Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 236: Tích cực chuẩn bị.

Kho lương bị đốt ư? Không ngờ lần này tỷ phu lại tung ra được tin bom tấn thực sự, Tả Thiếu Dương cũng khiếp hãi không kiểm soát được giọng nói:” Không phải là mễ hành Khúc gia với mấy cửa hiệu bị cướp à?”

“ Xuỵt.” Hầu Phổ đưa tay lên miệng ra hiệu, cảnh giác nhìn quanh một vòng mới nói tiếp:” Không phải, đó là do nha môn sợ người dân biết sinh hoảng loạn cho nên mới cố ý nói thế. Thực ra là kho lương nha môn bị cháy, toàn bộ lương thực đã thiêu hủy hết sạch rồi.”

Tả Quý làm động tác như muốn đấm bàn:” Quan binh đã bị phục kích đốt lương, làm sao nha môn có thể lơ là canh phòng như vậy?”

“ Nhạc trượng, phòng giặc ngoài sao phòng được giặc nhà.” Hầu Phổ cay đắng nói:” Là quan binh trông coi kho lương đốt đấy.”

“ Vì sao?” Cha con Tả Quý đồng loạt hỏi:

“ Không rõ, kẻ phóng hỏa là đội trưởng phụ trách trông coi kho cùng bốn tên đồng phạm, chúng phóng hỏa khắp nơi rồi chạy mất. Hiện giờ quan quân toàn thành đang lập chốt lùng sục, có lẽ bọn chúng là mật thám nằm vùng hoặc là bị gian tế phản quân mua chuộc uy hiếp.”

Tả Thiếu Dương nhớ tới khi đi lấy nước bị quan binh tuần tra giữ lại, thì ra là vì chuyện này.

“ Vậy bây giờ làm sao?” Tả Quý đứng ngồi không yên, chưa khai chiến mà tin xấu liên tiếp thế này:

“ Hết cả rồi, vốn mấy vạn quan binh tới huyện thành là trông cậy vào kho lương này để kiên thủ tới khi lương thảo được vận chuyển tới, bây giờ đến kho lương bị đốt, đúng là tuyết lạnh còn thêm sương.”

“ Tổn thất lớn không?”

“ Tương đối ạ, quan binh cũng đã mang một phần lương thực vào doanh trại tạm thời rồi, chỗ này vốn là của nha môn, giữ lại để chia cho người nha môn ... Ài.” Hầu Phổ lắc đầu liên tục:” Nhạc trượng, nhà mình thì sao, còn đủ lương thực ăn không?”

Tả Quý hàm hồ cho qua chuyện này, ông cũng hiểu đứa nữ tế này mọi mặt đều được, chỉ có cái mồm không có nắp:” Còn may trước đó vài ngày Trung Nhi có tiền bào chế thuốc dùng mua lương thực rồi, nên không đáng lo, nhà hai đứa thế nào?”

“ Cũng đủ ăn vài ngày ạ, có điều vấn đề không lớn, dù sao nha môn đang cần người, không thể để bọn con chết đói được, nếu không sao duy trì ổn định cả cái thành nháo nhào thế này ... Hắc hắc ..” Hầu Phổ cười rất miễn cưỡng, tựa hồ có điều gì đó không tiện nói, giọng càng nhỏ hơn:” Nên nghĩ cách tích trữ nhiều lương thực vào, bây giờ ngoài kia đã không thể mua nổi nữa rồi.”

Tả Quý gật đầu:” Phải rồi, hôm qua tới nhiều quan binh như vậy, ngoài hiệu thuốc cũng có, sao hôm nay không còn ai nữa?”

“ Một số tập trung ở nha môn huyện và châu, một số thì lập trại ở thành lâu, đại bộ phận ...” Hầu Phổ gõ bàn khe khẽ:” Còn đại bộ phần hôm nay trời chưa sáng đã rời thành, chừng hơn vạn quân tinh nhuệ, hình như là đi phá vây rồi.”

Tả Thiếu Dương không hiểu quân sự, song không đánh giá cao hành động này của quan binh, phản quân đã áp dụng chiến thuật du kích đánh tiêu hao, tất nhiên không đối đầu với quan binh mà né tránh, đợi quan binh đói không còn sức chiến đấu nữa mới xuống núi thu hoạch thành quả, cho nên lần này quan binh xuất kích chỉ uống công, có điều chẳng còn cách nào, không thể ngồi yên chờ chết.

Đang nói chuyện thì có người tiệm rèn tới đưa hàng, là dụng cụ phẫu thuật và nồi cao áp mà Tả Thiếu Dương đặt.

Xem chừng tỷ phu cũng chẳng còn tin tức gì đáng giá nữa rồi, Tả Thiếu Dương bỏ đó, đi thử nồi cao áp, tình hình càng nghiêm trọng thì chuẩn bị càng phải kỹ càng. Y đem dụng cụ phẫu thuật và vải băng bó cho cả vào, lấy vòng bằng da trâu quấn quanh nắp nồi, sau đó đốt lửa, bảo mọi người trong bếp toàn bộ ra ngoài, sợ van điều áp thời này làm không tốt, khiến áp lực trong nồi quá lớn khiến nó nổ thì nguy.

Tả Quý và Lương thị không hỏi nguyên nhân, nghĩ hẳn đây là thứ bí truyền gì đó của lão thần tiên truyền cho con mình, người khác càng biết đây là điều kỵ húy nên không hỏi gì. Tả Thiếu Dương đỡ tốn công giải thích, nấp ở ngoài bếp, để he hé một khe cửa nhìn vào trong.

Đợi mãi mà không thấy có động tĩnh, Tả Thiếu Dương bắt đầu căng thẳng, lúc này đến nhìn y cũng không dám nữa, đóng chặt cửa nắp bên ngoài lắng nghe, mọi người nhìn y với ánh mắt nửa tò mò nửa sợ hãi.

Bạch Chỉ Hàn hỏi nhỏ Hồi Hương, không rõ Hồi Hương nói gì làm ánh mắt nàng trở nên rất phúc tạp.

Rốt cuộc có tiếng xì xì phát ra, Tả Thiếu Dương mừng rỡ reo hò:” Thoát hơi rồi, thoát hơi rồi, thành công rồi.”

Mọi người chẳng hiểu ra sao, y lại chạy vào phòng như cơn gió, nhìn hơi nước bốc nghi ngút trên nóc nồi như cái tàu hơi nước, lòng nhẹ nhõm hẳn. Thực tình Tả Thiếu Dương khi đi tìm thợ rèn chỉ miêu tả đại khái công băng của cái nồi thôi, chẳng biết thiết kế nó ra sao, không hi vọng nhiều, được thì được, không được thì thôi, không ngờ kỹ thuật thợ rèn thời này cũng tốt như vậy.

Đợi chừng một bữa cơm đủ thời gian khử trùng, Tả Thiếu Dương kiểm tra thứ trong nồi, rất tốt, có cái này về sau chữa bệnh sẽ thuận tiện lắm, không lo nhiễm trùng, nhất là xử lý vết thương hở.

Tiếp đó Tả Thiếu Dương lại chế tác băng thạch cao, cái này tương đối đơn giản, vải sa được mua về, cắt thành băng gạc dài, làm viền tránh bị tuột. Sau đó đặt băng gác lên bàn, rắc bột thạch cao lên đó, lấy cán gỗ dàn đều thành độ dầy thích hợp quấn lại. Khi sử dụng ngâm trong nước vớt lên đợi ráo là ó thể dùng.

Làm xong băng thạch cao lại làm ít tấm lót bên trong băng, dùng bảo vệ phần xương nhô lên và tổ chức mềm không bị ép khi băng.

Mặc dù ở thời đại của Tả Thiếu Dương thì không còn mối lo chiến tranh, nhưng mà tai họa chẳng bao giờ ngừng, động đất, lũ lụt, hỏa hoạn, sạt lở … mỗi khi có thiên tai lớn, là bác sĩ như họ sẽ được huy động chi viện, việc huấn luyện dự phòng mỗi năm có một hai đợt. Nhiều người tham gia cho đủ số, Tả Thiếu Dương chưa bao giờ xem nhẹ, người hành y là luôn phải trong tâm thái sẵn sàng bất kỳ lúc nào.

Y đang bận rộn trong bếp thì ngoài có người tới cửa hô:” Tả lang trung, Tả lang trung, cứu mạng.”

Mọi người nhìn ra cửa, thấy một tráng hán vạm vỡ cõng lão phụ chạy vào.

Tả Quý đi ra hỏi:” Có chuyện gì?”

“ Mẹ, mẹ cháu đột nhiên ngã ra đất, Tả lang trung, ngài cứu mạng.” Tráng hàn này không phải người lạ, là Thẩm Quân, bằng hữu cùng tuổi với Tả Thiếu Dương sống cách đây hơn một dãy phố.

Tả Quý hơi lúng túng, vì cái giường đã bị Cù lão thái gia chiếm rồi, không có chỗ bố trí. Miêu Bội Lan nhanh trí ôm một cái chiếu chạy ra, trải ở góc nhà:” Đại ca, đặt xuống đây này.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận