Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 685: Tá túc đại đường. (2)

Cứ tưởng rời nơi hoang dã vào thành thì có thể sống thoải mái hơn một chút, ai ngờ lại thế này đây. Có điều nơi này không phải là khách sạn, chẳng thể đòi hỏi, mà dù muốn cũng chịu, lấy đâu ra thứ tốt hơn? Tả Thiếu Dương hơi cảm khái, hơn năm trước thôi đêm đông lạnh cứng người, ngủ đắp chăn nhồi rơm cũng thấy quý, vậy mà giờ kén cá chọn canh rồi.

Đám tạo đãi mang tới không ít tấm bình phong gỗ, đem đại sảnh ngăn cách thành mấy gian riêng rẽ, như thế ít ra có không gian riêng, có tính riêng tư nhất định, cuối cùng trông cũng có vẻ khá tươm tất.

Mấy ngày trước kẹt trong núi, bọn họ còn ngủ ngoài đồng hoang cơ mà, Tả Thiếu Dương thấy không thành vấn đề, y tự an ủi bản thân như thế.

Thanh Diệu Tử phát hiện ra trên cái cột ở gần chỗ nàng và Thanh Mị Tử đứng có vết màu đỏ sậm, đưa tay ra sờ, còn lau thử nhưng không đi, hỏi:" Ti binh đại nhân, cái gì đây?"

Ti binh có hơi thiếu tự nhiên, nói qua loa:" Ta cũng không rõ lắm, trước khi ta tới đây đã có rồi, khả năng bị cái gì đó làm bẩn, lau không sạch ... Tả đại nhân, ti chức có chuẩn bị một bàn tiệc, để tẩy trần cho ngài, tôn lão thần y và chư vị, ngay tửu lâu ngoài nha môn thôi, mong đại nhân không chê."

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Ti binh đại nhân khách khí quá rồi."

" Đâu có, thứ sử đại nhân và các vị đại nhân đều không có nhà, nha môn chỉ còn ti chức, thất lễ rồi."

" Không sao."

Tửu lâu mà vị ti binh kia nói cách không xa, mọi người che ô đi qua sân rộng trước nha môn là tới rồi. Người phụ trách các phòng nha môn đều theo thứ sử, biệt giá đi tuần thị các nơi, trong nha môn còn ti binh có thể gọi là thượng quan, Tả Thiếu Dương cũng không cho hắn gọi hương thân đương địa tới bồi tiếp, hắn liền gọi theo vài tạo đãi bộ khoái ăn uống khỏe đi theo.

Cơm nước ở đây không thể nào so với Tô Châu, cũng có cá có thịt đấy nhưng chế biến chỉ có rán với luộc, rượu cũng nhạt, uống chẳng có vị gì. Song dù sao cũng là tâm ý của người ta, cho nên Tả Thiếu Dương vẫn uống kha khá.

Ăn uống xong về nha môn thì đám tạo đãi đã trải xong chăn đệm, bình phong ngăn cách cũng đã bố trí xong, chỗ bị ướt nước tạm quét đi, đặt thêm cái chậu gỗ lớn để hứng. Ti binh tuy là một tướng cầm quân đã xuất ngũ tới nha môn, nhưng không phải ai tòng quân cũng giỏi uống rượu, ti binh này cũng như thế, uống một vò rượu lớn đã say rồi, đưa đám Tả Thiếu Dương về đại đường xong liền bước thấp bước cao ngâm nga tiểu khúc mà đi.

Mọi người tụ lại một chỗ, cầm đèn lồng lên, phân chia chỗ ngủ.

Thanh Diệu Tử là cô nương lanh lợi, chủ động nói:" Thái sư tổ, người ngủ ở noãn các, nơi này rộng, lại là chỗ thứ sử đại nhân thăng đường, dưới có kệ, không bị ẩm ướt, là nơi thích hợp nhất."

Mọi người đều thấy an bài này hợp lý, Tôn Tư Mạc cũng hứng thú nhìn Thanh Diệu Tử:" Nha đầu ngươi lắm trò, vậy an bài thái sư thúc tổ thế nào?"

" Dạ, theo lý mà nói, thái sư thúc tổ phải ở gian ngay bên thái sư tổ, nhưng nơi đó vừa vặn là chính giữa đại đường, hai bên là tường kín gió, trước sau lại có bình phong che chắn hết, ở gian đó sẽ rất nóng bức, không thông thoáng." Thanh Diệu Tử nói tới đâu mọi người gật gù, cô nương này tâm tư tinh tế như vậy, bảo sao tu luyện đạo thuật cũng tiến bộ hơn xưa người cùng bối phận:

" Ngươi nói đúng đỏ, ngủ ở vị trí này không thoải mái gì, ngoài ra ..." Tả Thiếu Dương chỉ tay vào vết đỏ sậm trên cột mà Thanh Diệu Tử phát hiện trước đó:" Thứ này nếu ta đoán không nhầm thì là vết máu cũ, ngủ gần nó cũng rợn người lắm."

Mấy cô gái nghe vậy mới hiểu không phải là vết bẩn, bảo sao tên ti binh kia lại lảng tránh, Thanh Mị Tử ít tuổi nhất ở đây, nghe vậy run run, bất giác kéo tay Bạch Chỉ Hàn bân cạnh.

Bạch Chỉ Hàn an ủi:" Đừng sợ, lão gia nhà ta nói đùa thôi."

" Không đâu, sư thúc tổ nói đúng đấy." Chân Uyên Tử vỗ vỗ lên cái cột:" Nhìn nơi này ít ra cũng có mấy chục năm lịch sử rồi, hẳn phạm nhân bị dùng khốc hình ở đây không ít, máu bắn cao như thế, e là của phạm nhân chết thảm để lại."

Thanh Mị Tử nghe vậy càng sợ, nhanh miệng nói trước:" Sư tỷ, muội không ngủ bên cạnh cái cột đó đâu."

Thanh Lăng Tư nhíu mày:" Chúng ta là người tu đạo, hàng yêu trừ ma vốn là bổn phận, sao phải sợ chứ? Để ta ngủ bên cạnh cái cột này, nếu có quỷ quái hiện thân, vừa vặn để tế đào mộc kiếm của ta."

Những lời này rất khảng khái hào khí, Tả Thiếu Dương khen:" Nói đúng lắm! Người tu đạo có lý nào lại đi sợ quỷ quái, nói ra để người ta cười cho."

Thanh Mị Tử lỡ lời nhưng không chịu nhận:" Đệ tử không sợ, chẳng qua là cảm thấy vết máu đó không sạch mà thôi."

Thanh Diệu Tử mỉm cười nói:" Đại sư ca đạo pháp cao nhất trong bối phận chữ Thanh, ở giữa là vừa vặn nhất, trái phải trước sau đều có thể chiếu cố, nếu đúng có quỷ quái xuất hiện, đại sư ca có cơ hội thể hiện bản lĩnh rồi, chúng ta trông vào một mình sư ca đó."

Thanh Lãng Tử vỗ ngực tự tin, Tả Thiếu Dương và Bạch Chỉ Hàn đưa mắt nhìn nhau khẽ mỉm cười, anh chàng đó không nhận ra bị mỉa mai nữa.

Thủ Thông Tử chủ động lên tiếng:" Vậy để ta ngủ trong gian bên cạnh Thanh Lăng Tử, Chân Uyên Tử, ngươi ở chỗ gần sư tổ, đợi nghe sai bảo, bọn ta không sợ nóng bức.

Chân Uyên Tử cung kính vâng lời.

Lần lượt còn bốn gian nữa, Thanh Diệu Tử an bài nàng và Thanh Mị Tử, hai gian ngoài cùng mát mẻ thông gió, an bài Bạch Chỉ Hàn và Tả Thiếu Dương, rất thỏa đáng, không ai có ý kiến gì, hơn nữa chỉ là ngủ tạm một đêm, không cần để ý nhiều.

Đến đêm khuya, mưa càng lúc càng to, bên ngoài rào rào, bên trong thi thoảng có nước nhỏ lộp bộp vào chiếc chậu lớn. Mấy ngày liền đi đường vất vả, chẳng hiểu sao Tả Thiếu Dương lại chẳng buồn ngủ gì cả, không biết do hôm nay uống kha khá rượu không.

Bên tai nghe tiếng mưa không dứt, trong đầu Tả Thiếu Dương bất giác hiện lên câu thơ nổi tiếng, đêm khuya nằm nghe gió mưa gào, ngựa sắt vượt sông đi vào mộng.

Thế nhưng lúc này đi vào đầu y không phải là ngựa sắt vượt sông mà là cảnh ngộ kỳ quái mà họ gặp được đêm nay. Làm sao toàn bộ thượng phòng của khách sạn lại kín khách như thế? Hiện chẳng phải dịp đặc biệt gì? Đám người đó kéo tới Cù Châu xa xôi này làm gì? Còn nữa, đúng lúc quan viên trong nha môn làm sao lại đi hết, để lại mỗi một tiểu lại chủ trì công tác.

Hai sự việc này đơn lẻ thì Tả Thiếu Dương không suy nghĩ nhiều, nhưng xảy ra cùng lúc, chỉ e là chuyến đi này của mình không thuận lợi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận