Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 250: Hoa quý trong sân.

Nhìn bên ngoài không nghĩ cái trạch viện xuống cấp này lại rộng rãi như thế, người ở trong đó, mọi huyên náo bên ngoài gần như cách tuyệt, tiếng ho hét chém giết nhỏ hơn rất nhiều.

Đám Nhị Tử và Nhị Thảo, Tam Thảo còn ít tuổi, không biết sầu khổ là gì, thấy căn nhà đẹp đẽ như thế, ríu rít nói cười chạy chơi, cái nhà này chúng thấy còn lớn hơn cả nhà Giả lão gia của Mai Thôn. Mọi người bận rộn đưa Cù lão thái gia vào phòng, không ai quản chúng.

Đợi bố trí Cù lão thái gia xong, chuẩn bị an bài nơi ở cho mọi người mới phát hiện không thấy mấy đứa bé đâu cả, gọi khắp nơi mà không thấy trả lời.

Đại Tử vẫn cầm con dao canh cửa, nãy giờ nó đi sau đoạn hậu cho mọi người, không biết ba đứa đệ muội ở đâu. Miêu mẫu lo cuống lên, không phải sợ con có gì nguy hiểm, mà đây là nhà quan lão gia, được vào đây ở là tạ ơn trời đất rồi, phải hết sức cẩn thận, mỗi bước chân tựa hồ như trên băng mỏng, dù chân tập tễnh không giúp khiêng giường được vẫn bám sát từng bước, xem có giúp được chuyện lặt vặt nào không? Ai ngờ mấy đứa con nghịch ngợm chạy mất, nhỡ làm hỏng một cành cây cọng cỏ thôi, thì quá phải tội.

Sợ lắm, nhưng không dám gọi to, Miêu mẫu cứ thế vừa đi vừa gọi, tới dưới gác nhỏ nhắn mới thấy ba đứa bé từ trong đám cây cỏ chạy ra, tay còn cầm cành hoa đuổi đánh nhau.

Ba hồn bảy vía bay mất một nửa, Miêu mẫu đi nhanh tới, tóm lấy đứa lớn nhất, vừa đánh đít vừa quát:” Vứt mau đi, vứt mau đi, trời ạ, mấy đứa này, có biết đây là đâu không?”

Ba đứa bé còn lại thấy mẹ nổi giận, hoảng hốt chạy hết ra đằng sau lưng Miêu Bội Lan nấp.

Nhị Tử bị đánh đau cũng không khóc, quật cường cắn răng nhịn. Miêu Bội Lan cũng mắng mấy đứa đệ muội cảnh cáo chúng không được chạy lung tung, không được phá phách. Đám Nhị Tử ríu rít vâng dạ, sợ tỷ tỷ còn hơn sợ mẹ.

Tả Thiếu Dương cũng theo mẹ con Miêu gia tìm mấy đứa trẻ, tìm được chúng là yên tâm rồi, Bi Vàng cũng đã chạy mất, nhưng không lo cho nó, chắc là thấy cái vườn rộng nên nó đi tìm cái ăn rồi. Bây giờ Bi Vàng đã lớn không cần cho ăn nữa, nó biết tự tìm đồ ăn, còn giấu một đống hạt củ không rõ tên ở trong phòng Tả Thiếu Dương. Lúc này Tả Thiếu Dương mới để ý mấy cành hoa mà chúng ném xuống đất "phi tang", í một tiếng chạy nhanh tới cầm lấy, hỏi gấp:” Nhị Tử, đệ lấy nó ở đâu ra thế?”

Nhị Tử vừa xoa mông vừa chỉ một tiểu lâu nhỏ nhắn:” Ngay ở kia kìa.”

Tả Thiếu Dương đưa mắt nhìn, tiểu lâu đó có hai tầng, phía dưới trừ ngô đồng, còn có ít hoa cỏ, bây giờ mới khai xuân, trừ một gốc mai ra thì những thứ hoa khác chưa nở. Bị cây cối che khuất tầm nhìn cũng không thấy thứ hoa này ở đâu, đi tìm Cù phu nhân hỏi:” Bá mẫu, ta tới lầu gác kia được không?”

Cù phu nhân đáp:” Đó là khuê phòng của Chỉ Nhi đấy.”

Ra là khuê phòng của Răng Thỏ, thế thì thôi vậy, Tả Thiếu Dương coi như mình chưa nói gì, chỉ cành hoa trong tay mình hỏi:” Quý phủ trồng loại hoa này sao?”

Cù phu nhân lắc đầu:” Không, trong nhà lâu rồi không ai chăm sóc hoa nữa, vườn tược đều chuyển sang trồng rau củ cả rồi, hoa cỏ do Chỉ Nhi trồng đấy, nó thích hoa lắm.”

Tả Thiếu Dương vốn muốn tránh tiếp xúc với Bạch Chỉ Hàn tránh cả hai cùng khó chịu, ai ngờ số phận trêu ngươi người ta như thế? Thứ hoa này quá quan trọng, y đành tìm nàng hỏi:” Bạch tiểu thư, là cô trồng thứ hoa này à? Ở Hợp Châu ta chưa thấy bao giờ, làm sao cô có?”

Bạch Chỉ Hàn dửng dưng hỏi:” Tả công tử nói chuyện với ta đấy à?”

Nha đầu này bị mình gọi là Răng Thỏ nhiều nên quên mất tên thật rồi à? Vừa nói một câu Tả Thiếu Dương muốn cãi nhau, cố nhịn:” Đương nhiên rồi.”

“ Vậy ta trả lời có vi phạm lệnh cấm của công tử không thế?”

Tả Thiếu Dương mới nhớ mình cảnh cáo nàng nếu muốn chữa bệnh cho Cù lão thái gia thì câm miệng, lúc đó hiển nhiên tức giận mà nói thôi, ai ngờ nha đầu này vin vào đó cắn ngược lại mình:” Ta hỏi cô, cô trả lời không tính vi phạm cấm lệnh.”

Bạch Chỉ Hàn quay ngoắt đi:” Nhưng ta lại không muốn trả lời.”

Tả Thiếu Dương tức vẹo mũi, đã không muốn trả lời còn phí công vòng vèo vậy làm gì?

Cù lão thái thái thấy hai người lại khắc khẩu thì quay sang trách khẽ:” Chỉ Nhi, không biết nói chuyện đàng hoàng sao? Tam tòng tứ đức quên cả rồi à?”

Ế, liên quan quái gì tới tam tòng tứ đức vậy? Tả Thiếu Dương nghi hoặc nhìn Cù lão thái thái.

“ Dạ.” Bạch Chỉ Hàn cúi đầu xuống, giọng nói ôn nhu hơn nhiều, nhưng lời nói nghe thế nào cũng thấy chướng tai:” Hoa này là do ta trồng, không biết công tử hỏi làm gì, chẳng lẽ biết nó?”

Nha đầu này một điều công tử hai điều công tử, Tả Thiếu Dương cảm giác nàng đang mỉa mai mình, có điều ít nhất bề ngoài người ta nói chuyện tử tế thì y cũng phải vậy:” Hoa này là Mạn đà la, cũng chính là Dương kim hoa, Mạn đà la là từ Phật gia dùng, nguồn gốc tới từ Thiên Trúc, hoa cao ba xích, hoa hình loa kèn, có năm cánh, màu trắng và tím. Nở vào hai mùa, thu hạ, Bạch đại tiểu thư, ta nói hẳn là không sai chứ?”

Bạch Chỉ Hàn hơi ngạc nhiên:” Hoa này cả Hợp Châu chỉ nhà ta mới có, không ngờ công tử cũng biết cơ đấy.”

Ta nhịn, Tả Thiếu Dương hỏi:” Không biết hoa rụng, Bạch tiểu thư có cất giữ không?”

“ Có, hoa rụng trong vườn ta đều thu lại.”

Tả Thiếu Dương mừng lắm:” Bán cho ta được không, Mạn đà la không chỉ đẹp, mà còn là loại thuốc rất tốt nữa.”

Bạch Chỉ Hàn liếc nhanh y một cái, không đáp. Tả Thiếu Dương lại mẫn cảm nhận ra ánh mắt đắc ý đó nói "không ngờ có lúc ngươi cầu tới ta."

Còn đang chưa biết thương lượng với nha đầu Răng Thỏ này thế nào thì bên ngoài Đại Tử tự giác làm nhiệm vụ cảnh giới la hét ầm lên, mọi người quay đầu nhìn, chỉ thấy bầu trời khói bốc nghi ngút, thấp thoáng còn có ánh lửa.

Cháy rồi, hơn nữa còn rất gần.

Lương thị sợ hãi lắp bắp chỉ:” Hình như ... Hình như là ngõ Hạnh Tử.”

Tả Thiếu Dương cũng nhìn ra rồi, đó là hướng quán trà của nhà Tang Tiểu Muội, không suy nghĩ lấy một giây, vứt hoa trong tay, chạy ngay đi:” Con đi cứu hỏa.”

Nhưng Lương thị nhanh tay giữ lấy, một tay không yên tâm, dùng cả hai tay:” Trung Nhi, bên ngoài có phản quân, loạn lắm, không được đi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận