Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 666: Việc cần làm không ít.

Đoàn người đi lên ngọn núi nhỏ trong vườn, Bành Bính lấy cớ mệt không đi lên, nhường không gian cho Tả Thiếu Dương cùng thê thiếp.

Ngọn núi ngay được đắp ngay bên cạnh ao, trước kia ở đây vốn có mấy tảng đá rất lớn, không cách nào di dời được, trở thành chướng ngại khiến khu vực này không thể mở rộng. Giờ thì quá tiện rồi, làn móng để đắp lên đồi đất, không quá cao, nhưng đủ vượt trội so toàn bộ mảnh đất xung quanh rồi. Trên đồi còn dựng căn nhà hai tầng, tầng hai bốn mặt có thể tháo rời, mùa hè dùng làm chòi nghỉ.

Đứng bên lan can lầu các, toàn bộ khu vườn phía dưới thu hết vào tầm mắt, thậm chí có thể nhìn thấy đỉnh vàng của Hoàng Cung hùng vĩ phía bắc. Dõi mắt về phía nam, vượt qua tường phường thấy Khúc Giang xanh ngắt, trên đó có những chiếc hoa thuyền bập bềnh theo sóng, thấp thoáng nghe thấy được tiếng ca du dương của thuyền nương. Nhìn xuống dưới, hồ ngay ở dưới chân, nước trong suốt, ngay cả cát sỏi trải dưới đáy hồ cũng nhìn được. Bên hồ có mấy cây liễu, soi bóng mặt nước, liễu rủ đung đưa, hết sức dễ chịu.

Trường An tương đối lặng gió, phải lên cao thế này mới đón được ít gió vi vu, thoáng đáng hơn hẳn phía dưới. Kiều Xảo Nhi sợ nhất là nóng, lên đây không muốn về nữa, giang rộng tay:" Chỗ này thật là tuyệt, bày tiệc rượu ở đây, có thể ngắm cảnh bốn mùa rồi."

Miêu Bội Lan cứ chuyển hết phía lan can này tới phía khác, tựa hồ nhìn mãi không thấy chán, Tả Thiếu Dương từ sau lưng nàng đi tới, vòng tay ôm trọn thân thể nhỏ nhắn vào lòng:" Cả khu vườn này giao cho nàng nhé, đừng để mệt đấy, không vội, chúng ta thong thả trồng."

Miêu Bội Lan ừ khẽ, người hơi ngả về sau dựa vào Tả Thiếu Dương, lúc này trong lòng nàng chỉ có hạnh phúc.

Ngày hôm đó Bạch Chỉ Hàn đích thân vào bếp, bỏ hết tâm huyết làm một bàn cơm, để cảm tạ Bành Bính, Bành Bính khen không ngớt miệng, nói sau này phải thường xuyên tới nhà Tả Thiếu Dương ăn chực.

Đám Kiều Xảo Nhi chỉ mời rượu xong rời đi, trong đại sảnh chỉ còn lại Tả Thiếu Dương và Bành Bính chén qua chén lại.

Rượu đã ngà ngà say, Bành Bính mới nói:" Hiền đệ cũng thật là to gan, lại xung đột với Đỗ đại nhân, ài, bảo ta phải nói sao đây, thời gian qua ta cứ thấp thỏm lo mãi."

Tả Thiếu Dương rót rượu cho Bành Bính:" Đệ cũng là bất đắc dĩ thôi, huynh trưởng đừng lo, bệnh của ông ấy chỉ có đệ mới chữa được, ông ấy không làm gì đệ đâu, huống hồ đệ chỉ là nhân vật nhỏ xíu, ông ấy còn cần nhóc công đối phó sao? Lờ đệ đi là đủ rồi, hà hà, ai lại muốn gây sự với một đại phu?"

" Vậy mà ta nghe ngoài kia nói khác đấy, người ta bảo đệ có chỗ dựa còn lợi hại hơn Đỗ đại nhân, còn nghe nói đó là Vĩnh Gia trưởng công chúa."

Tả Thiếu Dương khựng người, tay cầm chén rượu đặt xuống, không biết sao Bành Bính lại biết chuyện này.

" Đừng hỏi ta biết tin này từ đâu, bây giờ ai làm quan ở kinh thành còn không biết nữa, đặc biệt là chuyện ba nhà hủy hôn với đệ sớm không còn là bị mật nữa." Bành Bính ngạc nhiên:" Đệ không nhận ra người xung quanh thay đổi cách đối xử với đệ ạ?"

Tả Thiếu Dương lắc đầu, gần đây y theo Tôn Tư Mạc luyện đạo thuật, tới Tôn thị y quán chữa bệnh, rảnh rỗi chạy quay kiếm các loại cây thuốc, mấy lần tới khám bệnh cho Đỗ Yêm chẳng giao lưu gì:" Từ sau khi đệ từ quan, đâu còn tiếp xúc với người làm quan nữa, không biết gì cả."

" Cũng phải, ta quên mất ..." Bành Bính vỗ trán:" Người ta còn đồn, Đỗ đại nhân phải bỏ ra mấy chục vạn gia sản mới mua được phương thuốc cứu mạng của đệ, phải nói là đã táng gia bại sản."

" Những lời ấy mà huynh cũng tin sao?"

" Ta tất nhiên không tin, nhưng mà chuyện đệ tiếp nhận mấy chục vạn gia sản của Đỗ đại nhân là có thật."

Di chuyển lượng tài sản lớn như thế thì tất nhiên chẳng thể giấu được ai, Tả Thiếu Dương chẳng thể ngăn được miệng lưỡi thiên hạ, người ta nói gì thì kệ, nhưng vẫn giải thích cho Bành Bính nghe về quỹ cứu tế của mình.

Bành Bính gật gù:" Chủ ý này của đệ hay, vậy bây giờ làm tới bước nào rồi."

" Vẫn còn đang kiểm kê tài sản, đem bán cửa hiệu, đại bộ phận tiền dùng mua ruộng, lấy sản xuất trong ruộng để dùng làm tiền chữa bệnh cho y quán hiệu thuốc. Vừa vặn trong số tài sản của Đỗ đại nhân có ba hiệu thuốc ở nam thành, vừa vặn cải tạo thành y quán nghĩ chẩn, trước tiên lấy nơi này làm thì điểm đã, rồi tổng kết kinh nghiệm, sau đó mở rộng ra khu vực nghèo khó khác trong thành."

" Thuốc thì còn dễ kiếm, nhưng lang trung đại phu thì làm sao?"

" Đệ đang tìm người đây, tiền lương sẽ không kém đại phu tọa đường ở các y quán tầm trung, tương tự với hỏa kế, trong quỹ của đệ có người chuyên lo liệu sổ sách để giám sát."

Bành Bính nâng chén lên:" Đây là chuyện tốt tích âm đức, nếu có chỗ nào cần tới ngu huynh, đệ cứ nói thoải mái."

Tả Thiếu Dương cụng chén với ông ta:" Huynh không phải nói chứ, đệ thực sự có việc định nhờ tới huynh đây."

Bành Bính sáng khoái phất tay:" Nói đi, làm được ta sẽ làm."

Tả Thiếu Dương không khách khí:" Bọn đệ mở hiệu thuộc nghĩa chẩn phục vụ cho bách tính nghèo khó, nhưng mà ai mới là người nghèo khó, thế nên đệ muốn nhờ huynh, lệnh nha môn phía dưới lập ra danh sách bách tính nghèo khó. Đệ có ý làm một loại thẻ bài, phát cho bọn họ, sau này bọn họ đi chữa bệnh thì có thể được miễn phí trong năng lực của hiệu thuốc."

Bành Bính không trả lời vội tay gõ gõ mặt bàn suy nghĩ.

" Huynh trưởng, việc này khó vậy sao?"

" Ài, nói khó thì cũng không khó, nhưng chắc chắn không dễ như đệ nghĩ đâu." Bành Bình trả lời:" Trước tiên là phải xác định được thế nào là nhà nghèo khó đáng được hưởng chữa trị miễn phí, trong các lý phường, không chỉ có phường dân, còn có ăn mày, có người lưu lãng. Thậm chí ở mấy phường An Nghĩa, An Đức, An Đông, số này còn nhiều hơn cả phường dân, họ nay chỗ này mai chỗ khác."

" Phải đề phòng người nhèo khó không nhận được thẻ bài, lại để nhà giả nghèo nhận được. Mấy chuyện này phải giao cho phường chính, lý trưởng làm, làm thế nào ngăn đám người đó không lợi dụng phát thẻ bài cho người quen? Điều này liên quan tới giám sát."

" Đây là chuyện liên quan tới lợi nhích muôn nhà, không phải dễ đâu ... Được rồi, ta đích thân lo liệu việc này, không thể đảm bảo với đệ là không có vấn đề, nhưng cố gắng thảm thiểu tới mức thấp nhất."

Tả Thiếu Dương cũng biết chuyện này thời nào cũng không dễ, luôn có kẻ trục lợi, chắp tay nói:" Có câu này của huynh trưởng là đệ yên tâm rồi, phía đệ cũng sẽ áp dụng một số biện pháp, ví như thuốc sẽ sắc ở cửa hiệu, mang về uống, như thế tránh được có kẻ giả bệnh mang thuốc đi bán, đồng thời đảm bảo hiệu quả thuốc. Nói chung là cứ phải làm trước rồi từ từ hoàn thiện."

Bành Bính hỏi:" Như vậy đệ cũng sẽ tọa đường khám bệnh sao?"

" Vâng." Tả Thiếu Dương gật đầu, lần trước y có làm một bản điều tra thị trường cho Hằng Xương dược hành, hiện giờ bắt đầu phát huy tác dụng rồi, bằng vào hoa hồng mà y được chia, thực sự không cần kiếm tiền nữa:

" Vậy quan viên triều đình, đại họ tới chỗ đệ xem bệnh thì sao?"

" Chỗ đệ chỉ tiếp nhận chữa trị cho người có thẻ bài chữa trị miễn phí thôi, không tiếp nhận bất kỳ ai khác tới cầu y, cũng cấm chỉ tọa đường đại phu xem bệnh cho người không có thẻ bài. Điều này là để đảm bảo cho hiệu thuốc nghĩa chẩn có thể hoàn toàn tập trung chữa bệnh cho bách tính nghèo khó, ai vi phạm sẽ đuổi ngay."

" Tốt, quy định này rất tốt." Bành Bình ngần ngừ:" Chỉ là đệ biết rồi đấy, từ sau khi đệ mở ngực chữa bệnh cho Chân Quyền lão thần y, rất nhiều người biết tới. Nếu đệ ngồi tọa đường, ta nghĩ khó tránh khỏi có người khác tới tìm đệ xin chữa trị đâu. Nếu đệ không chữa thì e là không hay."

" Ha ha, đệ khác đại phu tọa đường kia, đệ không nhận tiền của quỹ, cho nên đệ tới tọa đường chỉ thuộc phạm trù cá nhân của đệ thôi. Vì thế dù bất kỳ ai tới tìm đệ, đẹ cũng sẽ chữa trị, đương nhiên, nếu không phải là người có thẻ bài thì đệ sẽ thu tiền, tiền này là thu nhập cá nhân của đệ." Tả Thiếu Dương cũng tính tới chuyện này rồi:

" Ừ phải thế, ta còn lo đệ vất vả phí công không kiếm được tiền."

" Đại phu cũng là người mà, cũng phải nuôi lớn nhỏ trong nhà thôi, không kiếm được tiền thì ai muốn làm đại phu chứ."

" Đúng thế!"

Hai người cười to cụng chén, hôm đó uống tới say khướt.
Bạn cần đăng nhập để bình luận