Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 573: Tên khảo sinh khiến người ta đau đầu. (2)

Vu đại phu đứng bên pha trà nghe thế thì mừng rỡ vô cùng, sau khi Tả Quý trả lại hôn thư, y quán cũng mở trở lại, song may ra thì có khách qua đường đi vào, còn khách quen gần xa đều không ai tới nữa, danh tiếng Vu gia đã hoàn tòn sụp đỗ. Nhà bọn họ nhiều năm hành y kiếm sống, chẳng có ruộng đất gì, tuy trong nhà còn tích lũy, không lo chết đói, song tình hình thế này, không chuyển nghề hoặc đi nơi khác kiếm sống thì chỉ có chết đói, tất cả do Tả gia ban cho:” Đại nhân, làm thế được sao? Dù sao, y cũng do Đỗ đại nhân tiến cử.”

Hách Hải vuốt rau:“ Đúng là có Đỗ đại nhân đảm bảo, chỉ cần bài thi của y không quá tệ, chẳng ai dám đánh trượt y hết, nhưng ai bảo y cuồng vọng như thế, đoán chừng Đỗ đại nhân mà biết nguyên ủy còn gọi y tới chửi mắng một phen chứ không nói gì chúng ta đâu.”

Vu lão thái y trầm ngâm:” Ngoại trừ điều đó ra thì bài thi y làm thế nào?”

“ Rất tốt, điều này đệ không thừa nhận không được, hiếm người trẻ tuổi nào lại có kiến thức y khoa vững vàng như thế, không thể chỉ trích được gì.”

“ Vậy để y đỗ đi, trẻ tuổi tài cao, khó tránh khỏi ngông cuồng, không nên đàn áp y, nên nuôi dưỡng cái tính này của y, tương lai chắc chắn sẽ gây họa, vị trí càng cao thì y gây họa càng lớn mà thôi. Nếu để y thi trượt, trở về Hợp Châu thì chúng ta có thể làm gì được đây.” Vu lão thái y mặt âm trầm:” Hơn nữa Hách đại nhân đánh trượt y, dù thế nào thể diện Đỗ đại nhân không dễ coi, sau này làm việc lại càng cẩn trọng dè chừng ông ta, như thế không có lợi.”

“ Chẳng lẽ cứ thế bỏ qua cho y sao, đệ nhìn Thiến Nhi lớn lên từ nhỏ, thiếu chút nữa nó bị Tả giả ép tới mất mạng, Vu gia cả đời hành thiện tích đức, cứu người vô số, vậy mà gặp kết cục này, không chỉ đệ, mà người cùng hành y kinh thành ai có ai không thở dài. Đệ thế nào cũng phải giúp lão huynh xả cơn giận này.” Hách Hải đấm ngực tỏ ra hét sức đau lòng:

“ Khà khà, lão đệ chỡ lo, cứ cho y đỗ đạt, thậm chí giúp y có được chức quan tại kinh thành này, chỉ là chuyện y ngông cuồng chỉ trích y thánh nên cho mọi người cùng biết, chắc chắn y không dễ sống đâu, để y dưới tay chúng ta, chờ lúc y phạm sai lầm lớn, trừng trị một thể có phải tốt hơn không?”

“ Kế này tuyệt lắm, Vu lão huynh quả nhiên gừng càng già càng cay.”

Cả hai nhìn nhau cười lớn.

Tiễn Hách Hải đi rồi, Vu đại phu vẫn chưa nguôi:” Phụ thân, nếu đợi y phạm sai lầm, không biết đợi tới bao giờ, lần này y chỉ trích y thánh, nếu chúng ta phát động toàn bộ quan hệ, dựa vào ngự sử quen biết làm lớn lên, tấn công vào nhân phẩm đạo đức của y, cấm y cả đời không thể tham gia khoa cử, vô duyên với công danh không khó.”

Trong mắt ông ta, Tả Thiếu Dương tuổi trẻ tài cao lại ỷ tài ỷ chỗ dựa ngông ngạo như thế, nếu chặt đứt công danh của y, khiến cả đời y chỉ có thể làm một tiểu lang trung thì còn hơn giết y.

Vu lão thái y lạnh lùng nhìn nhi tử:” Ngu xuẩn, ân tình là thứ dùng một lần là mất đi một phần, Vu gia ta tới mức này rồi, muốn con cháu sau này còn có thể đông sơn tái khởi, những ân tình đó không được phép động dụng tùy tiện. Ta đã nói rồi, chuyện này cứ để người khác lo.”

“ Huống hồ ngươi nghĩ Hách Hải là tên ngốc à, ông ta mà có cái gan công khai chống lại vị đại nhân vật kia sao? Người ta tới đây cũng là có hàm ý bán ân tình cho nhà ta đấy, nhà ta đã nợ thêm một ân tình nữa rồi.”

Nói xong khép mắt lại.

Cái Vu lão thái y thực sự lo sợ là ba con hổ đứng sau lưng Tả Thiếu Dương.

Con thứ nhất là Triệu vương Lý Nguyên Cảnh, người phong Tả Thiếu Dương làm "Ủng quân giai mô", ông ta nổi tiếng là người cực kỳ bao che thủ hạ, nếu Vu gia phát động công kích nhằm vào Tả Thiếu Dương, làm kín kẽ thế nào cũng khó xóa hết dấu vết. Tả Thiếu Dương có thể cả đời không thể làm quan thì Vu gia đảm bảo không có kết quả tốt hơn. Con hổ thứ hai là Đỗ Yêm, không rõ tên nhãi đó làm sao lại lại may mắn được trọng thần trong triều để mắt như thế, quan hệ này không rõ tới mức nào, không thể mạo hiểm, bây giờ thanh thế Đỗ phái như mặt trời giữa trưa, ai chẳng phải né tránh.

Con hổ thứ ba là con hổ cái, từ góc độ nào đó mà nói, còn đáng sợ hơn hai con hổ kia nhiều lắm.

Ông ta là ngự y của Lý Uyên, quá biết con hổ cái này được thái thượng hoàng sủng ái như thế nào, người ả ta nhìn trúng, chưa bao giờ thoát khỏi lòng bàn tay của ả. Vu gia tuy có chỗ dựa là hình bộ thượng thư Lưu Chính Hội, cũng không có chút sức phản kháng nào trước con hổ cái này.

Lại nói tới Hách Hải ngồi xưa ngựa rời Vu gia, hai tay cho vào ống tay áo, mắt khép hờ.

Ông ta lăn lộn quan trường bao năm, sao không biết muốn trừng trị Tả Thiếu Dương thì tốt nhất là nắm y trong tay, như thế muốn nhào nặn thế nào cũng được, vừa rồi chẳng qua cố ý, để Vu gia phải lên tiếng nhờ vả mình thôi, tiện thể bán một phần ân tình.

Vu gia cũng không phải đã hết giá trị, tỷ phu Vu đại phu là hình bộ thượng thư Lưu Chính Hội, cho nên vụ án kia Vu gia đuối lý hoàn toàn mà cũng không ai dám tùy tiện phán tội. Vu gia đang lúc sa sút, bán cho ân tình tặng than trong tuyết này, sau thu lại càng nhiều.

Có điều họ Tả kia sau lưng có hai con hổ, ông ta cũng không muốn đi sờ mông hai con hổ này.

Thế nên muốn chỉnh tên Tả Thiếu Dương này nên để người khác làm tốt nhất, Vu lão đầu đó đúng là thâm hiểm, chỉ cần lộ bài thi này ra, tên nhóc đó đi tới đâu cũng bị cô lập mà thôi, tới lúc đó tuổi trẻ khí thịnh, lại ỷ vào có chỗ dựa ngông cuồng, nhất định làm ra chuyện không thể thu thập được.

Cứ làm như thế đi.

Hách Hải thì vui rồi, còn Hà Trạch lại rầu thối ruột, tới mức vị bác sĩ chấm thi gọi tới mấy lần mới tỉnh lại.

“ Ngươi vừa nói gì ấy nhỉ?”

Bác sĩ kia khom người bẩm báo lại lần nữa:” Đại nhân, người tên Ngũ Thư này là do Chân Quyền mang tội nhập ngục đích thân tiến cử, phải xử lý ra sao?”

“ Ừm, thành tích thế nào?”

“ Khá tốt ạ, chưa thống kê xong điểm, xong theo thành tích mọi năm, có thể đỗ.”

Hà Trạch nhíu mày xua tay:” Hoàng thượng đã hạ chiếu, nói tội huynh đệ Chân thị không liên lụy tới người nhà, ngay người nhà cũng không bị hoạch tội nữa là cống sinh do ông ta tiến cử. Huống hồ, với y thuật bọn họ, đã tiến cử ai, ắt người đó phải có tài, không nên đánh rớt, cứ theo đúng thứ bậc mà xét, đỗ được thì cho đỗ không đỗ được thì thôi.”

Vị bác sĩ kia đi rồi, Hà Trạch tiếp tục với cơn đau đầu của mình, vì ông ta được lệnh, để cho Tả Thiếu Dương đỗ.

Soạn danh sách đỗ đạt và bổ nhiệm là do ông ta phụ trách, bất kể quyết định kia do ai đưa ra, gặp xui xẻo thế nào có phần của ông ta, hơn nữa còn là phần đầu, cái khác dễ xử lý, chỉ chuyện Tả Thiếu Dương thì đúng là khiến ông ta khó xử.
Bạn cần đăng nhập để bình luận