Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 284: Mất đi linh hồn.

Chốc lát ánh đèn tối đi, song tựa hồ không tắt hẳn, Tả Thiếu Dương lại nhổm dậy, nghe thấy tiếng sột soạt, hẳn là nàng thay y phục, phải đọc thuộc lòng mấy cuốn sách y thuật khô khan mới ngăn được đầu óc tưởng tượng ra cái gì đó không lành mạnh, hay thò đầu nhìn trộm.

Lại qua một lúc nữa không có thêm tiếng động nào, mệt mỏi suốt một ngày tràn tới như thủy triều, cuốn phăng tất cả ý nghĩ dư thừa, chẳng mấy chốc ngủ thiếp đi.

Nửa đêm Tả Thiếu Dương thức dậy, có hơi khát, lại không muốn chui ra khỏi chăn ấm, chợt nhớ một chuyện, mắt nhắm mắt mở rờ cái cốc đầu giường, phát hiện ra ở lầu dưới có đốm sáng lờ mờ, hơi giật mình mở to mắt nhìn. Chỉ thấy góc tường Bạch Chỉ Hàn ngồi gập đầu gối, tay cầm chiếc trường sam, đang may vá. Chiếc đèn dầu đặt ở cái ghế thấp bên cạnh, chỗ hướng về phía y được nàng dùng tấm gỗ che bớt ánh sáng.

Nha đầu này làm gì vậy, Tả Thiếu Dương hỏi:” Sao còn chưa ngủ?”

Đêm hôm khuya khoắt, bất thình lình có người nói bên cạnh, Bạch Chỉ Hàn giật bắn mình, tay bị kim đâm trúng, khẽ "á" một tiếng, cho tay vào mồm ngậm, ngẩng đầu nhìn y:” Nô tỳ làm xong cái này rồi ngủ, thiếu gia cứ ngủ trước đi.”

Muốn ta ngủ thì cô đừng làm mấy cái chuyện khiến người ta phải suy nghĩ chứ, Tả Thiếu Dương nằm xuống, mắt vẫn mở thao láo nhìn chằm chằm lên trần nhà, một lúc sau tự bực bội lấy gối che mặt ngủ tiếp.

Trời tờ mờ sáng Tả Thiếu Dương tỉnh dậy, chưa bao giờ vận động với lượng lớn như ngày hôm qua, cử động một cái là xương khớp kêu răng rắc, cơ bắp nhức mỏi. Y cũng tự nhủ bản thân sau này phải dậy sớm tập thể dục đều đặn, cơ mà tự biết mình chỉ nói mồm được thôi, là một y giả Tả Thiếu Dương biết rõ lợi ích của việc tập thể dục, song y có thể cố chống đỡ lại cơn buồn ngủ để đọc nốt một cuốn sách chứ chẳng muốn dậy làm hoạt động có lợi cho sức khỏe.

Lồm cồm bò dậy, chăn êm đệm ấm, giấc ngủ rất chất lượng, Tả Thiếu Dương vươn vai ngáp một cái đã đời, dụi mắt nhìn xuống dưới, thấy Bạch Chỉ Hàn đã gấp chăn đệm gọn gàng, đang ngồi trên cái ghế thấp, đầu nghiêng nghiêng tựa vào cửa sổ, xoay lưng lại với y, không biết là ngủ gật hay có tâm sự.

Tả Thiếu Dương cố tình tạo ra lớn một chút khi xuống thang, Bạch Chỉ Hàn lập tức quay người đứng dậy:” Thiếu gia dậy rồi, hôm qua nô tỳ đã sửa một bộ y phục, thiếu gia mặc thử xem có vừa không?”

Hôm qua nha đầu đó thức khuya như vậy là để sửa y phục cho mình à? Tả Thiếu Dương muốn nhìn kỹ xem có phải Tiểu Muội nhập hồn không, nhìn Bạch Chỉ Hàn với vẻ cảnh giác ngờ vực, lại nhìn y phục gấp để trên kệ, lấy xem, có đầy đủ áo trong, áo kép lẫn áo khoác ngoài luôn, chưa hết còn có một cái giày da cao cổ, được làm bằng da ngựa bên ngoài, trong lót da dê, như vậy đi vào không chỉ ấm, mà cho dù đi trên tuyết cũng không lo bị ướt giày thấm vào trong, vừa vặn tiện dụng.

Còn nhớ hôm qua Phó Đại Công đưa làm gì có giày chứ, Tả Thiếu Dương vẫn hỏi:” Cô làm sao?”

“ Ừm, nô tỳ vốn làm một ít lót giày, lần này cũng mang theo, thái thái bảo số vải da trong nhà tùy ý cho nô tỳ dùng, thấy thiếu gia hay ra ngoài, nên nô tỳ liền làm một đôi giày, không biết có vừa không?”

Tả Thiếu Dương trong lòng ngạc nhiên, ngoài thì vẫn tỏ ra khó đăm đăm, cho chân ướm thử giày, giày mới đi thường không thoải mái, nhưng đôi giày này lại vô cùng vừa vặn, êm chân, dễ chịu, dẫm thử vài cái, chắc chắn, mồm lại lẩm bẩm:” Làm kiểu gì thế, cái bên trái thì chật, cái bên phải thì lỏng ...

Bạch Chỉ Hàn mở cái bọc lấy đồ nghề:” Thiếu gia cởi ra để nô tỳ sửa.”

“ Thôi, thôi, không cần.” Tả Thiếu Dương vội xua tay, nha đầu này tưởng thật đem sửa thì chết mình, sao làm cái gì cũng thành mình sai thế này, nghiến răng nghĩ cách bắt bẻ:” Ta nói này ... Cô làm giày cho lão gia với thái thái chưa?”

“ Cả tối nô tỳ chỉ làm được đôi giày này thôi.”

“ Thế à, ta còn tưởng cô là chức nữ hạ phàm chứ.” Tả Thiếu Dương ngồi dựa vào thang, cởi giày ra, đi cái giày vài cũ vài, đặt giày da lên giá, không nói một lời, bỏ ra ngoài.

Bạch Chỉ Hàn ngạc nhiên:” Sao thiếu gia không đi?”

Tả Thiếu Dương lên mặt nói:” Trăm việc thiện lấy hiếu làm đầu, chẳng lẽ cô không hiểu điều đó? Ta sao có thể đi giày mới khi cha mẹ ta đi giày cũ được, chỉ khi nào cha mẹ ta có thì ta mới đi.”

Bạch Chỉ Hàn cúi đầu xuống:” Nô tỳ biết rồi, nô tỳ sẽ lập tức làm cho lão gia và thái thái.”

Thấy Bạch Chỉ Hàn lặng lẽ lấy đồ nghề ra, không cãi nửa lời, chẳng còn chút gì dáng vẻ của cô tiểu thư băng giá kiêu kỳ luôn cãi nhau với y như trước kia, giống như trong cơ thể đó không còn linh hồn nữa vậy. Tả Thiếu Dương chạnh lòng, liệu mình làm thế có quá đáng không nhỉ?

Ý nghĩ này vừa sinh ra, ngay cả chính y cũng giật mình, không xong, thế quái nào mà giờ đến cả mình cũng tự trách bản thân rồi, cả nhà đã đứng về phía cô ta, mình phải giữ vững chiến tuyến mới đúng, cứng rắn lên, đuổi cô ta về, hai bên đều hạnh phúc.

Ở bên ngoài, toàn bộ Miêu gia đã dậy, Miêu Bội Lan thì dọn dẹp hiệu thuốc, Miêu mẫu thì làm vệ sinh phòng bệnh bên kia đường, vì hôm nay Tả Thiếu Dương dậy sớm, cho nên Miêu Bội Lan còn chưa kịp đi lấy nước, thấy y xách thùng nước đi ra thì nhanh nhẹn bước tới:” Tả đại ca, để muội đi cho.”

Hiện giờ Tả Thiếu Dương trong lòng ngổn ngang, muốn nhân cơ hội này đi hỏi tình hình Tiểu Muội ra sao, liền nói:” Ta đi là được rồi, thuận tiện giải khuây một chút.”

“ À ..” Miêu Bội Lan đã cảm giác được đôi khi Tả Thiếu Dương đi lấy nước là vì nói chuyện giải sầu với cô nương đi lấy nước kia, nên không tranh nữa.

Tối qua lại đổ tuyết suốt một đêm, đường toàn băng đóng trơn trượt, Tả Thiếu Dương phải cẩn thận né tránh những chỗ quá trống, không có nơi bấu víu, cứ sát hè mà đi. Đường phố vắng vẻ, chẳng còn buôn bán làm việc gì nữa nên đa phần mọi người đều ở nhà tránh rét, chỉ thấy binh sĩ qua lại tuần tra, cùng một đám dân tráng của nha môn đẩy những cỗ xe lớn, bên trên đắp chiếu cỏ, không rõ là cái gì.

Mấy cái xe lọc cọc đi ngang qua chỗ tả Thiếu Dương, đường mấp mô làm cái chiếu xô đi, phát hiện phía dưới đều là những cỗ tử thi tím tái, mắt mở trừng trừng, vô cùng kinh khủng.

Đám dân tráng cũng có người nhân ra Tả Thiếu Dương là thê đệ của Hầu thư lại, gật đầu chào.

Tả Thiếu Dương mới hỏi:” Mấy vị đại ca, bọn họ đều chết lạnh cả à?”

Dân tráng thở dài:” Không, chỉ có hai người chết lạnh thôi, số còn lại chết đói đấy.”

“ Chết đói ư?” Tả Thiếu Dương cả kinh, đâu đã được bao nhiêu ngày chứ:

“ Đúng, chết đói đấy. Hôm nay ta đã kéo ba xe rồi, toàn là người chết đói chết lạnh ở khu thành bắc, nếu tính tổng cộng đám chúng ta thì đã hơn hai mươi chuyến. Không đáng vào đâu cả, nhìn những người còn lại, xem chừng mấy ngày nữa còn chết nhiều hơn.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận