Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 709: Thế này mà là tu luyện à?

Bất tri bất giác đứng bên giếng một lúc mà không hay, chẳng hiểu sao gần đây cứ hay nhớ chuyện cũ, mình làm gì đã tới tuổi hồi ức quá khứ, thở dài vì tương lai chứ! Tay cầm gầu chưa múc, Tả Thiếu Dương lắc mạnh đầu mấy cái, xua đi hoài niệm, múc một gầu nước lên, đổ vào gáo mang cho sản phụ.

Sản phụ uống ừng ực mấy hơi hết gáo nước, lau miệng cười:" Thật là thoải mái."

Lão thái bà thì vẫn cứ lo lắng đứng bên nhìn.

Tả Thiếu Dương nói với sản phụ:" Đợi lát nữa tẩu tử sẽ thấy toàn thân ớn lạnh, rùng mình, sau đó ra mồ hôi, mồ hôi ra hết rồi là bệnh sẽ khỏe."

Quả nhiên chỉ mới được một lúc sản phụ đó toàn thân run rẩy không ngừng, lão thái bà cuống cả lên:" Ối dời ơi, mẹ đã bảo rồi mà, uống nước lạnh sao được ... Sao bây giờ, làm sao bây giờ?"

Tả Thiếu Dương trấn an:" Lão nhân gia đừng lo, vừa rồi cháu đã nói mà, đây là hiện tượng bình thường, cái này được gọi là chiến hãn tác giải. Tỷ ấy rùng mình một chút rồi nóng lên, sau đó ra mồ hôi, lúc đó bệnh sẽ khỏi."

Lão thái bà làm sao hiểu chiến hãn tác giải là cái gì, nhưng nghe có vẻ cao thâm, vậy thì phải có lý, liền nén lòng ngồi đợi, mắt nhìn chằm chằm nhi tức phụ, liên tục hỏi sao rồi. Khoảng chừng một tuần hương thì sản phụ không run nữa, người nóng lên, mồ hôi chảy ra, trán, lòng bàn chân bàn tay đều toàn mồ hôi.

Mồ hôi ra một cái là người nhẹ nhõm hẳn, không sốt nữa, tinh thần phấn chấn hơn nhiều.

" Lão nhân gia, mau lau mồ hôi, thay quần áo cho tỷ ấy, chớ để thấm vào người, hại người lắm đấy." Tả Thiếu Dương nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài:

Chỉ là một cái thôn nhỏ thôi, không có gì đáng nói hết, giờ này mọi người đều ra đồng cả, trong thôn vắng vẻ, trẻ con năm sáu tuổi cũng theo cha mẹ ra đồng làm việc cả rồi, nếu là đứa nhỏ hơn thì ở trong nhà. Trong thôn nhiều nhất không phải người mà là chó, toàn là loại chó vàng, chúng chạy qua chạy lại nô đùa, chúng được thuần dưỡng tốt lắm, con nào con nấy gầy đét, nhưng không nhảy vào nhà người khác bắt gà.

" Đạo trưởng, đúng là thần y, một gáo nước mà chữa được bệnh rồi, đúng là lợi hại quá." Lão thái bà vén rèm cửa lên, nói tía lia:

Tả Thiếu Dương quay đầu lại, sản phụ ngồi trên giường đang vén áo cho con bú, cả bầu vú nõn nà khoe ra ngoài chẳng ngại ngần gì, còn cười rạng rỡ với y, làm y xấu hổ quay đầu đi:" Lão nhân gia, nếu không còn gì nữa thì cháu lên núi đây kẻo muộn."

" Khoan, đạo trưởng đừng đi vội, đưa con thỏ lão bà tử làm cho, thịt thỏ vị nồng, trên núi thiếu thốn, làm không ngon đâu, để lão làm xong đạo trưởng hẵng mang về."

Lão thái bà nhiệt tình như thế, Tả Thiếu Dương không từ chối, tài nấu nướng lão phụ không tệ, động tác rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc lột da thỏ, cho vào nồi lớn, nấu chung cả hai con thỏ, còn cho vào mấy loại rau mà Tả Thiếu Dương không rõ, ngửi rất thơm. Thỏ nấu xong được cho vào ống trúc lớn, đậy nắp kín, bà còn dặn sau này Tả Thiếu Dương thường xuyên tới thôn, bà giúp làm cơm mang về.

Tả Thiếu Dương gánh thùng nước, cầm nỏ, một túi toàn quả khô với ống thịt thỏ, cáo từ rời thôn.

Tới bới con sông nhỏ nước trong mát, múc hai thùng nước rồi đi lên núi.

Mặc dù đường núi không phải quá khó đi, nhưng mà gánh theo hai thùng nước thì lại là chuyện hoàn toàn khác, đường bỗng chốc như xa hơn gấp bội vậy. Tả Thiếu Dương tốn rất nhiều công sức mới lên được chỗ mình mắc võng, tới nơi thì mồ hôi đầm đìa, nước trong thùng vơi không ít, không phải đổ, do y uống mất.

Tả Thiếu Dương ngồi trên tảng đá nhẵn nhụi, vừa ăn thịt thỏ vừa thưởng thức cảnh tượng hùng tráng của buổi hoàng hôn, cảm thấy lòng mình như rộng mở đến vô hạn. Người đời đều ra sức tranh đoạt leo lên trên đầu người khác, nước chảy xuống, người leo lên mà, đó là lẽ thường tình thôi, dù đạm bạc, nhưng Tả Thiếu Dương cũng có tham vọng của mình, khao khát của mình, nhưng lúc này ngồi đây thấy cái gì cũng đều biến thành những mảnh vụn nhỏ nhặt trong vĩnh hằng vô tận.

Bảo sao sư huynh nhất định muốn y lên núi để tu luyện, xa lánh hồng trần, đúng là có cảm thụ khác hẳn, ngồi ở đây y tựa hồ ngộ được chút đạo lý của đất trời.

Ai ngờ vừa có chút ngộ đạo thì có tiếng nói:" Ngươi ăn thịt đấy à?"

Tả Thiếu Dương tức thì bị kéo trở về mặt đất, đây đầu lại thấy Tiêu Vân Phi đứng đó, một bộ đen bó chẽn sát thân mình, nổi bật đồi ngực tròn lặt chắc nịch, y chỉ lướt mắt qua đó rất nhanh:" Người tu đạo có thể ăn thịt mà."

" Ta không nói cái đó, ý ta là trong thịt của ngươi có gia vị, rất thơm, ngươi không mang theo nồi niêu, dụng cụ nấu nướng, sao làm được món thịt thơm như thế?" Tiêu Vân Phi nhíu mày nhìn đống xương y chưa ăn hết:

" Mũi tỷ thính thật đấy, chuyện đó mà cũng ngửi ra ... Ta xuống thôn mua thùng đựng nước, bắt được hai con thỏ, vừa vặn có sản phụ bị bệnh, ta chữa cho nàng ấy. Lão bà bà của nàng ấy cảm tạ, giúp ta làm thịt thỏ mang về ..." Tả Thiếu Dương liếm môi:" Lâu rồi mới ăn một bữa ngon như thế, tiếc là không có rượu."

Tiêu Vân Phi sẵng giọng:" Ngươi có biết vì sao phải vào núi sâu tu luyện không, nếu ngươi không hoàn toàn tách biệt với cuộc sống ngoài kia, làm sao chuyên tâm được, giờ ăn thịt lại nhớ tới rượu, có phải mai ngươi lại xuống núi, thế thì vào núi tu luyện làm cái gì nữa? Không bằng về nhà đi, có đám tiểu nha đầu cơm bưng nước rót tới tận nơi, chỉ việc ngồi một chỗ tu luyện thôi có phải tốt hơn không?"

Tả Thiếu Dương à một tiếng, vừa rồi đúng là y nghĩ như vậy, ngượng ngùng nói:" Được, sau này ta tự làm, không xuống thôn nữa."

Tiêu Vân Phi có chút nghi ngờ:" Để ngươi khỏi dư thời gian làm chuyện không đâu, từ nay ta sẽ dạy cho ngươi một bộ võ công, lúc cần có thể dùng."

Tả Thiếu Dương không hứng thú lắm, nhưng nói thật là hơi ngán vị đại tỷ tính khí khó lường này, lần trước người ta không vừa ý chút thôi là đánh ngất tống y vào hang không thương tiếc, không dám nói là không, dù sao cũng rảnh, nói:" A, thế thì tốt quá, cám ơn Tiêu tỷ."

" Nhìn cho kỹ."

Tiêu Vân Phi nhảy xuống mảnh đất trống, biểu diễn một bộ quyền pháp cho y xem.

Tả Thiếu Dương đã bao giờ học võ đâu, nền tảng võ học cơ bản không hó, đặc biệt võ công của Tiêu Vân Phi lại thiên về khinh công, chủ yếu dựa vào kỹ xảo, khéo léo mượn lực, cho nên học càng khó. Cũng may là Tả Thiếu Dương không định làm cao thủ, mang suy nghĩ học võ đốt thời gian, coi như bài tập thể dục cũng được.

Trời vừa tối một cái là Tiêu Vân Phi rời đi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận