Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 524: Tiểu nha đầu đã vội lo cưới gả.

Tả Quý nhớ tới hiểu lầm giữa Bạch Chỉ Hàn và nhi tử hồi xưa, ai có thể ngờ từ chuyện nhỏ mà dẫn tới kết cục như vậy, nếu không giờ này ở nhà sắp có cháu bế rồi, đâu cần bôn ba vất vả, lần này quyết không thể có sai sót nào hết: “ Chỉ Nhi nói phải đấy, con tự viết đi.”

Nha đầu lắm chuyện, Tả Thiếu Dương làu bầu:” Thì vốn là ta sao chép của bằng hữu còn gì nữa.”

Tả Thiếu Dương liền cầm bút viết, không cần cố ý viết xấu đi làm gì, mấy tháng qua tuy ngày ngày luyện tập thư pháp song nhìn thái độ của Bạch Chỉ Hàn đủ biết chưa đáng vào đâu, không lo người ta nhìn chữ mình xiêu lòng, viết xong giao Bảo chưởng quầy.

Bào chưởng quầy đi rồi, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn về phòng mình. Khách sạn Bằng Lai có ba loại phòng thượng, trung, hạ. Phòng thượng có ba gian, có cả nơi tiếp khách và gian nhỏ cho hạ nhân. Phòng trung chỉ hai gian trong ngoài, không có chỗ tiếp khách. Phòng hạ duy nhất một cái giường để ngủ.

Tả Quý ở phòng thượng còn Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn ở phòng trung.

Bạch Chỉ Hàn thấy từ lúc rời phòng Tả Quý thì Tả Thiếu Dương không thèm nhìn mình cái nào, trong lòng có chút tủi thân, vào phòng rồi đóng chặt cửa lại, đi theo sau Tả Thiếu Dương lí nhí nói:” Thiếu gia …”

Tả Thiếu Dương ngồi xuống giường hừ một tiếng, nhạt giọng nói:” Hay lắm Chỉ Nhi, vậy là nàng hùa cùng với tất cả mọi người hùa nhau lừa gạt ta phải không?”

Bạch Chỉ Hàn đi tới trước giường, đầu cúi gằm:” Thiếu gia, Chỉ Nhi muốn tốt cho thiếu gia thôi.”

“ Ta biết, là cha mẹ ta muốn nàng nghĩ cách để lừa ta lên kinh, chuyện này ta không trách nàng. “ Tả Thiếu Dương thực sự có chút tức giận, giận nàng tự ý quyết định mà không bàn bạc với mình:” Khi ở Long Châu nàng có giả thiết, nếu như sau này xảy ra chuyện mà ta chỉ có cách phải làm quan mới giải quyết được thì sao? Vậy bây giờ ta cũng đưa ra giả thiết, nếu sau này nàng thấy rằng chỉ có nàng rời bỏ đi, ta mới có thể có tiền đồ, vậy thì nàng cũng cứ thế mà bỏ ta đi đúng không?”

Bạch Chỉ Hàn run run, nàng rốt cuộc biết Tả Thiếu Dương giận vì sao:” Thiếu gia, Chỉ Nhi sai rồi, sau này Chỉ Nhi không dám nữa.”

“ Còn có sau này à, lại gần đây.”

Bạch Chỉ Hàn vừa tới gần thì người chúi xuống, nàng bị Tả Thiếu Dương kéo ngã nằm lên đùi, Tả Thiếu Dương giơ tay vỗ đánh đét lên mông nàng một cái:” Nha đầu này không đánh không được, nàng cho rằng ta hiền lành dễ bắt nạt hả?”

Một cú này đánh xuống không nhẹ, cảm giác truyền về tay rất mê hồn, rất đàn hồi, Bạch Chỉ Hàn thì “á” một tiếng, bặm môi lại như cố nén đau đớn lẫn hờn tủi, âm thanh đáng yêu đó khiến yết hầu Tả Thiếu Dương cuộn lên cuộn xuống mất lượt.

Trước kia ánh mắt luôn bị dung mạo tuyệt thế của nàng thu hút, giờ mới nhận ra nàng còn sở hữu cặp mông hết sức tròn trịa, tư thế nằm này khiến càng khiến nó cong lên đầy khiêu khích, khoe trọn sức hấp dẫn của mình. Tả Thiếu Dương cổ họng khô khốc, kiếm cớ đánh cái nữa:” Sau này không được giấu diếm ta nghe rõ chưa?”

Bạch Chỉ Hàn đâu có ngốc, cú đánh thứ hai này nàng nhận ra ngay tính chất biến đổi rồi, cựa mình muốn đứng lên, Tả Thiếu Dương bị phát hiện mưu gian, chẳng xấu hổ còn cười đắc ý, thoải mái thi triển ma thủ trên bờ mông tròn lẳn của nàng, làm Bạch Chỉ Hàn ngượng chín mặt.

Tả Thiếu Dương không đùa với lừa quá mức, vì biết chưa tới đêm động phòng hoa chúc thì Bạch Chỉ Hàn sẽ không để y đột phá phòng tuyến cuối cùng, tới tận bây giờ họ vẫn duy trì tình cảm rất thuần khiết, chơi quá đà chỉ khổ mình, hít sâu một hơi, nâng tấm thân mềm mại của Bạch Chỉ Hàn lên, đặt ngàng ngồi trên đùi mình, hôn nhẹ lên môi, quay về chủ đề cũ:” Từ giờ trở đi có chuyện gì chúng ta cùng nhau bàn bạc giải quyết. Bây giờ chuyện đã thế này, nàng bảo ta làm sao đây? Hôn nhân đâu phải trò đùa mà chỉ gặp một lần, dùng một bài thơ dò ý mà quyết định được?”

Bạch Chỉ Hàn dựa đầu vào vai y, giọng u oán:” Vậy thiếu gia muốn thế nào, đợi tìm được người vừa tâm đầu ý hợp với thiếu gia, lại vừa môn đăng hộ đối đúng ý lão gia phu nhân, vừa xinh đẹp vừa tài hoa, người ta còn là chính thất, thế ba tỷ muội nô tỳ sẽ thế nào?”

Tả Thiếu Dương đờ người, y chưa từng nghĩ tới chuyện này, dù muốn hay không, y có thê tử, sẽ san sẻ một phần tình cảm của các nàng, các nàng vốn đã ở thế yếu.

Bạch Chỉ Hàn biết nói trúng rồi, tranh thủ rèn thép khi còn nóng:” Thiếu gia, huống hồ không nên trì hoãn thêm, chữa nói thái thái nóng lòng lắm rồi, vài tháng nữa là qua năm mới, Tiểu Muội đã mười tám, Bội Lan cũng mười bảy, đều không còn nhỏ nữa rồi.”

Nói tới đó giọng có chút buồn buồn.

Tả Thiếu Dương thì phì cười:” Cái gì mà không còn nhỏ nữa, với ta các nàng chỉ là quả đào tơ mà thôi, còn cả chục năm nữa mới thành mật đào chín.”

“ Thiếu gia không cần an ủi, Chỉ Nhi còn nhiều tuổi hơn hai muội muội nữa, sắp thành lão cô nương rồi.” Bạch Chỉ Hàn giọng rầu rĩ:

Đúng là khác biệt thời đại, mới chưa hai mươi đã lo già, thảo nào vừa rồi nàng không nhắc tới tuổi mình, Tả Thiếu Dương đưa tay cưng chiều vuốt chóp mũi nhỏ của Bạch Chỉ Hàn:” Kể cho nàng một chuyện, trước kia bằng hữu ta đi chu du thiên hạ về, kể với ta, hắn qua một nơi, nữ tử ba mươi tuổi còn chưa muốn cưới chồng sinh con, muốn chăm lo sự nghiệp, cô nương trên hai mươi vẫn còn đang đi học, ở nhà làm nũng cha mẹ. Còn ở độ tuổi như các nàng đều là tiểu nha đầu, nếu kết hôn là phạm pháp, nam nhân phải ngồi tù …”

Nhìn Bạch Chỉ Hàn tròn mắt ngốc nghếch đáng yêu, Tả Thiếu Dương càng vui, lâu rồi y không dám nhớ về nơi đó, hôm nay nói ra thấy rất thoải mái.

Những ngày tiếp đó Tả Thiếu Dương không muốn vào kinh thành chỉ ăn với chơi đợi người ta làm mai mối vớ vẩn phí hoài thời gian, chuyển sang đi tới các hiệu thuốc, nghiên cứu giá cả, nguồn gốc các loại dược liệu, như hay mọc ở đâu, số lượng thế nào, cùng tình hình tiêu thụ.

Ý thức bảo mật thương nghiệp của người xưa gần như không có, Tả Thiếu Dương dễ dàng nắm được thông tin mình cần, y làm hẳn cuốn sổ điều tra thị trường, một là để quyết định xem trồng loại dược liệu nào có lãi nhất, hai là đem thông tin này về trao cho Chúc Dược Quỹ. Tin rằng với sự tinh minh của ông già đó, sẽ nhìn ra những điều y không thấy.
Bạn cần đăng nhập để bình luận