Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 589: Thân phận nữ nhi.

Kiều Quan ngẫm nghĩ một lúc chắp tay dẫn Kiều Xảo Nhi ra ngoài, thái độ kiên quyết, kệ muội muội phản đối. Không cần biết câu đằng sau như thế nào, có thực sự liên quan tới Vĩnh Gia công chúa hay không, hôn sự có tiếp tục hay không, cũng để Tả Thiếu Dương quyết, kể cả có hủy hôn thì do Tả gia đưa ra, hắn không để nhà mình dính vào nguy cơ này. Chẳng có gì là tuyệt tình ở đây, hắn làm quan, hiểu rõ đạo lý cái gì nên biết cái gì không.

Trong phòng chỉ còn hai người, Tả Thiếu Dương ngửa đầu nhìn trời, không nói gì hết.

Tiêu Vân Phi rốt cuộc không nhịn được:” Tiểu lang trung, à không bây giờ nên gọi là Tả đại nhân rồi, giờ ngươi biết chuyện rồi đấy, nói đi, ta còn về phục lệnh với công chúa.”

“ Lão ca nếu là người vị công chúa nào đó, thì ngay lần đầu tiên ngăn cản hôn sự đã nói vị công chúa kia muốn ta làm tình nhân, hay đại loại gì đó rồi, như thế mới phù hợp. Chứ không phải kiên nhẫn suốt hơn nửa năm phá hoại ta tương thân hết lần này tới lần khác. Ta và vị công chúa đó, không quen không biết, không có thù oán, dù nàng ta có biết ta thì cũng không thể nói tới tình cảm sâu đậm gì. Người ta là công chúa cao quý, chẳng nhàn rỗi chơi trò mèo vờn chuột với một tiểu lang trung như ta phải không? Vả lại, vị công chúa đó chỉ cần ta, còn ta thành thân hay không đâu quan hệ gì, càng vô lý, cho nên hoàn toàn chẳng có vị công chúa nào ở đây hết, từ đầu tới cuối lão ca bịa ra thôi.” Tả Thiếu Dương đã suy nghĩ chuyện này rất nhiều rồi, ngay cả khả năng hoang đường là bị Triệu vương gia nhìn trúng mà Bạch Chỉ Hàn nói tới cũng cân nhắc đầy đủ:

“ Ngươi nói cũng có lý đấy, nhưng ta sao biết công chúa nghĩ gì, đúng là công chúa phái ta tới.” Tiêu Vân Phi vẫn cố chối:

“ Được.” Tả Thiếu Dương cầm lấy phong thư có đóng dấu Vĩnh Gia công chúa, cho vào lòng, nói dứt khoát:” Vậy ta tới gặp công chúa, chấm dứt chuyện điên rồ này một lần và mãi mãi, không thể để vì ta mà liên lụy tới bất kỳ ai nữa.”

Tiêu Vân Phi không ngờ Tả Thiếu Dương chơi chiêu này, cuống lên:” Ngươi tưởng công chúa ai cũng có thể gặp được sao?”

“ Ta chỉ cần đưa phong thư này cho gác cổng, tin rằng sẽ được gặp công chúa nhanh thôi.”

Tiêu Vân Phi im lặng.

Tả Thiếu Dương thở dài, chân tướng này làm y vừa tức giận lại đau khổ, giọng mỗi lúc một thêm nghiêm khắc:” Tiêu lão ca, huynh đã giúp nhà ta rất nhiều, cũng cứu mạng ta, xưa nay luôn là vị lão ca mà ta tôn kính. Nhưng lần này suýt chút nữa có người chết, lại làm cha ta nổi giận gần như phát điên luôn. Rốt cuộc là vì cái gì, ta nghĩ chuyện tới mức này, ta có quyền biết nguyên nhân chứ?”

Tiêu Vân Phi né ánh mắt như điện của Tả Thiếu Dương:“ Được rồi, ta thừa nhận, ta nói dối, không có công chứa nào cả, chẳng qua vì ta may mắn có được con dấu này, cho nên lợi dụng nó bịa ra mọi chuyện. Còn nguyên nhân vì sao, ngươi không nên biết thì hơn.”

Tả Thiếu Dương trầm giọng nói:” Tiêu lão ca, rất nhiều người vô tội bị cuốn vào chuyện này rồi, thậm chí giờ nhà ta và Vu gia trở thành kẻ thù không đội trời chung. Vu gia, Lý gia, Cao gia vì việc này mà thanh danh mất hết cả, huynh không thấy mình nên nói gì hay sao?”

Tiêu Vân Phi nhìn chằm Tả Thiếu Dương:” Ngươi thực sự muốn biết nguyên nhân?”

“ Đúng, vì ta không muốn hình ảnh một Tiêu lão ca mà ta luôn kính trọng bị hoen ố.”

Tiêu Vân Phi ngửa mặt suy nghĩ một lúc, cúi đầu xuống, hai tay đưa ra sau cổ mò mẫm một hồi, tựa hồ nắm lấy cái gì đó, cẩn thận kéo lên, tưởng như ông ta muốn xé mặt bản thân, Tả Thiếu Dương thoáng giật minh nhưng nhanh chóng nhận ra đó là lớp mặt nạ cực mỏng, đệ lộ khuôn mặt nữ nhanh thanh tú.

Mày liễu dài xếch tới mai, sống mũi cao thẳng, cái miệng cũng biến thành màu hồng nhạt, đôi mắt không còn già nua mờ đục, thâm đem như ánh sao, vừa xinh đẹp lại toát ra vẻ dữ dội.

Trong ánh mắt cực kỳ kinh ngạc của Tả Thiếu Dương, Tiêu Vân Phi lấy từ trong lòng một bình nhỏ, đổ thuốc vào miệng, cầm cốc nước trên bàn súc miệng, sau đó nhổ đi, nhoẻn miệng cười, hàm răng vàng khè trở nên trắng muốt như ngọc.

Tả Thiếu Dương lắp bắp:” Lão ca … ca là nữ nhân?”

“ Đúng đấy.” Giọng nói của Tiêu Vân Phi cũng thành giọng nữ, trong mà có chút lạnh:” Ta thích ngươi, cho nên không muốn nhìn thấy ngươi gả cho người khác, thế thôi.”

Nói xong chẳng đợi cho Tả Thiếu Dương kịp phản ứng đã phi thân ra ngoài cửa sổ, biến mất trong màn đêm.

Ngoài kia đèn vẫn sáng, người vẫn tấp nập qua lại, tưng bừng chuẩn bị cho ngày vui.

Đêm hôm đó Tả Thiếu Dương gặp ác mộng, y mơ thấy một ông già râu dê, nhìn y đầy thâm tình, nói “ta yêu ngươi”, rồi bộ mặt nhăn nheo như quả táo tàu áp tới. Tả Thiếu Dương chống đỡ trong tuyệt vọng, tay chân không phải của y nữa, không sao điều động được, trơ mắt nhìn gương mặt đó tới gần …. Y không muốn nhớ tiếp, chỉ biết lúc thức dậy thì người đẫm mồ hôi, nôn thốc nôn tháo một hồi, đá cửa phòng chạy đi tìm Bạch Chỉ Hàn.

Vì Tả Thiếu Dương sắp thành thân, cho nên hai người không được ở chung phòng nữa, đập cửa một hồi Bạch Chỉ Hàn mới miễn cưỡng ra mở cửa, vừa thấy nàng, Tả Thiếu Dương ôm chầm vào lòng, hôn như mưa gió phải dùng hương thơm trên người nàng, cơ thể mềm mại của nàng để xua tan ác mộng kia.

Thế rồi Bạch Chỉ Hàn khóc, đây là lần thứ hai nàng khóc, khóc còn nhiều hơn cả lần trước, Tả Thiếu Dương ôm nàng vào lòng vỗ về, tới khi trời gần sáng.

Cơn ác mộng của y lại tiếp diễn.

Trời tờ mờ sáng thì bà mai tới, còn dẫn theo một đám phụ nhân luống tuổi, kéo y dậy, sau đó chả nói gì, lột quần áo của y ra, chỉ còn mỗi cái quần cộc, bà mai cười tủm tỉm nói là làm phép trừ tà khỉ gì đó.

Chỉ biết một đám phụ nhân tay cầm cành cây nhỏ, chấm nước, sau đó quất lên người y, không đau lắm, nhưng mà rát, kinh khủng nhất là mông thi thoảng lại bị sờ một cái, chắc chắn không phải vô tình, có người còn bóp nữa, tiểu huynh đệ cũng bị hỏi thăm một lần, đưa mắt cầu cứu Bi Vàng, con sóc dại gái đó không chịu ra tay.

Làm phép trừ tà xong thì tới mặc quần áo, nói tự mặc được, nhưng không ai cho, khỏi nói bị phi lễ lần nữa, mặc áo trong xong, Bạch Chỉ Hàn ôm quan phục đi vào, đúng đấy, không phải áo tân lang đỏ chót đâu, mà là mặc quan phục. Nếu y chưa đỗ đạt làm quan thì sẽ mặc áo trạng nguyên lang đỏ chót, nhưng y là quan rồi, sẽ mặc bộ long trọng nhất, chính là quan phục.

Bộ y phục này mặc lần đầu, may chả ra cái mẹ gì cả, rộng thùng thình, Tả Thiếu Dương vốn hơi gầy, mặc vào như khỉ mặc áo người, thế mà xung quanh cứ khen lấy khen để, nhất là Bạch Chỉ Hàn càng nhìn ngây ngất.

Chắc thấy y chưa đủ ngu, nên bọn họ cài cho bông hoa lụa to tướng lên đầu, cái này nhịn, nhưng muốn đánh phấn bôi soi thì Tả Thiếu Dương tuyên bố, nếu bôi những thứ kinh tởm đó lên, y nhất quyết không bước chân ra khỏi phòng, đám phụ nhân mới tiếc nuối bỏ qua.

Một đám trẻ con ùa vào phòng, chưa hiểu việc gì thì bọn chúng nhảy lên giường, lăn lộn, bà mai nói làm thế lấy may, sau này con cháu đuề huề, ừ thì cho là thế đi, bảo bọn chúng cởi giày ra chứ, đêm nay lão tử ngủ trên đó, vậy mà còn phát cho chúng nó mấy phong bao đỏ, Tả Thiếu Dương chỉ muốn cho mỗi đứa một cái đá đít.
Bạn cần đăng nhập để bình luận