Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 316: Chặt đầu hay chết đói? (1)

Tả Thiếu Dương vất vả chen tới gần thì cũng thấy Miêu Bội Lan đang chạy trên mái nhà hô hoán, đám đông phía đối diện tản bớt rồi, quát lớn với mấy người đứng trên xe: “ Mau, không chạy đi muốn đợi tới bao giờ?”

Ba chủ tớ nhà kia thấy có người tới giải vậy, không còn nghĩ tới nếu mình đi thì ai phát cháo nữa, vội rẽ đám đông chen ra. Trong khi Miêu Bội Lan, Tả Thiếu Dương thì chen vào, cũng may là quá nửa đã chạy đi tìm chỗ phát cháo khác, thế nên cuối cùng cũng thành công, kéo bọn họ ra khỏi khu vực nguy hiểm.

Vừa rồi diễn biến tuy nhanh, nhưng độ nguy hiểm thì cực lớn, trong khoảnh khắc có thể gây chết người. Năm người mải miết chạy, nhất là ba chủ tờ nhà kia chưa hoàn hồn, cứ dốc sức chạy, được một quãng xa tới khi kiệt sức rồi mới dừng lại dựa vào tường thở. Khăn quấn đầu Tả Thiếu Dương không còn nữa, tay chống đầu gối thở dốc, Miêu Bội Lan thì bị dẫm vào chân, may không nặng.

Ba người kia thì khăn che mặt rơi mất, quần áo xộc xệch hết cả, nghĩ còn chưa hết sợ, vốn xuất phát từ lòng tốt muốn phát cháo cứu dân đói, không ngờ thành cơ sự thế này. Thiếu nữ vô cùng áy náy, cứ nhìn về chỗ vừa nãy, mong nạn dân không ai làm sao cả, nếu không nàng có tội to.

Tả Thiếu Dương thở xong mới quay sang nhìn ba người kia, thấy hai người chỉ rối rít xem một người nhỏ nhắn nhất có làm sao không thì hiểu đây là “kẻ cầm đầu” rồi, chỉ thấy người đó tuy mặc nam trang, đầu tóc tán loạn, song môi hồng răng trắng, té ra là một tiểu nha đầu, tức giận mắng:” Này nha đầu, có biết hôm nay suýt gây họa rồi không hả?”

“ Đại ca, ta … ta…” Thiếu nữ nhìn về phía chỗ xe phát cháo, rơm rớm nước mắt, vì họ đã chạy mất nên nạn dân tranh nhau múc cháo tạo thành khung cảnh hỗn loạn, nếu không phải bốn phía đều bị dụ đi chỗ khác thì lúc này không dám tưởng tượng ra tình cảnh thế nào:

Bọn họ chưa kịp nói thêm gì thì bắt đầu nghe thấy tiếng vó ngựa, tiếng roi quất chan chát, tiếng kêu gào cùng với tiếng hô giải tán, thì ra kỵ binh quan quân nhận được tin báo đã tới. Không có gì lạ khi bọn họ phản ứng nhanh như thế, vì toàn thành trạng thái giới bị, không chỉ quan binh, cả nha môn lúc nào cũng sẵn sàng cao độ đối phó với những cuộc bạo loạn hoặc cướp bóc.

Tả Thiếu Dương nhìn thấy quan binh cùng người nha môn thì thở phào, ba người kia sợ tái mặt, chẳng kịp cám ơn, nhân lúc không ai chú ý trốn mất. Đến khi Tả Thiếu Dương nhớ ra thì không thấy đâu nữa, y chỉ đoán là ba người này sợ quan binh tới truy cứu nên chạy trốn, hơn nữa sợ người ta biết nhà mình còn lương thực, chỉ có điều tới thời điểm này nhà ai còn dư lương đi cứu tế, thân phận hẳn không tầm thường.

Tuy gây họa, nói thế nào cũng là cô nương tâm địa thiện lương, nghĩ ngoài kia vẫn còn người tốt như vậy, Tả Thiếu Dương thấy được an ủi không ít.

Về tới nhà đúng bữa cơm, ăn uống xong xuôi, Lương thị để Bạch Chỉ Hàn và Miêu Bội Lan thu dọn, bà gọi nhi tử vào phòng, cha y cũng đang chờ đợi. Hôm nay nhi tử đã bán đi 35 đấu lương, còn lại 167 đấu, trừ đi số dự phòng cho mấy nhà vẫn còn dư quá nhiều, hết sức thỏa mãn với số tài phú hiện giờ, Lương thị thấy thế là đủ, nhi tử không phải thiệt thòi nữa, chuyển sang nỗi lo mới: “ Lão gia, hay là chỗ còn dư bán cho quân đội đi. Dù sao thì nhà chúng ta đã có Quý Chi Đường, lại thêm tiệm tạp hóa, một quán trà, mấy chục mẫu ruộng và 20 lượng, quá nhiều rồi, không thể tham lam, nếu không bị trời phạt, tới lúc đó soát nhà chém đầu thì không còn cái gì nữa.”

Tả Quý vuốt râu trầm tư, ông cũng đang đắn đo:” Trung Nhi, ý con thế nào?”

Tả Thiếu Dương biết mẹ nhìn thấy quan binh rầm rộ biểu dương lực lượng hôm nay nên dao động, phân tích cho mẹ nghe:” Mẹ à, con hỏi Phàn đội chính rồi, huynh ấy nói trận đánh này không hi vọng gì đâu, mẹ nói xem nếu có thể đánh thắng trận thì còn cần gì tới lệnh trưng thu lương thực nữa? Quan binh xuất quân chỉ để ổn định lòng dân trong thành thôi. Trận đánh này còn phải kéo dài mấy tháng, Chúc lão bá cũng nói thế. Nếu như mỗi người một đấu lương, chỉ duy trì được một tháng là nhiều, vậy mấy tháng tới sống thế nào? Như mẹ nói đó chết rồi thì điền sản, phòng ốc, tiền bạc còn nghĩa lý gì?”

“ Phàn đội chính thực sự nói thế sao, quan binh đông lắm cơ mà.” Lương thị không tin, bà chưa bao giờ thấy quan binh đông như vậy, sĩ khí bừng bừng, ai cũng hăng hái quyết tâm, sao thua được:

Tả Thiếu Dương cười khổ:” Mẹ ơi, phản quân còn đông hơn nữa cơ, chúng ta thủ được nhờ địa thế hiểm yếu, nhưng chính địa thế này đang giam cầm chúng ta.”

Lương thị lắp bắp:” Còn, còn có quân triều đình, thế nào cũng phái viện bình tới dẹp loạn, giờ thiên hạ đã thái bình, hoàng đế lên ngôi, đám giặc nhỏ này thế nào cũng bị diệt.”

Vì ngày hôm đó Lương thị không tham gia cuộc trò chuyện của Hầu Phổ với cha con Tả Quý nên chẳng biết gì, Tả Thiếu Dương kiên nhẫn giải thích cho mẹ, phải ổn định tâm lý của mẹ trước, nếu không khi quan binh soát nhà, mẹ quá sợ hãi để lộ sơ hở thì coi như xong:” Tỷ phu nói, hiện giờ ở biên cương phương bắc, người Đột Quyết quấy phá dữ dội, triều đình phải phái đại quân đi chinh phạt. Mẹ xem quân đội tới đây đa phần là già yếu bệnh tàn, chứng tỏ không còn binh lực dư nữa. Hoàng thượng là người anh minh thần vũ, thiện chiến, biết nặng nhẹ hoãn gấp, quân chủ lực lên phương bắc đối phó với ngoại tặc, phản quân chỉ là đám tàn dư, không đủ gây họa lớn, nên kiềm chế là đủ, đợi khi nào dẹp yên phía bắc mới cho chủ lực về dẹp loạn. Cho nên không hi vọng gì vào viện quân lúc này đâu mẹ …”

Lương thị rối lên:” Vậy phải làm sao?”

Tả Thiếu Dương cắn răng nói:” Rất đơn giản ... Bán lương thực cho quan binh, mấy nhà chúng ta chết là cái chắc. Giữ lại lương thực, nếu bị quan binh phát hiện, cả nhà bị chặt đầu, cha mẹ thấy nên chọn đường nào?”

Lương thị mặt trắng bệch không nói lên lời.

Tả Quý chậm rãi nói:” Dù sao cũng là đường chết, chẳng qua là sớm hay muộn, chẳng bằng liều một phen, giấu lương thực đi đánh cược với số phận, còn tốt hơn là chết đói.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận