Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 213: Cần tiền ngay lập tức.

Chúc Dược Quỹ cười ha hả đi hai vòng rồi ngồi xuống, quả nhiên chiêu vừa rồi chỉ là xem Tả gia có tật giật mình gì không thôi, đây là cái già ông ta tiếp nhận được, thậm chí ông ta dự tính có thể mặc cả tới 150 quan cơ:” Đại lang thật biết khéo miệng làm vừa lòng người ta, thôi được, lão phu tính gấp, muốn gì phải có ngay, đắt một chút, được, ký hiệp nghị thôi.”

“ Lão bá quyết định rồi?” Tả Thiếu Dương cẩn thận hỏi lại:

Chúc Dược Quỹ hừ mũi, nói chắc nịch:” Đương nhiên, lão phu nói một là một, chưa bao giờ nuốt lời.”

Tả Thiếu Dương nhẹ cả người, xoa xoa mặt, nãy giờ cứ phải gồng cho cứng cơ mặt, mõi lắm rồi:" Được, tốt nhất là lão bá trả bằng bạc, tiện mang đi, hơn nữa còn phải trả hết ngay bây giờ."

Chúc Dược Quỹ ngớ ra:" Vội thế làm gì, không cậu không cần tiêu tiền gấp à?"

Tả Thiếu Dương thành thực khai, vờ vịt đấu trí với ông già này quá mệt:" Hì hì, tiền cầm vào tay mới ổn thỏa. Với lại nãy là cháu nói dối đây, cháu đang cần tiêu tiền gấp, bây giờ lão bá mang tiền tới là cháu tiêu hết ngay, nên càng nhanh càng tốt."

" Thằng nhãi này." Chúc Dược Quỹ không vì thế mà giận:" Ừ, nhưng mà cũng hơi phiền đấy, 100 lượng không phải là số tiền nhỏ, không may là hôm nay ta vừa tiêu một số tiền lớn, giờ tiền mặt trong tay không nhiều. Đợi mai tới phân hiệu châu huyện khác lấy, ài, cậu nói sớm tốt rồi."

Hai bên đã giao ước, Tả Thiếu Dương tin tưởng con người Chúc Dược Quỹ không mượn cớ nuốt lời, thêm vào tình huống khẩn cấp, không thể không nói thật:" Lão bá, cháu thực sự rất cần tiền ngay bây giờ chứ không phải không tin lão bá. Lão bá giúp cháu gom tiền được không?"

" Thế hả, trong nhà ta còn ít châu báu trang sức, hay là giảm giá trả cho cậu."

" Nhưng mà cháu cần tiền mặt."

" Ừm." Chúc Dược Quỹ suy nghĩ:" Nếu cậu cần gấp như thế thì ta cũng tin là cậu có chuyện gấp, vậy thì thế này đi, ta sẽ gọi hỏa kế tới về nói với nhi tử ta một chuyến, để nó vay tiền từ tiền trang đưa cho cậu, sau khi ta lấy được tiền từ phân hiệu rồi trả về."

Tả Thiếu Dương mừng quá nỗi, vái thật sâu:" Đa tạ lão bá, hay là lãi suất tiền vay này trừ từ tiền của cháu."

" Thôi, chẳng đáng là bao." Chúc Dược Quỹ là người hào sáng rộng rãi:" Sau này chúng ta là người một nhà, chút tiền này tôi còn đòi cậu thì sau này không dám nhận một tiếng lão bá nữa."

Nói xong ông bảo hảo kế đi cùng mau về thông báo nhi tử vay tiền rồi mang tới đây.

Tả Quý lấy giấy bút ra, hai bên cùng soạn thảo hiệp nghị, bao gồm nội dung lia hoa hồng, tuy rất đơn giản, không như sau này hợp đồng chi li chỉ sợ có sơ hở nhỏ để đối phương lợi dụng. Nhưng sự ước thúc bản hiệp nghị đơn giản này cao hơn nhiều, vì nó có sự ràng buộc cao nhất tới từ đạo đức và công luận, nếu có kiện cáo phải ra công đường, cho dù ngươi có dựa vào miệng lưỡi gian ngoan lắt léo thì quan lão gia cũng đừng hòng xử ngươi phần thắng. Tất nhiên nếu mua chuộc được quan lão gia là chuyện khác rồi, có điều dù thế nào tuyệt đại đa số trường hợp không phải lo lắng.

Hiệp nghị soạn hai bản, mỗi bên một bản, do Tả Quý và Chúc Dược Quỹ lần lượt ký tên đóng dấu lên đó rồi thu lấy, Chúc Dược Quỹ nói:” Đại lang, tuổi lão phu cao rồi, không học được nữa, mai cậu tới dược hành, để nhi tử ta theo cậu học, bảo bối này tốn nhiều tiền như thế, để thợ học, lão phu không yên tâm.”

“ Lão bá, cháu nhất định đem toàn bộ điều mình biết ra dạy, tới khi Chúc huynh thuần thục không kém gì cháu mới thôi.” Tả Thiếu Dương đảm bảo:

Hỏa kế đi theo Chúc Dược Quỹ lấy trong túi ra 10 đĩnh bạc 10 lượng, Tả Quý viết giấy thu, giao dịch coi như chính thức hoàn thành.

Xong xuôi rồi Tả Thiếu Dương mới tò mò hỏi:” Hiện giờ lão bá có thể kể vì sao lại đột nhiên muốn mua đứt cách bào chế này chưa?”

Chúc Dược Quỹ gật đầu:” Ừ, cả buổi chiều nay lão phu đều ở chỗ Thang bác sĩ, cho dù giờ mọi người biết ô đầu, phụ tử bào chế theo cách mới dùng quá liều lương cũng không gây trúng độc vẫn trị được bệnh. Nhưng y thư chính thống không viết thế, gặp trường hợp dùng quá liều lượng lại gây ra kiện cáo, vẫn phải nhận định bất như bổn phương là không hợp lý.

Tả Thiếu Dương hiểu ra một chút:” Vậy là lão bá muốn sửa đổi, lập ra tiêu chuẩn mới.”

“ Không phải thế.” Chúc Dược Quỹ vuốt râu:” Nói đúng hơn là lão phu muốn nha môn bọn họ đưa ra quy định, toàn bộ y quán hiệu thuốc Hợp Châu nếu không dùng ô đầu phụ tử do Hằng Xương dược hành bào chế để xảy ra sự cố, sẽ dựa theo luật không như bổn phương.”

Cao tay! Đây mới thực sự là người làm việc lớn chứ, Tả Thiếu Dương há hốc mồm, ông già này còn tính cao hơn y mấy bậc, thực sự biết lợi dụng tài nguyên trong tay, nhưng để nha môn đưa ra quy định cực kỳ có lợi cho Hằng Xương này, hẳn lo lót tốn kém không ít. Nói thế ...

“ Hiểu ra rồi hả, tiểu lang trung, y thuật của cậu cao minh, nhưng nói tới kinh doanh thì còn kém xa lắm.” Chúc Dược Quỹ nhìn thấy Tả Thiếu Dương ngẩn tò te thì đắc ý vô cùng:” Chuyện này cũng đã báo cáo lên Âu Dương đại nhân, có Thang bác sĩ giúp đỡ, coi như đã thành công một nửa.”

Tả Quý nhíu mày:" Nếu ai cũng biết là đồ tốt, có lợi cho mọi người, sao bọn họ không làm mà lão bá còn phải tốn tiền?"

" Ài, Lão Tạ, thời buổi bây giờ là thế đấy, muốn làm thành việc gì, không bỏ ra vài trăm lượng bạc khó làm nổi. Công văng đó đưa ra, họ biết Hằng Xương dược hành của ta sẽ kiếm lớn, không chia chác cho người ta, người ta tội gì mà làm? Cứ chiếu theo lệ cũ mà làm có hơn không?"

Tả Thiếu Dương chợt tò mò:” Chúc lão bá có thể cho cháu biết, rốt cuộc người định bỏ ra bao nhiêu tiền mua cách bảo chế của cháu không?”

Chúc Dược Quỹ cười tủm tỉm đứng dậy:” Cái này đại lang cậu không nên biết thì hơn, ha ha ha, Tả lang trung, lão tẩu, muộn rồi, không quấy rầy nữa, cáo từ.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận