Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 658: Chân tướng khó ngờ. (3)

“ Đây vốn là chuyện xấu trong nhà, vốn không muốn nói ra, nhưng nếu có thể giúp Tả công tử cởi bỏ hiểu lầm với gia thúc, yên tâm chữa bệnh, ta đành nói vậy.”

Đỗ Như Hối mặt có chút bi thương:” Tùy mạt chiến loạn, Vương Thế Sung tự lập làm Trịnh quốc hoàng đế, khi đó thúc thúc ta làm lại bộ thượng thư. Rồi đương kim bệ hạ dẫn quân đánh Lạc Dương, ca ca và đệ đệ ta chuẩn bị khởi sự hưởng ứng, chuyện này bị thúc thúc ta phát hiện, khuyên can họ không được tạo phản. Hai huynh đệ ta không nghe, còn bắt giam thúc mẫu, đường đệ, ép thúc thúc ta làm phản cùng, thúc thúc ta không nghe, họ giết thúc mẫu và đường đệ.”

“ Thúc thúc ta căm phẫn, đem chuyện tố cáo với Vương Thế Sung, Vương Thế Sung mới đem quân bắt gia huynh, chém đầu, thúc thúc ta xin tha cho đệ đệ ta, nói Đỗ gia chết nhiều quá rồi, không thể tổn thất thêm. Vương Thế Sưng sao chịu tha cho kẻ mưu đồ tạo phản, bề ngoài nghe theo, song ngầm bỏ đói đệ đệ ta, làm hắn suýt chết đói.”

Tả Thiếu Dương không ngờ nội tình lại là như thế, tuy đúng là Đỗ Như Hối cốt nhục tương tàn như Tiêu Vân Phi nói, nhưng không thể trách ông ta, là thúc thúc, ông ta không báo Vương Thế Sung, mà khuyên giải cháu mình trước, đến khi bị giết thê tử, nhi tử mới báo lên, chuyện này lỗi hoàn toàn huynh đệ Đỗ Như Hối.

“ Đến khi Vương Thế Sung đầu hàng dâng thành, đệ đệ ta được cứu ra, lòng mang thù hận, cho rằng thúc thúc ta cố tình bỏ đói mình, xin bệ hạ giết thúc thúc ta trả thù cho ca ca, nhưng bệ hạ nói thúc thúc ta tận trung với chủ không có lỗi. Bệ hạ giết rất nhiều thân tín của Vương Thế Sung, nhưng tha cho thúc thúc ta, sau này tin tưởng phong quan tiến chức, nên thúc thúc ta một lòng cúc cung tận tụy với bệ hạ.”

Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc nhìn nhau, chân tướng quả thực quá ngoài dự liệu, đến Tôn Tư Mạc trước nay cũng nghe nhiều chuyện độc ác , giờ thay đổi hẳn cách nhìn.

Tiêu Vân Phi nói cái gì mà đệ đệ Đỗ Như Hối không kể hiềm khích cũ cầu xin cứu thúc thúc, cái gì mà dựa vào vài bài thơ mà thăng quan, đều sai toét hết, sự thật phải là Lý Thế Dân tầm nhìn hơn đời thấy được giá trị của , bị hào khí của Lý Thế Dân cảm phục, trung thành tận tụy, nhớ cảnh ông ta ốm yếu bệnh thật vẫn phê duyệt tấu chương, Tả Thiếu Dương chỉ biết thở dài.

Ngày hôm nay đúng là đảo lộn toàn bộ nhận thức của Tả Thiếu Dương về Đỗ Yêm, xem ra ông ta cũng không phải kẻ đại gian đại ác, tàn hại thủ túc. Lời Đỗ Như Hối nói ra hiển nhiên đáng tin hơn của Tiêu Vân Phi, ông ta chẳng thể vì nói đỡ Đỗ Yêm mà đảo lộn trắng đen, đem toàn bộ tội lỗi đổ lên đầu thân ca ca đã chết của mình.

Nếu một câu chuyện mà ai ai cũng lan truyền như thế không phải chân tướng, vậy thực sự chuyện giết Ngưu bả thức, hay huynh đệ Chân thị cũng phải xem xét lại rồi.

Tả Thiếu Dương cân nhắc một lúc rồi nói:" Nếu Đỗ tướng đã đảm bảo, vậy ta không có gì không tin nữa."

Đỗ Như Hối chắp tay:" Đa tạ, mong công tử mau chóng ra tay chữa bênh gia thúc, chuyện quản lý số tiền, khi nào công tử nghĩ ra cách, ta sẽ mời gia thúc chuyển giao toàn bộ gia sản cho công tử."

Kỳ thực tể tướng ra mặt, vốn là không nể mặt không được, nếu không chuốc thêm một kẻ thù nữa, Tả Thiếu Dương nhận lời, đem rương thuốc tới Đỗ phủ, Tôn Tư Mạc đi cùng đề phòng có chuyện.

Bệnh của Đỗ Yêm giống tám phần với bệnh Tang mẫu, cho nên có chữa được hay không Tả Thiếu Dương chưa bao giờ băn khoăn cả. Trên đường đi y vẫn suy nghĩ chuyện làm sao xử lý số tiền kia, y tất nhiên không có thời gian quản lý, mà giao cho triều đình, thì e vào tay đám tham quan ô lại, thế thì càng không được.

Vậy phải làm sao? Tả Thiếu Dương không khỏi nghĩ tới quỹ từ thiện đời sau, đầu óc sáng lên:" Đúng rồi, lập một hội cơ kim."

Đỗ Như Hối đang khép mắt dưỡng thần, bị y làm giật mình, mở mắt ra hỏi:" Công tử vừa nói gì?"

Tả Thiếu Dương càng nghĩ càng thấy cách này hay, cần một tiền trang có nghiệp vụ tài chính bảo quản và thao tác số tiền này, thậm chí có thể giúp tiền sinh ra tiền. Đương nhiên hội cơ kim này của y không phải tồn tại để kiếm tiền, mà là tiêu tiền cứu tế nạn dân, tài sản cũng phong phú, lương thực sản xuất ra có thể trực tiếp cứu tế nạn dân, tiền bán lương thực cũng có thể cữu chữa bách tính.

" Hội cơ kim là một tổ chức, ừm ... Cái này, tóm lại là do người ở nhiều phương diện cùng tạo thành tiểu tổ quản lý, người của ta, người của Đỗ Yêm, người của cơ cấu tương quan của triều đình, thành lập ra ủy viên hội ... À cũng chính là tiểu tổ quản lý mà ta nói." Tả Thiếu Dương vừa nghĩ vừa nói, mặc dù chuyện này mới chỉ ở ý tưởng thôi, nhưng y tin đây là giải pháp tốt nhất:" Tiểu tổ đó cùng quản lý số tiền này, sử dụng ra sao dựa vào cách giơ tay biểu quyết của ủy viên hội, thiểu số phải phục tùng đa số. Đương nhiên phải định ra nguyên tắc và mục đích của sử dụng tiền, tôn chỉ của hội ủy viên. Quyết định của ủy viên hội không được vượt quá phạm vi của tôn chỉ này. Ví như ủy viện hội không được phép quyết định xem có thể chia tiền, hoặc đem mua bán không, vì nó đi ngược tôn chỉ cứu tế nạn dân."

Mặc dù Tả Thiếu Dương trình bày vấp váp, nhưng ý tưởng đã rõ ràng, Đỗ Như Hối tinh minh như thế liền nghe ra ngay lập tức:" Ta hiểu ý công tử rồi, thế nhưng công tử nói không thể dùng tiền ngoài mục đích khác ngoại trừ cứu tế, vậy thì số cửa hiệu phải làm sao?"

Người này nắm bắt vấn đề nhanh thật, Tả Thiếu Dương nhớ ra, kết cấu tài sản của Đỗ Yêm phức tạp, cửa hiệu phải xuất nhập kinh doanh, chẳng lẽ lại lập ủy viên hội quản lý, thế thì quá phức tạp. Tôn Tư Mạc ở bên nói ngay:" Đổi hết ra ruộng."

" Đúng, đúng! Sư huynh nói đúng lắm!" Tả Thiếu Dương vui mừng vỗ trán:" Đem toàn bộ tài sản bao gồm cửa hiệu, đồ cổ, tranh họa bán thành tiền, tiền này mua ruộng, thu hoạch được lương thực dùng để chấn tế nạn dân."

Đỗ Như Hối gật gù:" Đúng là cách hay, như thế số tài sản này không bị hao hụt đi, không chỉ cứu tế nạn dân được một lần, mà có thể duy trì lâu dài. Hay, đúng là rất hay, việc bán tài sản, ta sẽ nhờ ngự sử đài giảm sát, công tử thấy sao?"

" Thế thì tốt rồi." Tả Thiếu Dương tiếp tục suy nghĩ, đầu tiên phải thành lập ủy viên hội đã, trước tiên đơn giản thôi:" Tiểu tổ quản lý hội cơ kim này do ba bộ phận tạo thành, để công bằng thì ta sẽ phái hai người, Đỗ Yêm phái hai người, sau đó mới thêm một quan viên nghỉ hưu của hộ bộ và ngự sử đài. Hai quan viên này phải được hai bên đồng ý mới được. Ủy viên hội sẽ thực hiện cơ chế bỏ phiếu biểu quyết, sự việc trọng đại cần toàn thể thông qua mới được. Lại tuyển một hội trưởng quản lý sự vụ cụ thể, hội cơ kim cũng có thể thuê thêm nhân viên làm việc ... Toàn bộ số sách của hội cơ kim sẽ công khai, nếu có kẻ tham ô, do ngự sử đài truy cứu."

(*) Hôm nay dừng ở đây.
Bạn cần đăng nhập để bình luận