Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 726: Nữ chưởng quầy xinh đẹp. (1)

Vừa mời quay về phòng mình một cái, Kiều Xảo Nhi đã như chim én về tổ, nhào vào lòng Tả Thiếu Dương, hai người ôm thật chặt, bốn cánh môi vồ vập tìm tới với nhau, nàng hết khóc lại cười tâm sự nỗi nhớ nhung trong lòng.

Âu yếm hồi lâu, Tả Thiếu Dương ngồi lên giường, kéo nhẹ một cái, Kiều Xảo Nhi liền ngã lên đùi y, tay xấu xa "tập kích" bộ ngực mềm mại của nàng, kề tai thì thầm: " Xảo Nhi! Chỗ này đã to lên không ít rồi."

Dù Kiều Xào Nhi có lớn gan tới đâu cũng không kìm được xấu hổ, cơ mà không khỏi tự hào, vừa mới qua tuổi mười sáu một cái, năm nay thân thể nàng phát triển hẳn, ngực đã dần dần nẩy nở. Không biết có phải xa cách lâu ngày không, thân thể nàng bây giờ rất nhạy cảm, bầu ngực nhỏ xinh như bánh bao như ủ bột nở ở đằng sau chiếc yếm lót căng lên thấy rõ.

Từ hơi thở nóng rực của trượng phu, nàng biết chuyện gì sẽ tới, chỉ là bây giờ là ban ngày ban mặt nàng không dám, Kiều Xảo Nhi cũng toàn thân nóng hầm hập, vẫn kiềm chế giữ tay Tả Thiếu Dương lại van nài:" Phu quân, đợi tới tối được không, lúc này không được đâu."

Tả Thiếu Dương hôn thêm mấy cái mới lưu luyến rời tay, ôm nàng nằm hẳn xuống giường, nhắm mắt lại thở dốc, áp chế lửa dục trong lòng, bây giờ không kiềm chế, sờ được lại chẳng ăn được, thiệt thòi là mình, vuốt ve gò má nàng:" Trong thời gian ta không có nhà, hết thảy đều ổn chứ?"

" Mọi thứ đều rất tốt, chỉ là nhớ chàng thôi ... À phải hội cơ kim Xích Cước mà chàng lập ra ấy, bây giờ thành cái bánh thơm phức rồi, rất nhiều người tranh nhau tới đó làm việc, còn vòng vèo tìm tới thiếp, thiếp nói mình không quản công việc ở đó, từ chối hết."

" Ừ, nàng làm thế là đúng, không ngờ có nhiều người làm việc công ích như thế."

Kiều Xảo Nhi chun mũi:" Không phải vậy đâu."

" Không phải thì sao?"

" Ừm, là vì tới y quán Xích Cước kiếm được nhiều tiền nên người ta mới thích."

" Kiếm được nhiều tiền à?" Tả Thiếu Dương ngạc nhiên lắm:" Lương của hội cơ kim cũng tốt đấy, nhưng chẳng thể gọi là cao để mọi người kéo nhau đi làm, ta đặt ra ta phải biết chứ?"

" Đó là tiền lương thôi, người ta nói, lương là chết, còn có tiền sống nữa."

" Tiền sống là tiền gì?"

" Cụ thể thiếp cũng không biết nữa, dù sao thì hội cơ kim mỗi tháng đều mang tới nhà ta một hộp bạc, những 200 lượng, nói là hoa hồng của hội trưởng."

" Những 200 lượng, đâu ra nhiều tiền như thế?" Tả Thiếu Dương ngay lập tức ngồi bật dậy:

Kiều Xảo Nhi cũng ngồi dậy theo, nàng cẩn thận nói:" Thiếp cũng không hiểu, cho nên không đụng vào số tiền đó, cất nguyên vẹn trong kho, với lại nhà ta cũng không chi tiêu gì nhiều, đều để nguyên ở đó đợi chàng về xem sao."

" Không hỏi tỷ phu sao?"

" Thiếp hỏi rồi, nhưng tỷ phu nói chỉ phụ trách ghi chép sổ sách thôi, cái khác không quản vào, nên không rõ tiền đâu ra."

Vô lý quá, Hầu Phổ là tổng trướng phòng, nếu tiền xuất từ trong hội cơ kim thì hắn phải biết chứ, nhưng mà tỷ phu xưa nay không nói dối, hẳn là có vấn đề gì đó rồi. Tả Thiếu Dương vừa mới về, nên không muốn mang công việc, chuyện không vui về nhà, liền tạm gác qua một bên.

Hà Tử vào nói đã chuẩn bị nước tắm xong, Tả Thiếu Dương dụ Kiều Xảo Nhi vào tắm giúp mình, nha đầu đó biết khôn chạy mất, về nhà rồi Bạch Chỉ Hàn cũng không giúp y nữa, đáng lẽ công việc này do Hà Tử, thị nữ thiếp thân của Kiều Xảo Nhi làm là đúng việc nhất, nhưng Tả Thiếu Dương không để nàng làm.

Tắm rửa xong thì cũng tới giờ cơm.

Ăn cơm xong Tả Thiếu Dương nói mua ít đặc sản, muốn tới thăm Chúc Dược Quỹ, chủ yếu là y còn phát hiện ra mấy vị thuốc, có mang về làm mẫu, muốn Hằng Xương giúp mình thu thập.

Bây giờ trong nhà có hai cái xe ngựa, lại còn thuê hai đánh xe, một là để dùng cho hiệu thuốc sắp mở, còn một để người trong nhà ra ngoài dùng.

Đem đặc sản Bạch Chỉ Hàn chuẩn bị trước lên xe, tấm lòng là chính, chứ Chúc gia có chi nhánh khắp nơi, nhà giàu có như vậy, có thiếu thốn gì đâu.

Xe ngựa đi tới Đông thị, Tả Thiếu Dương hết sức ngạc nhiên, trước kia nơi này rất lộn xộn, vậy mà bây giờ tất cả cửa hiệu trên phố chính đối ngay ngắn khó tin, tới cả mai hiên cũng đều tăm tắp, ngay cả những sạp hàng nhỏ cũng dùng những cái ô kích cỡ giống nhau, điều này khiến giao thông thuận tiện hơn rất nhiều. Nhưng có một điều không đổi là có rất nhiều cô gái trẻ xinh đẹp chào hàng, có Hồ nữ ăn mặc đốt mắt người ta, đây là đặc trưng mà chỉ Trường An mới có.

Xem chừng chiến tranh ở phương bắc kết thúc rồi, bắt đầu chăm chút ở trong nước, ngay cả vấn đề thế này cũng được chú ý.

Dược hành Chúc gia rất lớn, quy mô hơn cả ở huyện Thạch Kinh, liên tục có xe chở hàng đi vào sân sau, người qua kẻ lại tấp nập, có vẻ việc làm ăn đi vào quỹ đạo rồi. Tả Thiếu Dương vừa xuống xe, đang nhìn ngó cái dược hành mới này thì sau lưng có người gọi:" Thúc phụ đã về rồi ạ."

Giọng nói này nghe rất quen, Tả Thiếu Dương quay đầu lại liền thấy đại nhi tử Chân Huyền của Chần Quyền lão thần y.

Thúc phụ đã là cái gì chứ, còn có người gọi y là thái sư thúc tổ kia kìa, cho nên Tả Thiếu Dương cũng quen rồi, điềm nhiên gật đầu nhận chào hỏi:" Ừ, hôm nay ta vừa mới về, tới thăm Chúc lão chưởng quầy, sao hiền chất cũng tới đây?"

Chân Huyền vái dài:" Bẩm thúc phụ, tiểu chất tới nhập hàng. Phụ tử, ô đầu, thiên nam tinh, nhũ hương, một dược cùng với địa long, thái y thự ra công văn, sáu loại thuốc này lấy Hằng Xương dược hành làm chuẩn, cho nên bây giờ nhập sáu loại thuốc này đều tới Hằng Xương dược hành."

Ghê thật, không biết chạy thế nào mà thái y thự ra công văn nữa, Tả Thiếu Dương không khỏi khâm phục Chúc Dược Quỹ lúc nào làm việc cũng chặt chẽ như thế. Còn nhớ ở huyện Thạch Kính, lúc đó mới bào chế ô đầu thôi, Chúc Dược Quỹ đã tìm tới An y quan để quy chuẩn lại việc dùng thuốc rồi.

" Tiểu chất còn nghe nói trước kia ở Hợp Châu, Hằng Xương dược hành mua phương pháp bào chế từ thúc phụ chỉ mất có 100 lượng bạc, bây giờ nhìn kinh doanh thế này, mỗi tháng họ kiếm về bằng mấy." Chân Huyền không khỏi có chút đố kỵ:

Tả Thiếu Dương thấy rất đáng, chưa nói y còn có phần trăm ở đây:" Nhưng mà 100 lượng đó giúp nhà ta vượt qua nạn đói, còn cứu rất nhiều người ..."

" Vâng, tiểu chất cũng nghe nói rồi."

Hai người vừa nói chuyện vừa đi vào đại đường, đang đi Tả Thiếu Dương chợt khựng lại như bị điểm huyệt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận