Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 180: Hiệp nghĩa được một nửa.

Tả Thiếu Dương không cho tỷ phu nói đúng, xưa nay nghĩa quân nổi dậy đều chiếm lấy những vùng đất hẻo lánh không quan trọng làm căn cứ trước, vì sao lại vậy? Vì lúc đầu lực lượng chưa mạnh, nếu chiếm trọng địa, triều đình ắt toàn lực đàn áp, chỉ có chiếm vùng đất không có gì chú ý này khiến người ta lơ là thì mới có thời gian bồi dưỡng lực lượng được.

Có điều Tả Thiếu Dương cũng chẳng lo mấy, giờ là lúc Lý Thế Dân làm hoàng đế, ông ta là vị tướng quân bách chiến bách thắng, Trinh Quan là thời thịnh thế, cuộc sống sẽ càng ngày càng tốt hơn thôi, nên y cho rằng đám phản quân này là châu chấu mùa thu chẳng nhảy nhót được bao lâu nữa.

Tán gẫu một hồi cơm nước chuẩn bị xong, hôm nay có rượu có thịt, tuy ít với Tả Thiếu Dương mà nói đã là thiên đường rồi, chỉ tiếc rượu không đủ làm y say, uống nhiều vài chén đã bị tỷ tỷ Hồi Hương ái oán nhìn mấy lần.

Cũng dần dà quen với nếp sinh hoạt theo mặt trời ở thời đại này, buổi tối ăn cơm xong thì cơ bản chỉ có một việc làm là đi ngủ, tắm rửa thì phiền phức, nhất là cái búi tóc kia, chẳng may làm ướt một cái là phải cởi ra gội, mà gội đầu thì lâu gấp bốn lần tắm rửa, sau đó búi tóc còn phiền toái hơn, thực sự là chuyện căm thù số một của Tả Thiếu Dương, mà búi tóc lại nhớ tới Tiểu Muội, y thêm rầu.

Không tắm được cũng nên rửa chân, mùa đông đun nước nóng, cho ít muối vào, không chỉ là hưởng thụ ít ỏi của y ở thời đại thiếu thốn này, ngâm chân còn mang lại hiệu quả ít người ngờ tới.

Theo Trung y, chân là cái gốc của cơ thể, nó có 60 huyệt vị nối liền toàn thân, với Tây y, chân cũng được coi là trái tim thứ hai, chứa rất nhiều đầu mút thần kinh, phản xạ đến vỏ đại não. Chỉ cần chuyện đơn giản là ngâm chân bằng nước ấm với muối trước khi ngủ, có thể giúp ngủ ngon, xua tan mệt mỏi, giảm viêm khớp, ngâm chân bốn mùa quanh năm làm khí huyết vận hành trơn tru, cơ thể khỏe mạnh ... Và không bị hôi chân. Cái thời buổi không có xà phòng, không có thuốc khử mùi hôi này, hôi chân đúng là cơn ác mộng.

Tả Thiếu Dương vừa mới cởi tất thì nghe trên đầu có tiếng lạch cạch, ngẩng đầu lên thấy một bóng người đen treo ngược trên xà nhà, giật mình suýt kêu lên thì bóng đen nhẹ nhàng thả mình rơi xuống, suỵt nhỏ:” Ra ngoài nói chuyện.”

Đêm hôm khuya khoắt thế này tìm mình làm gì, mình cho ông ta cơ hội báo đáp rồi, theo lý không ai nợ ai nữa, từ giờ đường ai nấy đi mới đúng chứ, chẳng lẽ làm ăn trộm nên không có bằng hữu nên buồn chán tìm mình chơi.

Tả Thiếu Dương không muốn dây dưa với dân xã hội đen, nhưng Phi Thử nói xong ra ngay, y đành chửi thầm trong bụng mấy câu rồi đi tất vào, mở cửa sau lẻn ra.

Đi được một đoạn, tới chỗ tường cao, Phi Thử nhìn trái phải, sau đó tung ra sợi thừng nhỏ, đầu có móc, nhanh nhẹn bám dây thừng leo lên, ngồi trên tường ra hiệu Tả Thiếu Dương buộc thừng vào hông để ông ta kéo lên.

Điều Tả Thiếu Dương thực sự muốn bây giờ là giật cái giây thừng kia cho lão ta ngã chổng vó mới đúng, nhưng lão già này võ công cao cường, không nghe không xong. Buộc chặt thừng vào lưng, còn chưa kịp chuẩn bị người đã bị kéo bay bổng lên rồi, lần này không phải không muốn kêu mà là sợ quá không kịp kêu, khi nhận ra thì đã đứng trên tường, Tả Thiếu Dương run run nói:” Tiền bối, không sợ người ta phát hiện à?”

Phi Thử xua tay trấn an:” Yên tâm, trạch viện này là phủ của viên quan cáo lão, trong nhà chỉ có đôi phu thê già, nhi tử vì đánh người bị thương nên vào ngục rồi. Còn có một tôn nữ suốt ngày ru rú trong phòng thi ca thêu thùa với lão bà tử canh cửa. Chỗ này không ai ở, ngươi nhỏ giọng chút không ai phát hiện đâu.”

Dù sợ lão già này, Tả Thiếu Dương không kìm được mỉa mai:” Tiền bối biết rõ quá nhỉ?”

“ Trạch viện này trông khá khí phải, nên ta vào thăm dò, nhưng cái nhà này chỉ được cái to thôi, thực tế quá nghèo chả có gì hết, chẳng ra tay ... Sau này đừng gọi ta là tiền bối, ta không thích nghe, nếu ngươi không xem thường Phi Thử này là phường trộm đạo thì gọi một tiếng lão ca là được.”

Tả Thiếu Dương thấy đã dính tới xã hội đen rồi còn ngại gì cách xưng hô:” Được, lão ca.”

“ Tốt, huynh đệ, theo ta.” Phi thử nói xong lại tung thừng ra móc vào xà nhà, tay tóm hông Tả Thiếu Dương, chân đạp cột nhà mượn lực, cực kỳ khéo léo đưa cả hai người lên cái xà nhà, cái xà này rất to, đường kính hơn một xích ( ~ 33 cm), đứng ngồi thoải mái.

Một phong cách rất ... trộm cắp, không định ăn trộm kiếm chỗ nào nói chuyện chả được mà phải leo lên xà nhà thế này, Tả Thiếu Dương cẩn thận ngồi dựa vào cột nhà, hai chân quặp chắc lấy xà, đảm bảo an toàn trước mới hỏi:” Tiền bối, à lão ca tìm ta có việc gì vậy?”

“ Không có gì, thấy ngươi thú vị nên tìm ngươi chơi thôi.” Phi Thử vuốt chòm râu sơn dương lưa thưa cười hì hì:” Ngươi có vẻ là người dư thừa lòng tốt nhỉ, chuyện này vốn không liên quan tới ngươi, ngươi lãi lãng phí một cơ hội báo đáp của lão ca đây. Đừng vì nữ nhân mà chuốc lấy phiền não, không đáng.”

“ Không phải.” Tả Thiếu Dương lại có kích động muốn đạp lão già này ngã xuống đất:” Cô nương của quán trà đó cho ta vay tiền lúc nguy cấp, nếu không có cô nương ấy, ta phiền to rồi.”

“ Xì, cho vay ít tiền cũng là ân đức sao?” Phi Thử cười khẩy khinh bỉ:

“ Tất nhiên rồi, ngươi là ... là ... “ Tả Thiếu Dương dừng lại kịp, đổi lời:” Dù sao tiền bạc kiếm không dễ nên không biết nỗi khổ của người nghèo.”

“ Ta là phỉ tặc, ngươi muốn nói thì nói thẳng ra, che che dấu dấu cái gì?” Phi Thử trừng mắt lên, vênh mặt đầy kiêu hãnh nói: “ Cho ngươi biết, lão ca đây không phải loại tiểu tặc rẻ rách dùng gậy gỗ thuốc mê, bọn chúng thấy của ai cũng trộm. Còn ta, nói không phải khoe, ta có thể coi là nửa nghĩa hiệp. Nhà ta ăn trộm đều là nhà giàu, không trộm của nhà nghèo. Nếu không tin ngươi hỏi tỷ phu ngươi, bọn họ biết tính cách của Phi Thử này.”

Móa, lão già này điều tra cả nhà mình nữa, ngay cả tỷ phu mình làm trong nha môn cũng biết, còn may nhà mình chẳng có quái gì cho lão ta trộm, lại ngứa mồm đá đểu một câu:” Nói thế thì lão ca là hiệp đạo cướp của người giàu chia cho người nghèo rồi.”

Phi Thử cười ha hả:” Không dám, cướp giàu thì đúng rồi, còn phần sau thì ta chưa bao giờ chia cho người nghèo, tiền là do lão tử liều mạng kiếm được, vì sao phải chia cho người khác?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận