Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 846: Gặp lại giữa hoang nguyên. (1)

Trên bàn cũng, cô nương kia nhờ toàn thân đặt trên bàn, bốn cái chân bàn gỗ cao ngăn cách với mặt đất, bà cúng được gấm bên trên che đi, nên chân bàn còn khô, chẳng sao cả. Vừa rồi nàng còn nhắm tịt mắt chờ đợi thời khắc cuối cùng, chẳng hề biết rằng ba người bên cạnh bị sét đánh. Tới khi bống phía vang lên tiếng la hét mở mắt ra, nhìn thấy ba cỗ thi thể cháy đen mới la hét.

Khóe miệng Tả Thiếu Dương nhếch lên thành nụ cười, ngẩng đầu vái tạ trời cao, đây là kiệt tác của y, chẳng qua là nguyên lý cột thu lôi thôi, có điều sợ dây thép dẫn điện cực nhỏ không dẫn xuống đất, mà là dẫn xuống bàn cúng, như thế người xung quanh khó tránh được cái chết.

Sấm sét có thể dùng sợ sắt dẫn đường, đó là tri thức tới thời cận đại con người mới biết, cho nên lúc này dù có người phát hiện có sợi dây sắt dẫn tới bàn cùng, cũng không nghĩ tới chính sợi dây sắt mỏng đó đánh chết ba người.

Ai có thể ngờ đó là một vụ ám sát?

Mà chính Tả Thiếu Dương cũng không nghĩ đúng lúc như thế, tính toán tốt nhất của y chỉ là sét đánh chết bò dê trên tế đàn, y sẽ thừa cơ lớn tiếng tuyên bố rằng trời cao phẫn nộ không tán đồng cuộc kết minh này, sau đó thừa cơ âm thầm phóng kim châm giết quốc vương.

Giờ trời cũng giúp y.

Vị Đại vương tử kia không làm y thất vọng, vào thời khắc quan trọng thể hiện tài năng lãnh tụ của mình, liên tục ra một loạt mệnh lệnh khống chế cục diện, những đại thần thân tin được hắn sai người liên hệ trước lập tức phụ họa, quỳ bái mong hắn tiếp nhận vương vị.

Nang Lực Tư thông báo sứ thần Thổ Phồn bị trời đánh chết khi tế tự, chứng tỏ thiên thần phản đối kết minh, chấm dứt việc này, đồng thời hạ lệnh trục xuất đoàn sư tiết Thổ Phồn.

Sân khấu chính lúc này của Nang Lực Tư, Tả Thiếu Dương không dại gì thể hiện sự tồn tại của mình vào lúc này, lặng lẽ rút lui.

Chỉ mất ba ngày, tân vương Nang Lực Tư đã hoàn toàn kiểm soát Đa Di, thủ đoạn dứt khoát, hoặc đồng ý hoặc là chết, mới đầu còn có vài kẻ định đục nước béo cò, không phải là muốn phản đối, chẳng qua là gây chút khó dễ, để kiếm thêm lợi lộc. Kết quả lợi lộc đâu chưa thấy mà đầu đã rụng rồi, thành con gà cho hắn giết dọa khỉ, mấy cái đầu rụng xuống, hiệu quả rõ ràng, không một vương tử nào dám tranh vương vị với hắn.

Đợi chuyện ổn định, Tả Thiếu Dương mới tiến cử Đô Tùng nhi tử của tù trưởng Mê Tang cho Nang Lực Tư, tân vương không nuốt lời, tỏ ý muốn cùng Mê Tang kết minh, đồng thời viết lá thư gửi tù trưởng tỏ thiện chí.

Đỗ Tùng mừng lắm, cảm tạ Tả Thiếu Dương, dựa theo ước định, để lại công tượng và mỹ nữ, quay về Mê Tang, để mau chóng thiết lập kết minh.

Tả Thiếu Dương tự xung phong đi làm thuyết khách các tiểu quốc Ba Cảm, Ba Oa để cùng đối phó với Thổ Phồn. Nang Lực Tư hơi sợ vị Pháp vương này, thấy y không nấn ná ở lại Đa Di mà đi ngay như thế, hiển nhiên là phù hợp với tâm ý của hắn, lập tức phái sứ thần cùng đội hộ vệ đi theo.

Đa Di lớn hơn Mê Tang nhiều, trước khi Tả Thiếu Dương lên đường, Nang Lực Tư lễ tạ cực lớn, Tả Thiếu Dương không khách khí, muốn chuyển hết ban thưởng thành bò dê, vì bách tính Đàn Thành vô cùng nghèo khó.

Thế là Tả Thiếu Dương có thêm 100 chiến mã, 500 con trâu và 1000 con dê, y vô cùng cao hứng dẫn đàn gia súc lớn rời Đa Di tới Ba Oa.

Đội ngũ của y lớn mạnh mau chóng, ở Tây Vực này làm gì có ai không biết cưỡi ngựa đâu, chẳng khác nào y có thêm đội kỵ sĩ một trăm người. Đám Kỳ Gia nóng ruột vô cùng, muốn đích thân lên ngựa lãnh đạo đội ngũ này, chỉ có Kỳ Chu vì vết thương ở chân đã lành được Tả Thiếu Dương cho phép thôi.

Từ sau khi quốc gia lớn mạnh Tô Bì bị Thổ Phồn chinh phục, các tiểu quốc Ba Oa, Ba Cảm sát biên giới ngày đêm sống trong nơm nớp lo sợ. Thổ Phồn đã thể hiện ác ý lớn với họ, thường xuyên tổ chức cướp bóc các bộ lạc nhỏ phụ thuộc vào họ. Đúng lúc này Đa Di lại tới đề nghị kết minh cùng đối phó với Thổ Phồn, bọn họ mong mà không được.

Chuyến du thuyết này, Tả Thiếu Dương không mất gì cả, thậm chí còn được các tiểu quốc tặng thêm nô lệ và bò dê, làm đội ngũ của y trở nên cực kỳ to lớn.

Cứ thế đi đi dừng dừng, một tháng sau bọn họ tới địa giới Thổ Phồn.

Quả nhiên muốn qua Thổ Phồn phải nộp thuế cực nặng, đặc biệt là gia súc, đối phương hận không thể lấy đi một nửa. Dù Đạt Long Tân báo ra thân phận Pháp vương của Tả Thiếu Dương chẳng ích gì, thậm chí còn bị thu thuế nặng hơn. Lý do rất ngang ngược, Tượng Hùng vương đối xử không tốt với vương phi Thổ Phồn bọn họ, nên phải thu thuế nặng người Tượng Hùng.

Đây là một dấu hiệu nguy hiểm, đối phương đang mượn cớ gây xung đột với Tượng Hùng, sau đó sẽ kiếm cớ để xé hiệp ước đồng mình, tiếp đó nữa là gì thì ai cũng biết. Tả Thiếu Dương thấy tình hình khẩn cấp, cùng Đạt Long Tân thương lượng, quyết định không quá cảnh Thổ Phồn nữa, đi đường vòng tới Dương Đồng rồi về Tượng Hùng.

Dọc đường có không ít mục trường không ai chăn thả, vì người Thổ Phồn thường xuyên cướp bóc nên mục dân phải lùi về xa hơn ở phương bắc, đồng thời Thổ Phồn chưa kiểm soát nơi này nên cũng chưa chiếm lấy. Vừa vặn cho đoàn gia súc của Tả Thiếu Dương có cái ăn, hơn nữa bọn họ đông người, lại đồng lòng, thi thoảng cũng có những tên thám tử ngưỡi ngựa đằng xa quan sát, nhưng không có cơ hội lợi dụng.

Lúc này đám Kỳ Gia đều đã khỏe hẳn, bọn họ không khác gì bổ xung sinh lực lớn.

Dương Đồng và Tượng Hùng là một thể, người Đường gọi chung là Tiểu Dương Đồng và Đại Dương Đồng, đủ thấy hai bên quan hệ mật thiết. Cho nên bọn họ thuận lợi đi qua Dương Đồng, còn được quốc vương Dương Đồng thiết đãi.

Khi đến được địa giới Tượng Hùng đã là mùa đông rồi.

Xuất phát từ Trường An tới được nơi này đã nửa năm trôi đi, Tả Thiếu Dương đen hơn không ít, tóc ở đỉnh đầu cũng dài ra, y còn để râu, trông uy nghiêm hơn rất nhiều.

Đáng lẽ Pháp vương y phải cạo hết râu tóc cơ, nhưng bây giờ ai dám ý kiến với việc làm của y nữa.

Nửa năm này Tả Thiếu Dương cũng tích cực học tiếng Tạng, nhờ thiên phú học tập cao, y cơ bản có thể ứng phó hội thoại thường ngày rồi. Trừ giọng điệu cổ quái làm người ta nghe rất vất vả, ít nhất y nghe người khác nói là không thành vấn đề.
Bạn cần đăng nhập để bình luận