Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 789: Trong miếu nhỏ. (1)

Tả Thiếu Dương gần như cảm giác được ánh mắt nóng bỏng của Hoàng Cầm chiếu lên mặt mình, lâu lắm rồi y mới bị một người dồn vào cảnh túng quẫn này, đôi phần hối hận vì nói chuyện không cân nhắc kỹ:" À ... Ta thích thứ thuộc về mình, bất kể là hoa hay rượu."

Hoàng Cầm nhìn y chằm chằm một lúc rồi phì cười quay đi:" Không trêu cậu nữa, kỳ thực có đêm nay ta đã thỏa mãn rồi, nếu còn muốn nhiều hơn, ông trời sẽ trừng phạt."

Tả Thiếu Dương tim đập loạn xạ, lời này của nàng thực sự khiến người ta tơ tưởng linh tinh mà, không xong, phải khuyên nàng về thôi, còn ở lại đây nữa, chỉ sợ y không kìm nổi. Chưa kịp nói thì bộp, một giọt nước nhỏ trúng mặt, Tả Thiếu Dương theo bản năng ngẩng đầu lên, tức thì lại giọt nước nữa rơi xuống, chỉ trong khoảnh khắc, mưa lộp bộp đập lên mặt y.

Mưa rồi, còn là mưa rất lớn nữa.

Vội vàng giương ô lên, nhưng không ăn thua, gió sông rất lớn, nước mưa bốn phương kéo tới che không nổi.

Cơn mưa như trút nước, ông trời điên cuồng ném xuống mặt đất, màn chưa che đi tất cả, ngọn đèn bốn phía nhòe nhoẹt, không nhìn ra phương hướng nữa.

Vứt cái ô phiền toái không được tích sự gì đi, Tả Thiếu Dương nắm lấy cánh tay Hoàng Cầm, hô:" Cầm tẩu, ngồi xuống kẻo ngã, chúng ta rời khỏi nơi này thôi."

" Theo ta, ở đây ta thuộc đường hơn cậu." Hoàng Cầm hét lên, xác định phương hướng xong, từ từ nhích từng chút một rời khỏi tảng đá. Khi hai chân nàng chạm nước rồi đưa tay ra, nắm tay Tả Thiếu Dương, hét:" Đứng sát cạnh ta, đường ra đây hẹp lắm, bước hụt có thể ngập tới cổ đấy."

Thế là hai người dán sát người vào nhau, dò dẫm từng chút một trong đêm tối mưa gió, nước dưới chân rõ ràng cũng chảy siết hơn mọi khi rất nhiều, có lẽ là trên núi có mưa to, đây hẳn là lũ mùa xuân rồi.

" Cẩn thận!" Tả Thiếu Dương thình lình bế bổng Hoàng Cầm lên, xoay người một cái, chỉ thấy một khúc gỗ lớn lao qua chỗ Hoàng Cầm vừa mới đứng:

Hoàng Cầm sợ hãi, ôm chặt lấy cổ Tả Thiếu Dương, Tả Thiếu Dương nhìn xuống, lúc bọn đi ra đây, chỗ sâu nhất chỉ ngập tới gối, bây giờ đi được một quãng mà nước chẳng giảm, lại còn ngập tới đùi. Chợt nhớ lại lúc đó trên tảng đá mình nghe thấy âm thanh kỳ lạ, có lẽ là tiếng nước dâng lên.

Không dám chậm trễ nữa, Tả Thiếu Dương đặt Hoàng Cầm xuống, đồng thời vận phản hư thổ nạp công lên, tập trung tinh thần tới mức tối cao, ứng phó với nguy hiểm.

Cứ thế hai người nắm tay nhau đi, khi lên được bờ rồi thì sức cùng lực kiệt, nằm xuống bãi cỏ, kệ mưa trút lên người. Chỉ đoạn đường ngắn thôi mà bọn họ mấy phen nguy hiểm, không chỉ mưa cản tầm nhìn, bước hụt một bước, thụt xuống chỗ sâu, với dòng nước siết thế này, lại thêm những khúc cây gãy trên thượng du trôi xuống, e là lành ít dữ nhiều.

Hoàng Cầm gỡ tay Tả Thiếu Dương ra:" Đáng ghét, muốn ôm thì về mà ôm Tiểu Muội ấy."

Tả Thiếu Dương phát hiện nãy giờ vẫn ôm nàng, ôm rất chặt, tay còn đặt lên mông nữa, đây là thói xấu sau khi kết hôn mới có, ho khẽ:" Chúng ta thế này không về được rồi, tìm chỗ trú mưa thôi."

Hoàng Cầm bò dậy chỉ tay:" Ở kia có miếu thần sông đấy."

" Thần sống thiếu chút nữa làm chúng ta chết ở chỗ này, đi nào, tới đó nhổ mặt ông ta mấy ngụm nước bọt." Tả Thiếu Dương cũng đứng lên:

Hai người men theo bờ sông mà đi, không lâu sau tới miếu thần sông, vốn miếu này cách sông khá xa, không ngờ nước dâng lên đã tới sát mép rồi.

Trong miếu đen ngòm ngòm, Hoàng Cầm nắm chặt lấy tay Tả Thiếu Dương không dám vào, Tả Thiếu Dương cười:" Sợ cái gì? Vào thôi!"

" Tối lắm."

" Không sao, ta vào trước." Tả Thiếu Dương lần mò đi vào, cái miếu này rất nhỏ, chỉ có mỗi chính điện thôi, lại còn sập sệ, nóc miếu dột lỗ chỗ, quá nửa số cửa sổ không còn, khả năng là bị ăn mày gỡ đi đốt. Không có cửa sổ, chẳng che nổi mưa gió.

Vì sông Thạch Kính hiếm khi có lũ lớn, không uy hiếp được tới bách tính hai bên bờ, nên thần sông làm ăn không tốt, chẳng có ai tới đây cầu thần bái phật, thật là oái oăm.

Miếu này bình thường chẳng có hương hỏa gì, chỉ có ăn mày gì đó còn vào đây ở, trên mặt đất có để lại vài đống cỏ chưa dọn dẹp.

Tả Thiếu Dương gọi to:" Có ai không? Này, chúng tôi vào tránh mưa thôi, không có ý xấu."

Trừ tiếng mưa rào rào ra không có âm thanh nào khác, mắt Tả Thiếu Dương đã thích ứng, nhìn trong miếu trống không, gọi:" Cầm tẩu, không có ai đầu, đi hết rồi."

Hoàng Cầm bấy giờ mới lớn gan đi vào, yên tâm rồi liền thấy lành lạnh, liên tục xoa hai cánh tay:" Nếu có đánh lửa để hong quần áo thì tốt."

Tả Thiếu Dương vì thường bất ngờ rời nhà, trên người y có sẵn rồi, tiện thể có không ít cỏ khô, y gom lại vào gian trong của miếu, đây là nơi ở của người trông miếu, chẳng mấy chốc có lửa ấm áp bốc lên.

Hoàng Cầm đi vào, cánh cửa không còn nàng do dự một lúc nói:" Này, cậu quay đầu đi, không được nhìn, ta phải thay y phục ra hong khô."

Không hiểu sao Tả Thiếu Dương lại phì cười.

" Cười cái gì hả?" Hoàng Cầm vừa thẹn vừa giận:" Cậu mà nghĩ linh tinh, ta xé miệng cậu ra đấy."

" Câu này của tẩu lâu rồi chưa được nghe ... Được rồi, không nói, không nghĩ." Tả Thiếu Dương mỉm cười, nghĩ tới cảnh Hoàng Cầm và Tiểu Muội nô đùa trêu chọc nhau năm xưa, thấy rất ấm áp, y cũng đã chọn được một chỗ khô ráo, đốt lửa lên:" Ta không nhìn tẩu, tẩu cũng không được nhìn ta nhé."

" Thèm vào." Hoàng Cầm suýt bật cười mắng:

" Ở đây có một sợi dây thừng, khả năng do người tạm trú ở đây dùng để treo đổ, sau lưng ta và bước thôi, gần cửa sổ ấy. Ta quay lưng đi rồi, tẩu cứ ra mà lấy."

Hoàng Cầm ừ một tiếng, mặt đỏ bừng từ gian trong đi ra, nhìn thấy giữa hai bên cửa sổ có một sợi dây thừng, cao tới ngực nàng. Vội vàng cởi y phục ướt treo lên, lén liếc về phía Tả Thiếu Dương, trong ánh lửa bập bùng, đúng là y quay lưng đi rồi, ngần ngừ một chút cởi cả yếm, cũng vắt khô treo lên dây, giờ thì nàng trần truồng rồi. Mặc dù ở giữa đại điện có màn vải để che, nhưng nơi đó ánh lửa hai bên không chiếu đến, nàng không dám tới.

Tả Thiếu Dương hỏi:" Xong chưa?"

Hoàng Cầm cúi đầu nhìn, góc phòng có tảng đá, chắc là người ta mang vào để làm ghế ngồi, ngàng khom lưng thổi bụi, lấy tay lau ngồi lên, xoay mặt vào góc phòng, hai tay ôm ngực, cả người cúi xuống, bấy giờ mới nói:" Được rồi! Giờ, giờ ta không mặc y phục, cậu không được nhìn đâu đấy."

" Yên tâm tẩu tử, không cần nhắc đi nhắc lại như vậy đâu, ta lại nghĩ linh tinh."

" Còn dám nói!"

" À, cái miệng này đáng đánh." Bao nhiêu năm trôi qua như thế, có lẽ Hoàng Cầm là người duy nhất không thay đổi, làm y khơi lên nhiều hồi ức:

" Ở chính giữa đại điện có màn, cậu lấy xuống mà che người ..." Hoàng Cầm phì cười:" Không biết cậu làm cái gì, cái đầu tử tế lại cắt thành như thế."
Bạn cần đăng nhập để bình luận