Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 698: Quái sự liên tiếp.

Những lời này của Tôn Tư Mạc rất nặng rất gay gắt, tỏ thái độ cũng rất rõ ràng, Ngạo đại phu đỏ mặt tía tai, nhưng đứng trước mặt Tôn Tư Mạc thì làm gì có tư cách nổi giận, rối rít chắp tay vái:" Hiểu lầm, ôi hiểm lầm lớn quá, Tôn lão thần y, vãn bối nào dám hạn chế người khác mở y quán chứ, cho thêm mấy cái gan nữa cũng không dám."

" Chuyện này chắc chắn có hiểu lầm rồi, Tôn lão thần y, Tả đại nhân, các vị đạo trưởng, mời vào hiệu nhỏ nói chuyện, nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, lão hủ nhất định dốc toàn lực tương trợ."

Tả Thiếu Dương không ngờ vị sư huynh này nóng tính như thế, chưa vào cửa đã chất vấn người ta rồi, chuyện này không thể giải quyết như vậy, nói:" Sư huynh, chúng ta vào nói chuyện xem sao?"

Tôn Tư Mạc gật đầu đi vào trước, Ngao đại phu vội đi theo, khom người uốn lưng, thái độ hết sức khiêm tốn nhún nhường, vẻ mặt đầy sùng bái, không ngừng biểu thị khâm phục với y thuật của Tôn Tư Mạc. Có thể nhìn ra, ông ta không phải chỉ biết danh tiếng của Tôn Tư Mạc, mà là hết lòng tôn kính, còn với vị quan ngũ phẩm như Tả Thiếu Dương, chỉ giữ lễ độ phải có.

Y quán Ngạo Thế không lớn lắm, vào một tòa đại sảnh lớn, ngang với đại sảnh của y quán Đông Nam, bệnh nhân rất nhiều, ho, rên rỉ, kêu đau, khóc lóc, gãy chân, nằm cáng, gì cũng có, phân ra từng khu khác nhau, chỉ là bàn khám bệnh lại không có ai.

" Đi đi, người bệnh đợi các ngươi, không cần theo lão phu làm gì." Tôn Tư Mạc xua tay đuổi đám đại phu lẽo đẽo theo sau:

Ngao đại phu dẫn bọn họ xuyên qua đại sảnh, tới hoa sảnh phía sau, nhanh chóng có phó tòng dâng trà thơm.

Tôn Tư Mạc ngăn những lời kính phục thao thao bất tuyệt của Ngao đại phu:" Chuyện khác không cần phải nói nữa, ngươi cũng biết mục đích tới đây của bọn ta rồi, nói đi có giúp được không?"

" Không thành vấn đề ạ, vãn bối ở Cù Châu có rất nhiều y quán, lão thần y nhìn trúng chỗ nào, vãn bối bán cái đó."

" Bọn ta lập y quán chủ yếu chữa bệnh miễn phí cho bách tính cùng khổ, như vậy chỗ nào gần nơi bách tính cùng khổ là tốt nhất."

" Thế thì ở nam thành, vãn bối vừa vặn cũng có y quán ở đó." Ngao đại phu đồng ý ngay, rất tích cực nói:" Vãn bội sai người mang phòng khế tới, lập tức bàn giao! Nơi đó mọi thứ sẵn có cả rồi, lão thần y tiếp nhận là có thể khai trương ngay."

Tiếp đó thương lượng giá cá thì không cần Tôn Tư Mạc và Tả Thiếu Dương lo, tự có Thủ Thông Tử và Chân Uyên Tử đi bàn bạc với người của Ngao đại phu. Chẳng bao lâu lý chính đương địa cũng được mời tới để lập văn khế chuyển nhượng.

Ngao đại phu còn đích thân dẫn họ tới bàn giao y quán, kiểm kê tài vật.

Mặc dù chuyện thuận lợi tới mức ai cũng thấy rõ là có vấn đề, nhưng Ngao đại phu đó nhiệt tình vô cùng, khiêm tốn vô cùng, Thanh Lăng Tư mấy lần làm khó, ông ta đều nhún nhường, khiến bọn họ cảm giác vận hết sức nhưng lại đấm vào không khí vậy, hết sức khó chịu.

Không cách nào bới móc được gì, thủ tục như thế làm xong, kinh nghiệm sống phong phú như Tôn Tư Mạc cũng hết cách, nói, cứ mở y quán trước rồi tính sau.

Cũng chỉ đành như vậy thôi.

Bọn họ tới chỗ Hộ tài chủ, cảm tạ ông ta cho ở nhờ, chuyển hành lý tới y quán. Y quán nằm ở phía nam thành, đây là khu vực tập trung nhiều người nghèo, tuy thế lại gần trục đường chính, quy mô không tệ, là viện tử riêng biệt, có sân rộng, kho, hậu viện, đầy đủ cả.

Theo như kinh nghiệm mở y quán trước kia của họ, trước tiên phải điều tra tình hình bách tính, sau đó cấp cho thẻ bài khám chữa bệnh miễn phí. Nhưng quan viên lớn nhỏ ở Cù Châu đi hết rồi, chỉ còn lại một vị ti binh chẳng biết gì, không thể thống kê được, cứ mở cửa trước tính sau.

Tạm thời bọn họ quyết định khai trương đã, sau đó trong quá trình khám chữa bệnh, tùy vào tình huống thực tế của bệnh nhận đã miễn giảm tiền thuốc men, đồng thời tuyên truyền cho bách tính biết, y quán này sẽ chữa bệnh miễn phí cho bách tính khó khăn.

Kết quả khai trương ba ngày, tổng cộng có 8 người bệnh tới khám chữa, chỉ ngang với Quý Chi Đường vào thời tệ nhất.

Có điều không ai vì thế mà bất ngờ, vì bị linh y già kia đã nói, nếu không nghe theo Ngao đại phu, mở y quán cũng không ai tới cả, quả nhiên không phải lời đồn thổi vô căn cứ.

Vị Ngao đại phu đó đúng là diễn quá mức, cuối cùng cũng lòi đuôi chuột ra rồi.

Đến ngày thứ tư, ba người Thanh Lăng Tử mấy ngày qua được phái đi tìm hiểu tình hình, rốt cuộc cũng mang về tin tức giá trị.

Thanh Diệu Tử trở về với vẻ mặt hết sức hoang mang:" Thái sư tổ, thái sư thúc tổ, chúng ta mở y quán không đúng chỗ rồi."

" Thế là sao?" Tôn Tư Mạc không hiểu:

" Chữa bệnh cấp thuốc miễn phí cho bách tính cùng khổ, không phải chỉ chúng ta làm, ở bản địa vốn đã có, chính là y quán Ngạo Thế."

" Hả?" Tả Thiếu Dương và Tôn Tư Mạc đều kinh ngạc, trong mắt họ, Ngao đại phu đó là tên ác bá, làm sao mà thành đại thiện nhân rồi, hay là vì họ tới nên mới bày trò che mắt thôi:

Không ngờ lời tiếp theo của Thanh Diệu Tử đánh tan suy nghĩ này của bọn họ:" Từ lúc Đại Đường ta lập quốc tới nay, Ngao đại phu ở Cù Châu xem bệnh bốc thuốc cho bách tính cùng khổ, chưa bao giờ thu tiền, chẳng những thế, đối với người khó khăn quá mức, ông ta còn tiếp tế nữa, danh tiếng rất tốt ạ, cứ nhắc tới Ngao đại phu là đều khen nức nở."

Chân Uyên Tử cũng xác nhận:" Đúng thế đấy ạ, mới đầu đệ tử không tin, nhưng đi hỏi nhiều nhà, ai cũng nói như thế, không tin cũng không được. Đệ tử còn thay trang phục hóa trang tới y quán Ngạo Thế khám bệnh, xem xem sự thực thế nào. Đệ tử kiếm cớ ngồi ở đó một canh giờ, chứng kiếm mười mấy người khám bệnh không mất tiền, nhận thuốc miễn phí rồi đi. Đệ tử quan sát rất kỹ, vẻ mặt, động tác của họ rất tự nhiên, tuy tỏ ra cảm kích, nhưng không hề kinh ngạc, có vẻ như đã quen như vậy rồi."

Điều này chứng tỏ rằng chuyện đó đã có thời gian dài, bách tính đương địa đều quen rồi, Chân Uyên Tử là người lão luyện, dọc đường đi hắn lo liệu chu đáo mọi bề cho thấy điều đó, Tả Thiếu Dương không nghi ngờ gì.

Tôn Tư Mạc càng hiểu đứa đồ tôn này, làm việc lão luyện, không thể có sai sót, nếu không đã chẳng đưa theo cùng:" Vị Ngao đại phu này thú vị thật đấy."

Sự tình biến chuyển thành ra thế này, nhất thời Tả Thiếu Dương cũng không biết phải làm gì nữa, nghe xung quanh bàn tán, y trầm ngâm suy nghĩ.

Bởi vì nếu đúng là y quán Ngạo Thế đã chữa bệnh miễn phí cho bách tính nhiều năm như vậy, thế thì cái y quán của họ không nhiều ý nghĩa tồn tại nữa. Mặc dù nói có thêm một y quán như thế luôn tốt, nhưng chỉ là thêu hoa trên gấm mà thôi.

Vậy phải làm sao, mới mở cửa mấy ngày thôi chẳng lẽ lại đóng cửa ả?

Đúng là tiến thoái lưỡng nan.

Mảnh đất này thật sự quái lạ, tiếng bước chân trong đêm, miếu Sơn Thần, rồi lại chuyện về y quán Ngạo Thế nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận