Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 693: Chỉ có vào, không có ra.

Hộ tài chủ vội vàng gọi phó tòng tới, chuẩn bị mấy cố xe ngựa, mọi người lên xe, đi ra ngoài thành.

Dọc đường đi Tả Thiếu Dương hỏi thêm về tình hình nhi tử Hộ tài chủ, chủ yếu là muốn hỏi xem đứa bé đó liệu có bị chó mèo gì cắn không, ông ta nói là không có chuyện đó. Nghe kể chuyện thì y nghĩ tới bệnh dại, nhưng Hộ tài chủ khẳng định con ông ta không có vết thương nào cả. Bệnh dại cũng không lây từ người sang người, người bị dại có phát điên cũng không thể làm người nhà với láng giềng xung quanh chết.

Hiện chiến loạn đã ngừng từ lâu, Cù Châu là mảnh đất ở Giang Nam, cách xa biên cảnh Đột Quyết, tuy trong rừng thi thoảng có đạo phỉ, song là nhóm nhỏ thôi, bọn chúng chỉ dám chặn đường đòi mãi lộ ở chỗ vắng vẻ chứ không dám tới gần thành, cho nên rất an toàn.

Bọn họ rời thành đi vài dặm thôi là tới ngọn đồi nhỏ, triển dốc thoai thoải, xuống xe men theo con đường nhỏ quanh đồi đi lên, chẳng bao lâu tới được đỉnh đồi.

Đỉnh ngọn đồi nhỏ này rất bằng phẳng, chẳng có gì nhiều mà nói, một bức tường rất cao, cao hơn hẳn viện tử thông thường, đạt tới độ cao tường phường ở Trường An rồi, trông rất chắc chắn. Từ ngoài nhìn vào chỉ thấy chóp nhọn của tỏa tháp trong miếu, cửa đóng chặt, trên treo tấm biển không mới nữa, viết ba chữ "Miếu Sơn Thần".

Bốn xung quanh miếu Sơn Thần này hết sức trống trải, không có lấy một cái cây lớn nào, cùng lắm chỉ vài cây bụi cao không tới lưng người, cũng không quá rậm rạp. Địa hình thế này đứng trên bức tường cao của miếu chắc chắn thấy hết cảnh vật xung quanh.

Nơi này giống một pháo đài quân sự hơn là một cái miếu Sơn Thần.

Hộ tài chủ bảo phó tòng đi tới gọi cửa, hồi lâu sau cánh cửa mới mở ra, hơn nữa chỉ mở một khe nhỏ, bên trong còn có xích để xích hai cánh cửa với nhau, như là cửa chống trộm thời hiện đại, cho thấy bên trong cảnh giác thế nào.

Người bên trong hẳn là rất cao lớn, ở phía sau cửa hỏi:" Các ngươi tới đây có chuyện gì?"

Hộ tài chủ đi nhanh tới, lấy trong lòng ra một đĩnh bạc vụn đưa tới, cười nịnh:" Đại ca, chuyện là thế này, nhi tử của ta thời gian trước bị bệnh nên đưa tới miếu, cữu cữu của nó biết chuyện, từ ngoài chạy về, muốn gặp cháu mình, không biết có được không?"

Đại hán không nhận bạc, đầu thò ra chút, nhìn đám Tả Thiếu Dương một lượt, nói:" Đợi đấy."

Tiếp đó cửa đóng sầm lại, còn nghe thấy âm thanh như đang cài thanh ngang nữa, sau đó bước chân đi xa dần.

Thanh Lăng Tử hiển nhiên nhận ra điều đó, không khỏi khó chịu:" Làm gì thế này, chẳng qua là một cái miếu sơn thần thôi, vậy mà đề phòng nghiêm ngặt như hoàng cung vậy."

Thủ Thông Tử vuốt râu:" Chuyện này có thể hiểu được, cái miếu này trông giữ những người bệnh bị điên mà, nguy hiểm lắm, nếu không cẩn thận để những người đó chạy ra ngoài đả thương người khác thì sao, nên làm vậy là đúng."

Chốc lát sau cửa lại két một tiếng mở ra, vẫn như lần trước, đại hán thò đầu nói:" Long bà nói, đưa người tới đây hay không là do các ngươi, nhưng sau khi tới miếu sơn thần rồi là phải hiến cho sơn thần. Điều này Long bà đã nói rõ khi các ngươi đã đưa con tới, bây giờ muốn đòi về là không thể, sơn thần sẽ nổi giận, hại chết cả nhà các ngươi, càng gây họa cho bách tính trong thành. Ngươi gánh nổi nhưng bách tính toàn thành không gánh nổi."

Hộ tài chủ liên tục vâng dạ, vái lạy nói:" Không phải ta muốn đòi về, mà là cữu cữu nó từ xa tới, lâu rồi không thấy cháu, trong lòng nhớ nhung, cho nên muốn nhìn nó một cái thôi."

Đại hán dứt khoát nói:" Thế cũng không được, Long bà nói rồi, toàn bộ người hiến cho sơn thần đã là người của sơn thần, đừng nói là các ngươi, tới Long bà cũng không thể gặp được."

Thanh Lăng Tử bề ngoài lầm lì ít nói, nhưng là người nóng tính, quát:" Chỉ gặp một lần thôi, có gì to tát đâu? Bọn ta là thân nhân của nó, ngay cả gặp mặt một lần cũng không cho, đó là cái lý gì?"

Đại hán kia trông có vẻ hung tợn, hơn nữa còn cao hơn Thanh Lăng Tử một cái đầu, vậy mà bị quát một câu không dám thái độ, chỉ làu bàu:" Long bà dặn ta như thế, ta biết làm sao?"

Tả Thiếu Dương đi tới chắp tay:" Vị đại ca này, xin hỏi vậy ta có thể gặp Long bà lão nhân gia không?"

" Nghe giọng thì ngươi là người vùng ngoài phải không?"

" Đúng thế."

" Rất xin lỗi, Long bà xưa nay không gặp người vùng ngoài."

Đám người Tả Thiếu Dương ngạc nhiên, lý do này thật vô lý, Thanh Lăng Tử hỏi:" Vì sao?"

" Long bà nói, người vùng ngoài chỉ mang lại tai họa cho Cù Châu, chẳng có gì tốt lành hết, cho nên khuyên các vị một câu, đi cho nhanh đi, đừng định tới Cù Châu bọn ta kiếm chác gì hết."

" Ngươi nói cái gì hả?" Thanh Lăng Tử đùng đùng nổi giận bước tới thêm một bước, tay chỉ mặt đại hán:" Bọn ta làm sao lại mang tới tai họa chứ, thái sư tổ và thái sư thúc tổ của ta không ngại nghìn dặm xa xôi từ kinh thành tới đây là vì lập y quán chữa bệnh miễn phí cho bách tính, ngươi dám nói là mang tới tai họa, hôm nay ngươi nói không rõ chuyện này ..."

"Sầm!" Tên đại hán kia rụt đầu lại, đóng cửa lại không tiếp nữa.

Thanh Lăng Tử đi tới đập đập cửa, Hộ tài chủ vội vàng ngăn lại, liên tục chắp tay vái:" Tả đạo trưởng, chư vị đạo trưởng, xin nguôi giận. Nếu Long bà không muốn gặp thì đành thôi vậy, bỉ nhân làm phiền các vị quá nhiều rồi, đa tạ, đa tạ!"

Thanh Diêu Tử đi tới nói nhỏ với Thanh Lăng Tử để hắn bình tĩnh lại, nhẹ nhàng nói:" Ngươi nghĩ cho kỹ đi, thực sự muốn kết thúc ở đây à? Ta nói cho ngươi biết, thái sư tổ và thái sư thúc tổ của bọn ta đều là thần y đấy, bỏ qua cơ hội này là không còn nữa đâu."

" Ta biết, ta biết chứ, vì tin vào năng lực hai vị ấy, cho nên mới mời tới chữa bệnh cho tiểu nhi. Thế nhưng vừa rồi Long bà cũng đã nói, không thể đón về cũng không thể gặp mặt, xưa nay lời Long bà dứt khoát không thể không nghe, nếu không sẽ gặp họa ..." Hộ tài chủ nói không thành lời, nghẹn ngào:" Các vị, các vị, thực sự, thực sự là ..."

Tả Thiếu Dương thở dài:" Nếu đã thế chúng ta về đi, trời tối rồi, đi đường núi không tốt."

Đoàn người lại men theo con đường nhỏ quay về, Thanh Lăng Tử còn mấy lần quay đầu nhìn cái miếu kia, có vẻ không cam lòng.

Xuống dưới chân núi, mọi người lại xê xe về thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận