Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 820: Pháp vương bại gia tử. (2)

Đến trưa, họ dừng lại nghỉ ngơi, mặc dù đi liên tục nhưng đám người này không bao giờ đi quá lâu một lúc, luôn nghỉ ngơi hợp lý giữ sức cho ngựa để có thể trạng tốt nhất.

Tả Thiếu Dương lúc này mới xé thịt gà chia cho bọn họ, nhưng họ từ chối, nói đó là thức ăn giành cho Pháp vương, tiếp tục gặm thứ cứng hơn đá kia.

Mặc dù một mình ăn ngon nhìn người khác ăn thứ thức ăn không bằng của chó cũng hơi áy náy thật, nhưng đem so với mục đích quay trở về, vậy chẳng là gì. Tả Thiếu Dương ăn rất phí phạm, xương còn cả đống thịt đã vứt đi, Mai Đóa nhìn mà nuốt nước bọt.

Cho nên sau bữa trưa là con gà hết sạch, Mai Đóa lại đành vào thành mua, lần này nàng khôn hơn, mua thịt dê với bánh bao nhân thịt. Kết quả Tả Thiếu Dương gây khó dễ, nói không ăn, phải ăn vịt quay, mỗi bữa phải có rượu, năm cái bánh bao trắng. Mai Đóa sắp khóc tới nơi.

Buổi chiều đi qua tập trấn, Mai Đóa đành theo yêu cầu đi mua một con vịt, nắm cái bánh bao và một bầu rượu ngon.

Có điều lần này khi Tả Thiếu Dương định vứt đi thì năm người kia vội nhận lấy ăn. Y cười lớn:" Thế này mới đúng, Mai Đóa, đi mua thêm năm con vịt, năm bầu rượu nữa, sau này phải dựa theo tiêu chuẩn đó. Chúng ta có phúc cùng hưởng mà, sao ta ăn một mình được, đi mau."

Mai Đóa sợ hãi nhìn Đạt Long Tân, làm thế này sao được.

Đạt Long Tân nói khó:" Pháp vương, tiền của chúng ta không còn nhiều nữa, chỉ đủ cho một mình ngài thôi."

" Thôi được rồi, không ép các ngươi nữa, nhưng phần của ta không thể thiếu."

" Vâng, vâng, Pháp vương đã rất tiết kiệm rồi, không thể chiếu cố tốt Pháp vương, thuộc hạ rất đau lòng. Ngài yên tâm, tới Đàn Thành, Pháp vương muốn ăn bao nhiêu, bọn thuộc hạ cũng lo được."

Bao nhiêu cũng được à? Tả Thiếu Dương cười gằn trong lòng:" Ta là người thiếu thịt không vui, vậy sau này tới nơi, mỗi ba ngày giết một con dê, năm ngày giết một con trâu, không thành vấn đề chứ?"

Bây giờ tới lượt Đạt Long Tân muốn khóc, giáo phái của họ thật ra rất nghèo, Tả Thiếu Dương mà ăn như thế thì chỉ vài tháng là bọn họ hết sạch bò dê, giáo phái phá sản luôn.

Tả Thiếu Dương thấy ông ta đau khổ, tốt quá, y cần loại đau khổ này, nhanh lên, hai bên cùng giải thoát cho nhau, tiếp tục lấn tới:" Sao, ngươi thấy thế là nhiều à, có tin ta ở nhà mỗi ngày ăn một con dê, hai ngày ăn một con trâu không? Không tin đi nghe ngóng đi, ta hạ tiêu chuẩn xuống là nghĩ tới khó khăn của các ngươi rồi đấy. Lời không hay ta nói trước, nếu chỉ có thế mà không làm được thì ta phủi mông đi ngay, các ngươi không cho ta đi thì ta ngày ngày nằm ngủ, không làm gì hết, không gặp ai hết, tới lúc đó đừng trách ta."

" Thuộc hạ không dám." Đạt Long Tân khổ sở nói:" Cẩn tuân pháp chỉ của Pháp vương."

Những ngày sau đó Tả Thiếu Dương bày ra đủ trò, vịt quay không khiến y thỏa mãn nữa, giờ ăn cơm phải có canh. Bánh bao cũng không nuốt nổi nữa, ngày ngày ăn bánh bao ai mà chịu nổi, hôm nay ăn mỳ, mai ăn cơm. Kết quả còn chưa đi hết biên cảnh Đại Đường thì bọn họ đã tiêu hết tiền rồi.

Giờ không còn xu nào trên người, đám người này chẳng có thủ đoạn kiếm tiền nào, lại bán thêm một con ngựa, thế là thành sáu người cưỡi ba con ngựa, tốc độ giảm hẳn. Thêm nữa năm người kia thời gian dài chỉ ăn thứ bánh sam ba kia, thể lực làm sao đủ duy trì chuyến hành trình gian nan như thế, ai nấy gầy dộc đi.

Tình cảnh của đám người đó vô cùng thảm, Tả Thiếu Dương mặc kệ, vẫn đòi hỏi liên tục, vì càng lúc càng xa rồi, lòng y như có lửa đốt, yêu cầu càng quá, tính cách nàng nóng nảy, hơi có chút không hài lòng là chửi mắng, cả Mai Đóa cũng không thoát.

Nhưng bọn họ đều cúi đầu nhẫn nhục, trừ vẫn đề phòng y bỏ trốn ra, đói hỏi gì cũng cố gắng đáp ứng, đến cuối cùng khiến chính bản thân Tả Thiếu Dương cũng thấy bản thân quá đáng, giận người ta không được, chuyển sang giận mình.

Tiền đã tiêu hết, không thể bán ngựa được nữa, nếu không làm sao tiếp tục hành trình. Đám Đạt Long Tân bắt đầu bán trang sức trên người, nhưng Tượng Hùng vô cùng lạc hậu, nước không lên thì thuyền làm sao lên được, bách tính nghèo khó lấy gì cung phụng? Nên dù toàn là các vị trưởng lão, hộ pháp cao quý, trên người cũng chẳng có mấy món trang sức giá trị.

Cái vòng coi như bảo vật của phái còn làm từ một loại quả, hi vọng gì mấy thứ khác, không đá thì cũng gỗ, bán chẳng ai mua, ai nấy thương tâm không nói thành lời.

Còn một ngày nữa là tới biên cảnh Đại Đường, nhưng dù thế vẫn cách thành La Ta nửa tháng, cách Đàn Thành hai tháng lộ trình nữa. Đó còn là cưỡi ngựa đi ngày đi đêm không để ý tới cái khác đấy.

Bây giờ trên người bọn họ không còn một xu, làm sao vượt qua hành trình dài như thế.

Tả Thiếu Dương thấy thời cơ đã tới, lấy ra một túi tiền, trong đó trừ vài mẩu bạc vụn, còn có một đĩnh vàng, mười mấy viên bảo thạch đủ màu.

Số tiền bạc này y kiếm được nhờ chữa bệnh với giá cắt cổ mấy năm qua, lần này vào kinh mang theo để phòng khi cần thiết, giờ tới lúc cần tới rồi.

Tả Thiếu Dương chia số châu báu thành năm phần:" Mỗi viên bảo thạch ở đây đều có giá trị vô song, đều toàn từ nhà đại thần, vương gia Đại Đường đấy, giờ chia cho các ngươi. Các ngươi đem đổi thành tiền, đủ giúp Kiệt Nhĩ giáo các ngươi lớn mạnh, sau đó tìm vị Pháp vương khác là người Tạng ấy, ta không phải Pháp vương của các ngươi. Từ nay chúng ta đường ai nấy đi."

Chuyện này Đạt Long Tân thậm chí không cần thương lượng với bất kỳ ai, lắc đầu ngay:" Ngài đúng là Pháp vương của bọn thuộc hạ, chuyện này không thể sai, Pháp vương không phải ai cũng có thể làm. Tiền của Pháp vương, bọn thuộc hạ không đụng vào, còn kinh phí, nhất định sẽ nghĩ ra cách."

" Hừ, đến ngay cả khuyên tai của Mai Đóa cũng bán rồi, các ngươi kiếm đâu ra tiền? Trộm hay cắp."

" Bọn thuộc hạ không làm chuyện đó, bọn thuộc hạ tiết kiệm chi tiêu, rồi sẽ đủ thôi. Từ Tượng Hùng tới Đại Đường, bọn thuộc hạ mỗi người chỉ tiêu sáu lượng bạc, bây giờ đã được nửa đường, không cần tốn nhiều như vậy."
Bạn cần đăng nhập để bình luận