Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 228: Lại tới mua phương thuốc. (2)

Mấy người Cù gia không dám tin, ai ngờ được cái Quý Chi Đường nghèo khó này có phương thuốc đổi lấy được 50 mẫu ruộng tốt, đánh giá người đúng là không thể nhìn bề ngoài, đây cũng là tin mừng, vì y thuật Quý Chi Đường cao thế thì bệnh của lão thái gia không cần quá lo. Bạch Chỉ Hàn lại lo chuyện khác, trước đó vì hiểu lầm cùng thành kiến, thái độ của nàng với Tả Thiếu Dương không tốt lắm, sợ y không tận tâm chữa bệnh.

Trong mắt nàng thì Tả Thiếu Dương là kẻ gian trá hẹp hòi, tiểu nhân giả dối, nói chung toàn bộ mỹ từ miêu tả kẻ xấu trên đời này chưa đủ hành dùng y.

Phía bên kia Tả Quý cầm cốc trà lên uống, mỉm cười nói:” Nghê đại phu, hôm đó lão hủ cũng có mặt ở công đường, Tùy chưởng quầy nói có lý, hiện này ruộng tốt nhiều, chỉ thiếu người làm ruộng thôi, Tả gia ta chỉ có vài người thế này ...”

Lời không nói hết, ý tứ đã rõ, ông ném củ khoai nóng này cho Tùy gia không được, giờ lại ném cho nhà ta là cớ làm sao?

Nghê đại phu chắp tay:” Lão hủ tuyệt không có ý đó, chỉ là cần phương thuốc để tránh khuyển tử về sau bệnh cũ tái phát thôi. Số ruộng này Tả lang trung không muốn, có thể hạ giá bán ra, hẳn bảy tám lượng vẫn có thể.”

Tả Thiếu Dương cũng tin Nghê đại phu không phải định hại nhà mình, ông ta tuy không phải là chính nhân quân tử, song là người biết lý lẽ phải trái, có nguyên tắc giới hạn, loại người lý trí, không làm chuyện tự cho mình là thông minh còn người khác là ngu ngốc, thấy cha nhìn mình, liền lên tiếng:” Nghê đại phu, Nghê gia vì vụ án này mà tiền tài tiêu tán, đang lúc khó khăn, ta không muốn khiến quý đường thêm nguy khốn, thế nên hi vọng Nghê đại phu suy nghĩ kỹ càng, đừng vì báo ơn mà làm thế.”

Nghê đại phu hết sức nghiêm túc, nói chắc nịch:” Tiểu lang trung có lòng rồi, lão hủ tự biết mình làm gì.”

“ Trước đó ta cũng nói rồi, phương thuốc này nói ra không đáng giá một đồng, ta nói thật lòng đấy, nó không phải cái gì cao siêu.”

Nghê đại phu xua tay:” Y thuật vốn là thế, dù bệnh nan y nguy cấp, người biết chữa không cần tốn hơi sức cũng chữa được, không biết cách chữa thì có nghĩ vỡ đầu cũng không ăn thua, khác nhau đôi khi chỉ là vị thuốc nhỏ. Giống như tờ giấy, chọc thủng rồi chẳng là gì hết, không chọc thủng ra thì hoàn toàn khác. Nếu cậu không nói, lão hủ không biết vẫn hoàn không biết, không trị được vẫn hoàn không trị được, lấy 50 mẫu ruộng phá vỡ tầng giấy này là hoàn toàn xứng đáng.”

Tả Quý vuốt râu cười:” Nghê đại phu nói đúng, lang băm, lương y, đơn tốt, đơn xấu chỉ cách nhau một chút thôi.”

Tả Thiếu Dương khẽ gật đầu.

Nghê đại phu biết chuyện thành rồi, lấy ra hai tờ văn khế:” Đây là văn khế chuyển nhượng, hai bản, một bản lão hủ đã đóng dấu bỉ đường, chỉ cần con dấu quý đường là được.”

Tả Quý nhận lấy xem, thấy nhi tử không có ý kiến gì nữa liền đóng dấu vào.

Bạch Chỉ Hàn ở bên nhìn mà hâm mộ, nhà nàng cũng chẳng khó khăn vô cùng, bây giờ ngoại tổ phụ bệnh nguy, nếu có mệnh hệ gì, nguồn kinh tế duy nhất trong nhà cũng đoạn tuyệt. Nàng thì dễ rồi, muốn dung mạo có dung mạo, muốn thân phận có thân phận, đừng nói ở huyện thành xa xôi này, thậm chí rất nhiều công tử kinh thành có ý với nàng, nếu Cù gia không đóng cửa tạ khách thì ngày nào cũng có người tới mai mối.

Song nếu nàng gả đi rồi thì mọi chuyện không còn do mình định đoạt được nữa, lúc đó tổ mẫu, cữu mẫu và Long thẩm sẽ ra sao? Nghĩ tới đó chỉ thấy tương lai bao phủ một màu u tối, đôi mắt đẹp u buồn nhìn xa xăm ra bầu trời âm u.

Có điều chỉ là thoáng chốc, Bạch Chỉ Hàn nàng nhanh chóng lấy lại tinh thần, nhìn ngoại công nằm thiêm thiếp trên giường, nàng không cho phép bản thân được mềm yếu, bây giờ là lúc trong nhà cần nàng nhất.

Tả Thiếu Dương về quầy thuốc, viết phương thuốc ra đưa cho Nghê đại phu xem.

“ Đây là thông mạch tứ nghịch thang mà, lão hủ cũng cho khuyển tử dùng phương thuốc này mà không hiệu quả.”

Tả Thiếu Dương mỉm cười chỉ:” Nghê đại phu xem chỗ này.”

“ Hả phụ tử 30 miếng, hôm đó An quan y cũng nói cậu dùng 30 miếng phụ tử sắc thuốc cho khuyển tử, lão phu không tin, vậy là thật sao?” Nghê đại phu không dám tin, chuyện ngày hôm đó vì bận rộn việc nhà mà ông không có thời gian cân nhắc tới nó:

" Vấn đề này nếu ông không tin có thể đi hỏi Thang bác sĩ, An y quan, hôm qua bọn họ đã tận mắt nhìn ta dùng thuốc, cho nhi tử của ông uống. Nếu không phải như thế làm sao Tiền huyện lệnh có thể tin đệ đệ ông dùng ô đầu quá lượng cho phép không gây trúng độc."

Chuyện này không thể giả được vì giả thì hỏi một câu là ra rồi, nhưng Nghê đại phu hành y lâu năm, càng khó tiếp nhận: " Trước đó cậu dùng tám miếng ô đầu chữa bệnh phong hàn thấp tỳ cho Chúc Dược Quỹ, ta đã thấy quá nhiều, vậy mà bây giờ dùng những một cân phụ tử à, những hơn 30 miếng đấy. Sao có thể dùng lượng thuốc lớn như thế?"

" Hết cách, nhi tử ông bị âm hàn ngưng tụ sâu như thế, phải dùng lượng lớn phụ tử và can khương mới có thể hồi dương phản bổn, khu trục âm hàn." Tả Thiếu Dương giải thích nguyên cớ:

“ Vậy có phải phụ tử mà cậu dùng chính là …”

“ Đúng, là loại mà Hằng Xương dược hành đã tặng miễn phí cho quý đường đấy.”

Nghê đại phu sững sờ, 8 miếng ô đầu không trúng độc, ông có thể chấp nhận, nhưng tận 30 miệng phụ tử, quá khó tin lại không thể không tin, nếu không chỉ có thể giải thích Tả gia mua chuộc Tiền huyện lệnh, An y quan, Thang bác sĩ để chứng minh đệ đệ mình vô tội, chỉ nghĩ thôi ông ta đã bật cười:” Bội phục, bội phục, tiểu lang trung cậu có thể bào chế phụ tử tới mức này, lão hủ không biết nói gì ngoài chữ phục nữa rồi.”

Tả Thiếu Dương đứng dậy đáp lễ:” Nghê đại phu quá khen.”

Nghê đại phu xoa đầu nhi tử, hài lòng:” Biết được hiệu dụng của ô đầu phụ tử do quý đường bào chế, từ nay rất nhiều phương thuốc của lão phu có thể phát huy tối đa tác dụng của nó. Ha ha ha, lão hủ đã nói mà, tính ra thì kinh nghiệm này giá trị ngàn vàng, đa tạ Tả lang trung chịu chuyển nhượng, lão hủ thấy mình hôm nay thu được món hời rồi.”

Sự khoáng đạt của Nghê đại phu khiến Tả Thiếu Dương có thiện cảm hơn nhiều, dặn thêm:” Nghê đại phu nhớ chú ý một điểm, lượng dược liệu nên khống chế tùy theo bệnh mà gia giảm, ngoài ra phải đun riêng trước một canh giờ. Không thể quá lâu nếu không tổn hại tới dược liệu, còn quá ít sẽ không trừ hết được độc tình.”

“ Lão hủ nhớ rồi, đa tạ tiểu lang trung nhắc nhở.” Nghê đại phu vén áo bào đứng dậy:” Quý đường bận rộn, lão hủ không làm phiền nữa, quản gia của ta sẽ dẫn các vị đi ra ngoài thành xem ruộng, lão hủ xin cáo tử.”

Cha con Tả Quý ra tận cửa tiễn chân.

Tả Quý không hứng thú với chuyện đồng áng, ông coi mình là dòng dõi thư hương, mở hiệu thuốc kiếm ăn là bất đắc dĩ rồi, nếu còn ra đồng làm việc, chân lấm tay bùn thì mất mặt.

Tả Thiếu Dương thì khác vì y trước đó có ý trồng thuốc, giờ có thêm số ruộng này, biết đâu thích hợp thì đỡ tốn công khai hoang, liền theo Nghê quản gia rời thành.
Bạn cần đăng nhập để bình luận