Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 821: Kẻ cướp chặn đường.

" Ha ha ha." Tả Thiếu Dương cười to, y thấy tới lúc tung đòn dứt điểm rồi:" Ngươi chưa hiểu tình hình nhỉ, đó là các ngươi, nhưng bây giờ thêm ta nữa, tình hình khác rồi. Ta đường đường là Pháp vương, khi tới Thổ Phồn chẳng lẽ không bái phỏng Pháp vương của họ? Không thể nào lén lút đi qua như chuột được đúng không? Tới lúc đó chẳng lẽ tới tay không, không tặng quà cáp gì, không mời khách gì, con ăn chực ở chực của người ta? Ngươi định làm mất mặt ta hay mất mặt Tượng Hùng?"

Đúng thế, bọn họ đón Pháp vương về, tới mỗi nơi cần phải thông báo cho người khác biết, không thể lặng lẽ mà đi, như thế cần mời khách, tặng quà, đưa đón, chi phí tốn kém không biết bao nhiêu ...

Đám Mai Đóa không hiểu tiếng Hán, nhìn bộ dạng thất hồn lạc phách của trưởng lão thì hỏi có chuyện gì, Đạt Long Tân thuật lại lời của Tả Thiếu Dương, tinh thần đội ngũ vốn đã kém lại càng tệ hơn.

Cả đám ngồi ngây ra không biết làm sao.

Tất cả viết hết lên mặt rồi, đám người này rất đơn giản, trừ võ công cao một chút ra thì không hề khó đối phó. Tả Thiếu Dương lại chỉ số châu báu nói:" Thế đấy, tốt nhất là làm theo lời ta đi, đem số châu báu này về, các ngươi đủ sức phát triển Kiệt Nhĩ giáo, thế chẳng phải hai bên cùng vui sao? Vì sao lại cứ muốn đưa một người chẳng hề biết gì, vừa tham ăn, lại lười làm, thích bại gia về làm Pháp vương chứ, ta về được mấy ngày là Kiệt Nhĩ giáo các ngươi sập ngay. Đúng rồi, Đạt Long Tân, ta thấy ông một lòng một dạ với bản giáo, lại còn là hảo hữu của Pháp vương trước, giờ chuỗi Phật châu trong tay ông rồi, ông chính là Pháp vương."

Đạt Long Tân trang trọng nói:" Pháp vương là do chuyển thế hoặc nhập thân, đó chính là ngài, không phải ai cũng làm được."

" Nhưng ta có phải đâu, các ngươi xem ta hoàn toàn không có gì giống ông ấy hết, mới đầu các ngươi có thể nhầm lẫn, thời gian dài như thế, các ngươi hẳn nhận ra ..."

Bất kể Tả Thiếu Dương giải thích thế nào, bọn họ cũng nhận định y chính là Pháp vương rồi, nói rát cả họng không ăn thua, bực mình thu tiền lại.

Mấy người kia lại thảo luận rất lâu, sau đó do Đạt Long Tân chuyển lời:" Pháp vương, bọn thuộc hạ sẽ bán ba con ngựa kia đi, dù sao tới biên cảnh rồi, e quân Đường có thiết lập trạm gác ngăn chúng ta. Đi ngựa không qua được, chúng ta leo núi vượt biên cảnh vậy. Bán ngựa còn có thể kiên trì thêm một thời gian, sau đó tìm người quen vay tiền, cứ tới được Đàn Thành trước mới là quan trọng nhất, chuyện khác đều có thể tạm gác qua một bên."

Tả Thiếu Dương muôn vàn đau khổ, đám khốn kiếp sung sướng không muốn, cứ đâm đầu vào khó khăn, chuyện càng ngày càng tệ, thoát thân không được, giờ ngựa chẳng có mà cưỡi nữa. Một khi vượt qua biên cảnh muốn quay về càng thêm khó khăn, không được, phải nghĩ cách bứt dây động dừng, để bị ngăn lại ở biên cảnh.

" Thời gian qua các ngươi vất vả lắm rồi, mỗi ngày ngủ chưa tới hai canh giờ, ăn uống tồi tệ, sức khỏe mọi người suy yếu, ta tin chính các ngươi cũng cảm nhận sức khỏe đi xuống rồi phải không? Rời biên ải, càng khó khăn hơn, không cưỡi ngựa làm sao chịu được? Tới biên cảnh Thổ Phồn còn xa lắm. Về phần chi phí, nếu các ngươi đã nhận định ta là Pháp vương, ta không để thuộc hạ của mình chịu khổ." Tả Thiếu Dương lấy ra viên ngọc lục bảo quý giá nhất:" Tới tập trấn bán đi, tuy ở nơi này không được giá như ở Trường An, nhưng hẳn vẫn được vài nghìn quan tiền, cầm lấy bán đi làm kinh phí."

" Không không!" Đạt Long Tân liên tục xua tay:" Bọn thuộc hạ không thể tiêu tiền của Pháp vương ..."

Tả Thiếu Dương trừng mắt:" Các ngươi không tiêu chẳng lẽ không cho ta tiêu à? Dọc đường đi các ngươi bắt ta ăn gió nằm sương còn chưa đủ sao? Định tiếp tới cũng bắt ta phải chịu khổ cực à? Tới biên cảnh Thổ Phồn, ta muốn ở khách sạn, ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ, còn các ngươi thích ra đường nằm thì ta mặc xác."

Đạt Long Tân xấu hổ lắm, nghe vậy đành nhận lấy viên ngọc lục bảo, dặn dò mấy người kia vài câu, sau đó một mình ông ta cưỡi ngựa rời đi, buôn bán thứ giá trị cao thế này cần thương lượng, Mai Đóa không biết tiếng, không làm được.

Một canh giờ sau Đạt Long Tân vẻ mặt khẩn trương chạy về, lưng đeo cái bọc lớn, chẳng kịp nói gì với Tả Thiếu Dương đã dùng tiếng Tạng ra lệnh, mấy người kia lập tức lên ngựa.

Mai Đóa cũng nhanh chóng bế Tả Thiếu Dương lên ngựa, y vội hỏi:" Xảy ra chuyện gì thế?"

Đạt Long Tân vỗ vỗ cái bọc sau lưng:" Thuộc hạ đổi được tiền rồi, chủ hiệu nói có thể đổi được hơn 2000 quan tiền, nhưng trong hiệu giờ chỉ có 800, bảo thuộc hạ đợi, sẽ đi lấy thêm từ nơi khác. Thuộc hạ thấy ông ta đánh mắt với hỏa kế, lòng nghi ngờ nên lấy 800 quan về. Trên đường đi phát hiện có kẻ theo dõi, sợ là cường đạo, chúng ta phải cẩn thận."

" Sợ cái gì, võ công ngươi cao cường như vậy, lại thêm bốn người họ, chẳng lẽ sợ mấy tên cướp đường?"

" Pháp vương, cứ cẩn thận là hơn, nơi này mã phỉ cường đạo rất nhiều, chúng ta đi sớm, đề phòng bất trắc."

Tả Thiếu Dương còn có thể nói gì được nữa, Mai Đóa đã lên ngựa phóng đi rồi.

Bọn họ chưa bao giờ đi quan đạo, luôn chọn con đường nhỏ băng qua rừng núi, tránh chạm mặt người hết sức có thể. Lo lắng của Đạt Long Tân không thừa, đi thêm một canh giờ, tới trước một khe núi, đột nhiên có tiếng chiêng vang lừng, xung quanh kéo ra vô số nhân mã, sơn đạo phía trước có mấy chiến mã chặn lối đi, sau lưng có lâu la chắn đường. Nhân số bọn chúng ít cũng phải vài trăm.

Đi đầu là một tên tráng hắn mặt xẹo, mặc áo da dê, chĩa vũ khí về phía họ xổ một tràng.

Đạt Long Tân mặt âm trầm, nói nhỏ:" Pháp vương, đám người này là cường đạo ở Thổ Phồn, không ngờ dám vượt biên cảnh đánh cướp. Xem ra chủ hiệu kia là tai mắt của bọn chúng, hắn nói bỏ tiền đổi châu báu và thứ giá trị trên người lại, sẽ thả cho chúng ta đi."

Phối hợp với lời đe dọa đó, bọn lâu la bốn phía hú hét đe dọa, nhân số tới vài trăm, đối đầu là không thể, chỉ có thể phá vây thôi. Đạt Long Tân thấp giọng nói mấy câu với bốn hộ pháp, rút thanh loan đao bên yên ngựa ra rồi thúc ngựa về phía trước, đám Mai Đóa đổi đội hình bảo vệ Tả Thiếu Dương ở giữa, rút đao lên theo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận