Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 498: Thấy lợi quên nghĩa. (3)

Nghê Nhị hôm nay tới đây là có tính toán, ruộng bán rồi thì làm sao mà đòi lại được, nhưng ông ta biết rõ con người Tả Quý, thích ra vẻ thanh cao, thích danh tiếng, chỉ cần mình tới đây làm càn một hồi, khéo lựa lời khích bác, tám phần Tả Quý không chịu nổi mà bán lại ruộng cho nhà mình, nói không chừng giận quá mất khôn mà ném trả địa khế. Chỉ là không ngờ đâu ra xuất hiện tên quân binh thô bỉ này làm hỏng hết kế hoạch, vội cuống lên gọi bốn tên hỏa kế, nhưng bốn tên đó nằm đo đất rồi còn đâu, nhìn Phàn Mặt Đen như dã thú thì sợ són cả ra quần rồi, lưỡi líu lại:” Quân gia, quân gia, xin ngài.”

Đinh Tiểu Tam chạy tới nói:” Phàn đại ca, đừng ...”

Còn chưa nói hết bị Phàn Mặt Đen trở tay cho một cái tát xoay tròn, Phàn Mặt Đen túm cổ áo hắn xốc lên:” Tiểu Tam, ta biết Tả gia nhân hậu thế nào cũng gặp phải loại người như thế này, cho nên mới để ngươi ở lại, một là học chút bản lĩnh, hai là bảo vệ Tả gia. Vậy mà nãy giờ ngươi trốn ở chỗ nào? Hay cũng học thứ chó má làm kẻ vong ân bội nghĩa nốt?”

Đinh Tiểu Tam oan, nếu là kẻ khác tới Tả gia làm bậy thì hắn đương nhiên không khách khí, chính vì biết Nghê gia và Tả gia quan hệ không tầm thường nên mới không dám lỗ mãng.

Phàn Mặt Đen tát Đinh Tiểu Tam một cái nổ đom đóm rồi buông ra, quay lại tìm Nghê Nhị.

Nghê Nhị van xin không ăn thua, liền hăm dọa:” Ngươi, ngươi dám đánh ta, ta cáo lên quan.”

“ A, ngươi muốn cáo quan à, tốt, bản quan đây, trên công đường ai cũng công bằng, dù ngươi tàn phế, thứ diêu dân như ngươi cũng phải đánh sai mươi gậy rồi tính sau.” Phàn Mặt Đen quát:” Người đâu?”

Hai bộ khoái cầm gậy đi tới, quát:” Nghê Nhị, đừng làm càn, đây chính là Phàn lão gia, tới huyện ta nhậm chức huyện úy.”

Huyện úy của huyện trung đẳng nằm ngoài kinh của Đại Đường chỉ có tòng cửu phẩm, phẩm trật không cao, nhưng nắm thực quyền, là quan viên chuyên tư pháp, chức trách là "truy bắt đạo tặc, duy trì trị an" còn có "Thân lý thứ vụ, phân phán chúng tào, cát đoạn truy thôi, thu suất khóa điều" giải nghĩa nôm na ra là phụ trách tố tụng tranh chấp trái vụ.

Tả Quý nghe vậy mửng rỡ đi ra, chắp tay nói:” Chúc mừng Phàn lão gia cao thăng.”

Phàn Mặt Đen cười ha hả:” Tả lang trung, lâu ngày không gặp rồi, không ngờ gặp lại như thế này, ta tới đây cùng quân truân điền và người di cư. cũng được mấy hôm, nhưng bận bàn giao công việc, cho tới hôm nay mới rảnh rỗi tới rủ đại lang đi làm chén rượu chơi, không ngờ gặp thứ ruồi phiền nhiễu này mất hứng. Tả lang trung đợi chút, xử lý xong chúng ta nói chuyện.”

“ Phàn lão gia, xin nghe lão hủ một lời, loại người này không đáng nói chuyện, nhà ta và Nghê gia có chút giao tình, xin tha cho hắn một lần.” Tả Quý không ngờ nói đỡ cho Nghê Nhị:

“ Tả lang trung, ông quá mềm lòng, thế nên loại người này mới được nước lấn tới, chuyện này cứ để cho ta là được.”Phàn Mặt Đen lệnh cho hai bố khoái:” Kéo về nha môn, đợi bản quan về hỏi tội, đưa đi nhanh lên, nhìn cái thứ này làm mất hứng.”

Hai bộ khoái mặc kệ Nghê Nhị van xin, cứ thế khiêng giường đi thẳng, bốn tên hỏa kế tập tễnh chạy theo đằng sau.

Tả Quý thở dài, đưa tay mời:” Phàn lão gia, mời vào trong nói chuyện.”

Phàn Mặt Đen ngó nghiêng xung quanh:” Đại lang đâu rồi, ầm ĩ thế này mà không thấy mặt cậu ấy?”

“ Thời gian trước ở Long Châu có bệnh nhân là chỗ thân tình với Chúc lão chưởng quầy, sắp tới kỳ thi bị gãy tay, nhờ nó tới chữa bệnh, đã đi hai tháng rồi, Lão hủ đã gửi thư cho nó, bảo bên này phân ruộng bận rộn, gọi nó về, chỉ nay mai thôi là về tới nơi.”

“ Vậy thì tốt, ta đợi cậu ấy về rồi uống rượu.” Phàn Mặt Đen tu một hơi hết cốc trà, đứng dậy:” Bên này nhiều việc, ta không làm phiền nữa, chỉ muốn nói một câu nữa thôi, ngoài kia có vài huynh đệ vốn là thủ hạ của ta, trước kia có đứa còn ở đây trị bệnh. Bọn chúng đều khá lắm, khỏe mạnh chăm chỉ chứ không như thằng nhãi Tiểu Tam vô dụng kia đâu. Ông chọn họ thuê ruộng là không sai được, hắc hắc. Sau này có chuyện cứ bảo Tiểu Tam chạy tới nha môn báo Lão Phàn này một tiếng là đủ. Được rồi, ta đi đây, khi nào đại lang về lại tới.”

Nói xong Phàn mặt đen cười ha hả rời đi, còn không quên đá Đinh Tiểu Tam một cái.

Tả Quý tiễn chân tới tận cửa, chợt nhìn thấy Tang mẫu cũng lờ đi, thế nhưng Lương thị thì không làm thế, cười đi lên hỏi:” Tang gia tẩu tử, tới có chuyện gì thế?”

Tang mẫu chứng kiến cảnh vừa rồi sợ chết khiếp, sao dám nói gì nữa:” Không có, không có, mấy hôm nay không khỏe lắm, tới khám một chút, nhưng mọi người bận rộn, đại lang lại không có nhà, thôi vậy, không quấy nhiễu nữa, nhà còn thuốc, về uống tiếp là được.”

Lương thị chỉ mong bà ta đi cho mau, loại người này tới nhà làm gì có điều gì tốt, cho nên ngay cả lời khách khí giữ lại cũng chẳng có:" Vậy thì mai lại tới, hôm nay trong nhà bận rộn, có rất nhiều người tới thuê ruộng."

" Đúng rồi, nghe nói Trung Nhi nhà bà lần này có phải là được chia tới 800 mẫu ruộng không, đúng là có bản lĩnh, chúc mừng, chúc mừng!" Tang mẫu trái lòng khen:

Nhắc tới chuyện này một cái Lương thị không kìm được đắc ý, nụ cười tươi thêm vài phần, không nhận ra gương mặt giả tạo của Tang mẫu:" Đa tạ, được nhờ Đại tướng quân đấy, Trung Nhi lại có quân công, cho nên mới được chia nhiều như thế."

" Nhà bà chỉ có mấy người, lại còn trông coi cửa hiệu nữa, làm sao mà trồng nhiều được như thế?" Tang mẫu cố ý dẫn dắt câu chuyện:

" Thì vậy đó, cho nên nhà ta mới sốt ruột dán cáo thị cho thuê ruộng, không ngờ nhiều người đến thuê như vậy, giờ không cần lo nữa."

Tang mẫu nói lời ngon ngọt:" Nếu không có nhiều người như vậy đến thuê, nhà các vị không nộp nổi thuế. Nếu là công đức Quý Chi Đường phát cháo lúc đói kém đó."

Đây là chuyện khổ tận cam lai, Lương thị cười vui vẻ:" Đúng vậy, ngày tháng khó khăn qua rồi, nay triều đình giảm thuế, không còn dựa vào nhiều ruộng nộp nhiều nữa, mà dựa vào nam đinh, nhà ta chỉ giao sáu mẫu ruộng thôi, còn lại đều là của trong nhà."

Tang mẫu trong lòng chua lè, nhưng bây giờ cái mặt bà ta sưng như thế, không lộ ra, vẫn cười nói:" Thằng bé Trung Nhi đó là người tốt, y thuật lại còn cao minh, bây giờ lại được chia nhiều ruộng như thế, ngày tháng tốt đẹp tới rồi. Tiểu Muội nhà lão thân sau này gà tới làm di nương, là cha mẹ, vậy là ta cũng yên lòng."

Hồi Hương nãy giờ còn đứng đó, muốn xem bà ta nói cái gì, vừa nghe vậy lạnh lùng nói:" Đệ đệ ta còn chưa có thê tử, nói gì tới nạp thiếp, bát tử còn chưa xem, đừng trước mặt người ngoài mở miệng đóng miệng nói di nương gì đó, cô nương nhà tử tế kỵ húy cái đó lắm. Bà mà làm hỏng hôn sự của đệ đệ ta, bà không bồi thường nổi đâu."

Tang mẫu rất ngán Hồi Hương, huống hồ bây giờ còn cầu tới người ta, vờ không nghe thấy, nhún eo thi lễ:" Không có chuyện gì nữa, mọi người làm việc đi, lão thân về đây."

Nói rồi lắc cái mông sưng phù, như con vịt mẹ bới trứng, rẽ đám đông mà đi, thế nhưng bà ta chỉ đi được một quãng, rốt cuộc bao nhiêu cảm xúc dồn nét nãy giờ bùng phát, nhất thời vàng đầu mắt hoa, ngã xuống.

May mà Tang phụ đi theo nãy giờ, vừa vặn chạy tới đỡ lấy, gọi:” Bà nó, bà nó …”

Tang mẫu mở mắt, khó nhọc nói:" Nhà đó, nhà đó do tên tiểu lang trung định đoạt, chúng ta đi tìm y, tìm y đi."

" Tìm gì chứ, bà không nghe người ta nói, cậu ta đi Long Châu rồi à?"

" Giá ruộng ở Hợp Châu bây giờ tăng lên gấp ba rồi, chuyện này tên tiểu lang trung đó có lẽ chưa biết đâu, cho nên chúng ta phải tới Long Châu đi, bằng cách nào cũng phải khiến y đặt sính lễ ... Không cần nhiều đâu, ba mươi lăm mẫu ruộng là được, chúng ta nói là bằng với 70 quan ... Hà hà, đới lấy được rồi, chúng ta bán đi, Khi đó kiếm được 210 quan, lúc đó, lúc đó chúng ta lấy lại được quán trà rồi ... “ Tang mẫu cứ lẩm bẩm nói, lòng vừa hồi hộp, vừa kích động, giọng cứ nhỏ dần, nhỏ dần …
Bạn cần đăng nhập để bình luận