Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 697: Địa đầu xà.

Vị linh y già đang nuốt miếng bánh bao cuối cùng xuống, nghe những lời này của Thanh Lăng Tử liền ngây ra tại chỗ, hai hàng nước mắt đục ngầu chảy ra, chắp tay nói:" Đa tạ, đa tạ đạo gia."

Một người như vậy, nãy giờ ông gọi người ta đồng hành, thực sự thua kém quá xa.

" Hiểu lầm, đúng là hiểu lầm mà." Chưởng quầy không dám tranh cãi nữa:" Là do chúng tôi sai, chúng tôi sai, 20 đồng là 40 cái bánh bao mới đúng, chúng tôi sẽ bồi thường, sẽ bồi thường."

Nói rồi chưởng quầy sai bảo điểm tiểu nhị lấy thêm bốn mươi cái bánh bao, dùng hai tấm vải lam lớn bọc lại, đưa cho linh y già.

Linh y già rất sợ hãi, hết nhìn chưởng quầy, lại nhìn Thanh Lăng Tử, rồi nhìn hai túi bánh bao, không dám nhận.

Tả Thiếu Dương đi tới nhận lấy hai túi bánh bao, đưa cho linh y già:" Ông cầm đi, Cù Châu này không phải nơi thích hợp làm linh y đâu, mang theo số bánh bao này, mau mau rời khỏi đây, tới nơi không kỳ thị lang trung chúng ta ấy."

Linh y già nước mắt nước mũi ròng ròng, nghẹn ngào nhận lấy hai túi bánh bao, nhìn chỗ vừa nãy vứt phướn và chuông, đặt giỏ xuống, cho đồ vào trong đó, cúi mình thật sâu một lượt:" Đại ân của chư vị, lão hủ cả đời không quên, cáo từ."

Nói rồi đeo giỏ trúc lên, loạng choạng đi về phía ngoài thành.

Chuyện xảy ra chứng tỏ rằng, Cù Châu này thực sự không thích hợp để lập y quán rồi, bọn họ kiếm một cái khách sạn ăn cơm. Không ai hứng thú nói chuyện, thống nhất trở về nhà Hộ tài chủ, chuẩn bị hành trang, sáng sớm mai sẽ rời khỏi nơi này.

Ăn xong đi về, đột nhiên từ trong ngõ nhỏ có một người xông ra, chắp tay:" Các vị đạo gia."

Thì ra là vị linh y già gặp buổi sáng, Tả Thiếu Dương lấy làm lạ:" Sao ông còn chưa đi?"

" Lão hủ vốn đi rồi, nhưng không yên lòng nên nửa chừng quay lại, muốn nhắc nhở các vị đạo gia vài câu, coi như báo đáp ơn cứu mạng."

" Lão tiên sinh nặng lời rồi, có gì cứ nói."

Vị linh y già kia cẩn thận ngó quanh, nói:" Trước đó lão hủ ngồi ở trước khách sạn, nghe nói các vị đạo gia đi khắp nơi kiếm cửa hiệu mở y quán ở Cù Châu nhưng không được phải không? Lão hủ biết nguyên nhân đấy."

Tả Thiếu Dương nhíu mày:" Nguyên nhân là gì?"

" Chỉ có một người gật đầu thì các vị mới được mở y quán ở Cù Châu thôi, đó là Ngao đại phu, người này được gọi là Dược vương của Cù Châu. Các y quán ở Cù Châu đều do ông ta mở, hoặc đồ đệ của ông ta mở, dược hành ở nơi đây do nhà ông ta kinh doanh, người khác tới đây mở y quán sẽ bị chèn ép tới đóng cửa. Nếu không muốn thế thì mở y quán ở đây thì phải nghe ông ta, nếu không nghe thì người bệnh không dám tới khám bệnh đâu." Vị linh y già đó nói cực nhỏ, hiển nhiên là sợ có người nghe được:

Thanh Lăng Tử tức giận:" Kẻ đó là ai mà dám ngang ngược như vậy?"

" Phàm là người tới đây hành y đều bị kỳ thị, lão hủ chỉ biết chừng đó thôi, không biết có giúp được gì cho các vị được hay không, cáo tử!" Nói xong vị linh y già đó chạy ù vào trong ngõ biến mất:

Chuyện này tuy thật khó tin nhưng vị linh y già đó chẳng có lý do gì để nói dối, chuyện ông ta bị kỳ thị rõ ràng trước mặt, Tả Thiếu Dương trầm giọng nói:" Một người nắm cả y dược Cù Châu, không cho ai xen vào, hắn còn là người hành y nữa không? Hay là đang lập bang hội."

Thanh Lăng Tử nói:" Thái sư thúc tổ, đệ tử thấy không thể để im cho kẻ này hoành hành như thế."

Chỗ này đã gần nhà Hộ tài chủ rồi, bọn họ trở về báo cho Tôn Tư Mạc, khi về tới tiểu viện thấy ông đang dùng một đống đá, diễn giải cái gì đó cho Bạch Chỉ Hàn. Không khó đoán, đó là trận pháp, Bạch Chỉ Hàn rất có thiên phú ở mặt này, chỉ là thân phận nàng hiện không thích hợp nữa, so tên sư đệ nào đó, Tôn Tư Mạc tiếc không thôi.

Nghe mọi người thuật lại chuyện vị linh y già kia, cùng với những lời ông ta nói, Tôn Tư Mạc tức giận:" Nếu là loại địa đầu xà khác, chúng ta không quản tới, nhưng độc bá y dược, người bị hại là bách tính, đặc biệt là bách tính nghèo khổ. Nếu như chúng ta gặp phải rồi, vậy thì phải làm cho rõ, tra rõ xong chúng ta không xử lý được thì về Tô Châu báo cho thứ sử đại nhân, không thể bỏ qua."

Tả Thiếu Dương gật đầu:" Sư huynh nói phải lắm, đệ cũng nghĩ như thế, có chuyện không nên dây vào, nhưng có những chuyện nhất định không thể bỏ qua."

" Được, vậy chúng ta đi gặp tên Ngao đại phu đó, xem hắn là loại gì!" Tôn Tư Mạc chỉ tay:" Lăng Tử, đi hỏi xem nhà tên đó ở đâu."

Tả Thiếu Dương ngớ ra, sau đó bình thường lại, với thân phận vị sư huynh này của mình, còn phải vòng vo gì mới là mất thể diện.

Tìm Ngao đại phu rất dễ, vì ông ta là nhanh nhân ở Cù Châu, có thể nói là không ai không biết. Nên chẳng mấy chốc họ tìm tới được y quán Ngạo Thế.

Nghe cái tên đã thấy khí phách, đặt cho võ đường gì đó còn thích hợp, y quán mà tên thế này, không biết phải nói sao.

Bọn họ tới rất chính thức, Chân Uyên Tử đưa bái thiếp cho hỏa kế y quán, bên trên viết tên Tôn Tư Mạc và Tả Thiếu Dương.

Rất nhanh một lão giả tóc trắng bạc phơ dẫn theo đám đông, vội vội vàng vàng đi ra, tư xa đã chắp tay:" Có lỗi, có lỗi quá, không biết Tôn lão thần y và Tả đại nhân quang lâm, không đón từ xa được ... Lão hủ Ngao Phong Trần, không biết vị nào là Tôn lão thần y, với cả Tả đại nhân?"

Trong tám người bọn họ, tuổi cao nhất tất nhiên là Tôn Tư Mạc, nhưng bề ngoài thì Thủ Thông Tư trông còn già hơn ông, râu tóc bạc trắng hiền từ như tiên ông. Còn Chân Uyên Tử đạo mạo vững vàng, trông giống Tả đại nhân hơn cả Tả Thiếu Dương. Nên Ngao Phong Trần nhìn qua còn cho rằng Thủ Thông Tử và Chân Uyên Tử là Tôn Tư Mạc và Tả Thiếu Dương.

Chân Uyên Tử vội nghiêng người giới thiệu, Ngạo Phong Trần mới vỗ trán, liên tục nói xin lỗi, đưa tay mời:" Hai vị, xin mời ..."

" Không cần!" Tôn Tư Mạc xua tay, cái tên Ngạo Thế đã khiến ông chướng mắt rồi, đối với loại người như vậy, ông không cần vờ vịt làm gì, ông xưa nay vốn nóng tính, tới già cũng không thay đổi là bao:" Lão đạo ta tới đây chỉ muốn hỏi Ngao đại phu một câu, bọn ta muốn mở một y quán ở Cù Châu, để chữa bệnh miễn phí cho bách tính cùng khổ, nhưng đi tìm khắp cả thành, không ai chịu bán hoặc cho thuê cửa hiệu. Về sau lão đạo gặp được cao nhân chỉ điểm cho, biết rằng có Ngao đại phu đứng sau, không được ngươi đồng y, không ai được mở y quán hay hiệu thuốc ở nơi này. Lão đạo không biết quy củ đó, nên hôm nay tới nhà, mong Ngao đại phu giơ cao đánh khẽ, để lão đạo này làm chút chuyện vì bách tính."
Bạn cần đăng nhập để bình luận