Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 831: Quái thú mèo con. (1)

Tù trưởng bò dưới đất lên, phủi mông, lấy gan rụt rè đi từng bước tới bên cạnh quái thú, giọng run run khẩn thiết:" Bảo bối! Cha đây, không được hung dữ, đây là khách ..."

Vừa nói tới đó con quái thú lại nhào tới, uỳnh một cái, xích sắt ở cổ kéo căng hết cỡ, cọc sắt nối liền với xích ở sau rung rung, như muốn giật ra khỏi mặt đất. Tù trưởng đó hét to, cũng nhảy ra sau lưng Tả Thiếu Dương nốt.

Tả Thiếu Dương toát mồ hôi, nuôi cái gì không nuôi lại đi nuôi cái thứ có thể ngoạm đứt đầu người ta thế này, chê mạng mình quá dài à:" Tù trưởng, ngài bảo ta tới đây làm pháp sự cho cái con quái ... À cái thứ bảo bối này à?"

" Đúng đúng! Pháp vương, bảo bối vốn ngoan lắm, là bị bệnh cho mới thành ra như thế này thôi." Tù trưởng gật đầu, vẫn nhìn về phía con thú, rơm rớm nước mắt kể:" Mấy năm trước ta đi lên núi săn bắn liền gặp được nó, nó còn nhỏ đã bị bỏ rơi, ta thấy đáng thương mang về nuôi. Nó quấn ta lắm, đến ngủ cũng phải ngủ chung với ta mới chịu được, nó lớn lên, ta còn cưỡi nó đi săn, nó rất nghe lời, có thể ngoạm một cái chết cả sói."

" Rồi không biết làm sao, sang năm nay tính khí nó rất tệ, hai tháng trước còn suýt cắn chết phó tòng của ta, ngoạm đứt một cánh tay người cho nó ăn. Sau còn cắn bị thương nhiều người. Ta mời vu sư của thổ bảo tới, cũng bị nó cắn."

Tả Thiếu Dương nghe lời lộn xộn của ông ta hiểu đại khái, vị tù trưởng này nhặt được nó ở ngoài, chắc là lai giữa chó ngao với dã thú nào đó, thành thứ quái thú này. Nó vốn rất ngoan, nhưng năm nay đột nhiên liên tục cắn người, ngay cả cha nó cũng không nhận ra nữa, nên phải xích lại.

Hiểu vấn đề rồi, lại gọi cả tên phó tòng cụt tay tới, hắn khỏe mạnh lắm, không hề có dấu hiệu gì là bị dại. Không bị dại thì Tả Thiếu Dương không sợ nữa, ước chừng khoảng cách xa nhất mà nó tới được rồi bước đến vị trí ấy.

Con quái thú phát cuồng muốn xông tới cắn y, hai người cách nhau một gang tay, nó cố sức đớp, rồi lại vươn móng vuốt với, đều không tới. Mùi trong miệng nó làm người ta muốn mửa.

Uỳnh uỳnh uỳnh, con quái thú mỗi lần xông tới lại một lần làm cái cọc sắt rung chuyển, mắt nó càng hung hãn. Đạt Long Tân mồ hôi ròng ròng, hét lên:" Pháp vương, nguy hiểm lắm, đừng tới gần thêm nữa ..."

" Yên tâm, nó chẳng làm gì được ta đâu."

Tả Thiếu Dương càng nhìn càng hứng thú, rút găng tay ra hươu ra, sau đó móc cái bình nhỏ, đổ vào lòng bàn tay, đưa tới trước miệng con dã thú.

Mai Đóa mặt hoa biến sắc, muốn kéo y lại, nhưng Đạt Long Tân bình tĩnh hơn, giữ lấy tay nàng, đây là pháp vương của họ, họ phải tin tưởng, việc pháp vương làm, hẳn có lý do, chẳng qua đám người ngu xuẩn họ không hiểu thôi, không được làm hỏng chuyện của ngài.

Con quái thú không với tới tay Tả Thiếu Dương, nó cố sức thè lưỡi ra liếm một cái, lập tức rụt lưỡi lại, có vẻ mùi vị không ngon lắm, nó lùi lại hai bước, phì mũi mấy cái, không ngừng lấy móng trước gãi mũi, mắt không ngừng nhìn Tả Thiếu Dương.

Tả Thiếu Dương lạnh toát lưng, ai ngờ găng tay bị nó liếm thôi mà lột mất một lớp, hẳn lưỡi nó có gai ngược giống gấu. Ôi, may mà mình cẩn thận không trực tiếp đưa tay cho nó liếm, không bây giờ chỉ còn xương.

Con quái thú kia sau một hồi lồng lộn không biết có phải là nhận ra không làm gì được đối phương hay không nên thôi rồi, không cố vươn tới nữa. Nó lùi lại trong phòng lúc lắc đầu, nằm xuống, Tả Thiếu Dương đợi thêm một lúc, không thấy nó có biểu hiện hung hăng nữa thì bước thêm một bước.

" Pháp vương!" Lần này toàn bộ hét lên:" Nguy hiểm, mau lùi lại."

Tả Thiếu Dương học được ít tiếng Tạng đơn giản rồi, quay đầu lại cười với họ, không lùi mà tiến một bước.

Tù trưởng uống lên:" Pháp vương, bảo bối không nghe lời ta đâu, ngài quay lại đi."

" Yên tâm, không sao đâu." Tả Thiếu Dương đi tới bên cạnh quái thú, đưa tay vuốt đầu nó:

Con quái thú đang nằm, đột nhiên ngẩng đầu lên gầm lớn, hơi thở từ miệng nó phun ra còn thổi ngược tóc Tả Thiếu Dương về sau.

Mai Đóa rút loan đao ra muốn xông lên, Đạt Long Tân đẩy ngược ra sau:" Đừng gấp, quái thú không muốn hại Pháp vương."

Quả thật là như thế, con quái thú gầm gừ đe dọa Tả Thiếu Dương nhưng thấy y đứng im đó không có phản ứng gì, nó gừ gừ mấy tiếng nằm xuống. Tả Thiếu Dường miệng nói xì xồ tiếng Hán rồi ngồi xuống bên đầu nó, đưa tay ra, ai nấy sợ toát mồ hôi.

Con quái thú ngọ ngậy cái đầu, Tả Thiếu Dương dùng tay vẽ vòng tròn trước mặt nó, vỗ vỗ lên đầu, nói thêm vài câu rồi quay về.

Cảnh tượng quái dị đó làm tất cả tròn cả mắt, không dám tin vào chuyện xảy ra, bất giác nhìn sang người bên cạnh, thấy mặt ai cũng hoang mang như mình mới biết là mình không mơ.

Tù trưởng run run đi tới:" Pháp vương, sao rồi, bảo bối của ta ..."

Ông già trông hung bạo, vậy mà đối xử với con dã thú không khác gì con mình, Tả Thiếu Dương không khỏi nhớ tới y với Bi Vàng, mỉm cười:" Yên tâm, ta sẽ làm phẫu thuật cho nó, nó sẽ ngoan ngoãn trở lại, như mèo con vậy."

" Đa tạ, đa tạ pháp vương ..." Từ trưởng mừng quá hóa khóc chạy tới bên phòng kia, nhìn vào phòng, dùng thứ ngôn nữ kỳ lạ nói chuyện với bảo bối:

Tả Thiếu Dương lần trước đi mua thuốc còn xin luôn ở hiệu thuốc một cái rương khám bệnh, yêu cầu quá nhỏ so với số lượng thuốc y mua, chưởng quầy vui vẻ đồng ý. Sau khi sai người mang rương khám bệnh tới, y nói:" Tất cả ra ngoài đi, ta phải làm phẫu thuật cho nó."

Pháp vương muốn niệm chú thi pháp rồi, đám người tù trưởng đều nghĩ thế, nên nghe lời lui ra.

Lư tiêu đầu được người ta thuê phụ trách an toàn, rất có trách nhiệm nói:" Pháp vương, hay ta ở lại áp trận cho ngài."

" Không cần đâu, nhiều người chỉ làm nó bất an thêm thôi." Tả Thiếu Dương lắc đầu, lúc nãy y mấy lần thấy Mai Đóa định xông lên, nếu không có Đạt Long Tân giữ lại thì hành vi của nàng đã gây nguy hiểm cho y rồi, họ không hiểu việc y làm, chỉ thêm rắc rối:

Lư tiêu đầu nhìn con quái thú, nói thật, dù trong tay có đao thường, ông ta vẫn ngán, thấy Tả Thiếu Dương nói vậy, chắp tay vái một cái rồi lui.
Bạn cần đăng nhập để bình luận