở thành nam cũng như rất nhiều đồng liêu công tử ở y quán đông nam nói, công tử là đại phu tận tâm, phàm người có bệnh tới nhờ, dù là bách tính cùng khổ, ngài không ngại tới tần nhà chữa trị, cho nên tới đây cầu xin." Lưu Chính Hội cũng là tới cầu xin chữa bệnh, nhưng phong độ khác hẳn Đỗ Kính:

Tả Thiếu Dương thấy Tam Hoàng cứ chực thoát khỏi mình, liền thả nó vào trong sân, nghe Lưu Chính Hội nói thế thất thần mất một lúc, cười thê thảm:" Đúng rồi, trước kia ta nghĩ như thế, cho rằng mình là y giả, bổn phận là cứu người, bất kẻ là ai bị thương bị bệnh tìm tới ta, ta đều dốc lòng chữa trị. Về phần người đó tốt hay xấu, có tội hay không, thiện hay ác thì ta không quan tâm, hắn phạm tội ắt có triều đình trừng trị, hắn làm ác, trời cao sẽ thấy. Ta là y giả, chỉ biết có người bệnh thôi."

" Đúng, đúng, đúng." Trong lòng Lưu Chính Hội dâng lên hi vọng lớn:" Tả công tử lòng dạ nhân hậu, y đức cao vời, có thể xưng danh y cái thế, khụ khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương buồn bã nói tiếp:" Nếu trước kia có người khen ta như vậy, ta sẽ rất vui, một lời khen, chữa khỏi bệnh, còn quan trọng hơn tiền tài, danh vọng ... Nhưng bây giờ nghe thế, ta chỉ muốn tát mình."

Nói xong thực sự vung tay vả vào mặt, hơn nữa vả liên tiếp mấy cái liền, vả rất mạnh.

Lưu Chính Hội sững sờ quên cả ho.

Tả Thiếu Dương giơ hai tay ra, bệnh của Lưu Chính Hội là do y mà ra, cả nhà ông ta mắc bệnh rồi, y còn xưng là y giả được hay sao, có thứ y giả nào như vậy không, y phản bội lại nghề nghiệp của mình rồi, nước mắt bất giác chảy ra:" Ta sai rồi, giống như Đông Quách tiên sinh cứu sói lại bị sói cắn vậy. Nếu năm xưa ta không cứu sống Đỗ Yêm, đã không có ngày hôm nay, hại bản thân, suýt nữa hại cả nhà, cha mẹ ta đã già, ngày ngày phải lo lắng cho ta, hai đứa cháu còn nhỏ, nào có biết gì, hôm đó vẫn bị người ta bắt đi ... Đều tại ta cả."

Lưu Chính Hội cuống lên:" Không, không, đó không phải lỗi công tử, mà là vì Đỗ gia, nhà chúng là lũ sói độc ác, từ thời thúc bá đã huynh đệ tương tàn, người thân tàn hại nhau, nói gì tới người ngoài, công tử nhân hậu, xin đừng vì chuyện người khác mà hận tất cả mọi người."

Tả Thiếu Dương lau nước mắt:" Một lần vấp ngã, một lần khôn ra, ta không làm chuyện ngu ngốc như trước kia nữa."

" Tả công tử, thê thiếp lão phu đều là người hiền lương thục đức, biết quản gia, hiếu kính công bà, ai ai cũng khen. Mấy nhi nữ của lão phu đều là người lương thiện, chăm chỉ học hành, giữ đạo làm người, không như Đỗ gia ... Khụ khụ ... Công tử đi tra đi, lão phu nửa lời dối trá, xin công tử xử trí! Khụ khụ ..."

" Không cần tra đâu, ta tin."

Lưu Chính Hội mừng rỡ:" Vậy là công tử đồng ý chữa bệnh cho họ rồi."

" Không đồng ý."

" Vì sao?"

Tả Thiếu Dương nhìn đôi tay mình, không chỉ nó vấy bẩn, cả tâm linh của y cũng vấy bẩn rồi:" Vì ta không còn là y giả nữa."

"Xin công tử, ngươi cứ căm hận ta, nhưng thê nhi ta không liên quan."

" Vậy thì cha mẹ ta, thê thiếp ta, cháu ta có liên quan gì tới ông? Vì sao ông cùng bắt họ đem đi diễu phố cho người ta xỉ nhục? Ngày hôm đó ta van xin ông thế nào, ông có nhớ không?"

Lưu Chính Hội tức thì nghẹn lời, mặt như đưa đám:" Là lão phu sai, lão phu xin lỗi công tử ..."

Nói rồi vái dài.

" Vái một cái xin lỗi là xong à? Cả nhà ta chịu nhục nhã như thế? Ông nghĩ tới đây nói một câu xin lỗi, một cái vái lạy, thế là ta vui vẻ đi chữa bệnh cho nhà ông sao, thượng thư đại nhân cao giá quá, lời xin lỗi này ta không nhận nổi đâu." Tả Thiếu Dương xoay hai chân vào phía trong, chuẩn bị xuống thang:

Lưu Chính Hội hoảng sợ:" Vậy công tử làm sao mới chữa cho họ, chẳng nhẽ công tử muốn ta dẫn già trẻ đi diễu phố mới hài lòng sao?"

" Nghe hay đấy, nhưng ông làm gì là việc của ông, không liên quan tới ta." Tả Thiếu Dương đặt một chân xuống thang:" Đơn giản ta chẳng muốn chữa thôi, ông có trách thì chỉ trách mình thôi, từ ngày ông dẫn cả nhà ta ra phố thì tên Tả Thiếu Dương lương thiện kia chết rồi, ta không thích chữa là không chữa vậy thôi, như ta nói, ta không coi mình là y giả nữa rồi ..."

Lưu Chính Hội nhìn Tả Thiếu Dương biến mất sau bức tường, vừa ho vừa rời đi, ho không ngừng, chẳng biết ông ta có hối hận vì tham gia vào vũng nước đục này không?

Hôm đó thật lắm khách, Lưu Chính Hội vừa đi, Đỗ Kính lại tới, Tả Thiếu Dương thương tâm rồi, chẳng thèm tiếp, cứ ngồi thất thần trong sân chơi với mấy con gà.

Không ngờ bên kia tường, có tiếng khóc của một bà già:" Tả công tử, lão thân bây giờ chỉ còn một đứa nhi tử nữa thôi, cha nó, huynh trưởng nó đã chết rồi, bây giờ nó bị bệnh nặng, cầu xin công tử chữa trị ... Nó là gốc rể của Đỗ gia ! Khục, khụ, khụ!"

Tả Thiếu Dương nghe một cái liền đùng đùng nổi giận, leo lên thang, tức thì thấy dưới tường một đám người quỳ ở dưới, trong đó có một bà già đến quỳ cũng không vững. Y chỉ mặt Đỗ Kính, giận tới run người, quát:" Tên tặc tử kia, vì bản thân mình mà bắt mẹ già tới đây quỳ lạy, ngươi là thứ xúc sinh."

Đoàn người đó có ba bốn ông bà già, mấy phụ nhân, còn có cả trẻ nhỏ nữa, cùng đồng loạt cầu khẩn, Tả Thiếu Dương nhìn cảnh đó không đành lòng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận