Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 713: Quyết chiến sinh tử. (1)

Quay trở về nhà tranh đã hoàn thiện, Tả Thiếu Dương tìm bộ quần áo mới để thay, bỗng nhiên y nghe thấy tiếng gừ gừ khe khẽ và tiếng lá khô bị nứt vỡ.

Âm thanh đó tuy còn cách rất xa cũng rất nhỏ, nhưng ngay lập tức Tả Thiếu Dương cảnh giác, đứng bật dậy.

Tả Thiếu Dương sống trong rừng hơn nửa tháng, săn không ít loại động vật, nhưng có một loại y không dám đụng vào, gặp một cái là né ngay, đó chính là lợn rừng.

Lợn rừng tuy chỉ là động vật ăn cỏ, nhưng mà sức chiến đấu của nó kinh người, đặc biệt là con lợn rừng bị thương, e là không kém gì con hổ. Đương nhiên Tả Thiếu Dương chưa bao giờ thấy hổ mạnh ra sao, dù thế nào y cũng không muốn chọc vào một con lợn rừng.

Hiện giờ Tả Thiếu Dương đang nghe thấy tiếng ụt ịt từ mõm con lợn rừng phát ra.

Từ âm thanh dẫm lên lá khô mà đoán, con lợn rừng này rất lớn, cho nên mới dẫm gãy cả cành cây khô lớn. Tả Thiếu Dương từng mấy lần gặp lợn rừng rồi, đều né tránh, cũng chưa bao giờ thấy chúng lên cao thế này. Xung quanh chỗ y chỉ toàn thú nhỏ, còn loại cỡ lớn thì chúng thích tụ tập quanh suối nước lưng núi cơ, ở đây nhiều đá ít cây, ít cỏ, không phải chỗ ưa thích của phần lớn thú trong rừng, không đủ thức ăn cho chúng.

Nghe âm thanh thì nó đang tiến về phía mình, chẳng lẽ nó bị tiếng kêu khi nãy của mình thu hút?

Căn nhà tranh này quá đơn giản, vách tường làm bằng vỏ cây, cành cây cùng với cỏ khô căn bản không cách nào chống lại được sức mạnh của lợn rừng. Trốn trong nhà không được, nó phá hỏng cái nhà mất, cho nên ý nghĩ đầu tiên của y là trèo lên cây.

Tả Thiếu Dương có chút kinh nghiệm với dã thú rồi, bọn này không chủ động tấn công người, trừ khi không biết tốt xấu đi trêu chọc chúng. Tả Thiếu Dương không muốn làm thằng ngốc ấy.

Chỉ kịp lấy cái nỏ trên tường, vốn định đi giày vào, vì trong giày có đoản kiếm, nhưng không kịp nữa, Tả Thiếu Dương nghe thấy tiếng con lợn rừng đã tới rất gần.

Y rút thanh đoản kiếm khỏi giày, mở cửa chạy ra ngoài.

Ánh trăng rất sáng, không có ô nhiễm ánh sáng, trăng chiếu vàng mặt đất.

Mặc dù cái cảm giác thần kỳ khi đột phá Phản hư thổ nạp công không còn, nhưng cảm quan của y rõ ràng đã tốt hơn trước, nương theo ánh trăng sáng y nhìn được con lợn rừng đen xì xì, tráng kiện như con nghe non vậy. Đây là con lợn rừng to nhất mà Tả Thiếu Dương từng thấy.

Con lợn rừng nghe thấy tiếng kẽo kẹt của cửa mở, nó lập tức dừng lại, con mắt tròn nho nhỏ nhìn chằm chằm về phía Tả Thiếu Dương.

Hai bên chỉ cách nhau mười mấy bước!

Khoảng cách từ chỗ Tả Thiếu Dương tới cái cây gần nhất cũng là mười mấy bước.

Không chút suy nghĩ, Tả Thiếu Dương lao về phía cái cây đó, ngay tức thì con lợn rừng cũng hành động, nó rầm rầm lao tới như một cỗ chiến xa, chân nện uỳnh uỵch trên mặt đất nghe mà khiếp via.

Tả Thiếu Dương một tay cầm nỏ một tay cầm đoản kiếm, nhưng tình huống thế này không kịp dùng rồi, cũng không kịp đeo nỏ lên lưng, y lập tức vứt cả nỏ và kiếm đi. Thật may vừa rồi toàn thân toát mồ hôi cho nên y cởi giày ra để thay quần áo, đi chân đất thế này càng tiện leo cây.

Còn cách cái cây mấy bước nữa, Tả Tiếu Dương hét lên nhảy về phía trước, ôm lấy thân cây, tức tốc leo lên.

Vừa mới leo chưa được mấy bước thì nghe đánh uỳnh, cái cây lớn bị húc mạnh, thân cây rung lên, làm Tả Thiếu Dương suýt chút nữa rơi xuống. Tả Thiếu Dương vội ôm chặt hơn, cuống cuồng treo lên, nhanh chóng tóm được cành cây thấp nhất.

Uỳnh, con lợn rừng rút kinh nghiệm, nó lấy đà húc mạnh hơn, nhưng muộn rồi, Tả Thiếu Dương đã ngồi trên cành cây, hai quắp chặt thân cây, không sợ rung chấn làm rơi xuống nữa.

Cành cây này cách mặt đất gần hai mét, con lợn rừng không cách nào cắn được Tả Thiếu Dương, chỉ cần kiên trì, cho dù con lợn rừng không đi, ở trên cành cây một ngày thì y vẫn chịu được, tới chiều mai Tiêu Vân Phi tới, với võ công của nàng, sẽ xử được con lợn rừng này.

Con lợn rừng phía dưới như đọc được suy nghĩ của Tả Thiếu Dương, quyết không cho y hi vọng đó, nó liên tục húc vào thân cây, cú sau mạnh hơn cú trước, cây rung dữ dội, Tả Thiếu Dương chỉ còn biết ôm thật chặt, chờ con lợn tinh đó kiệt sức, hoặc là húc mạnh quá nứt sợ mà chết luôn là tốt nhất.

Thế nhưng trời không chiều lòng người, con lợn khốn kiếp chẳng hề có dấu hiệu kiệt sức, hơn nữa liên tục húc cây mà không làm thứ con người kia rơi xuống nó trở nên cuồng bạo, cúi đầu xuống, dũi thân cây.

" Con khốn kiếp này, đồ điên, tao làm gì mày chứ." Cái cây bị đầu con lợn rừng dũi không ngừng, bắt đầu rung bần bật, Tả Thiếu Dương vừa tức vừa sợ, chửi mắng liên hồi, không hiểu làm sao lại ra cơ sự này, hai bên không thù không oán mà con khốn này lại muốn truy sát y tới cùng:

Nguy rồi, Tả Thiếu Dương nghe thấy cành cây dưới mông kêu răng rắc, cây chưa chắc bị dũi đổ, nhưng cái cành cây này thì không chịu nổi đâu, cánh cây gãy thì y cũng không ôm thân cây được lâu.

Tả Thiếu Dương kêu khổ không thôi, hôm nay công pháp vừa mới đột phá, chưa kịp vui mừng, không ngờ sắp táng thân nơi bụng lợn. Bọn lợn này ăn tạp lắm, thịt người chúng cũng ăn đấy, chết kiểu này ai cam tâm cho được chứ?

Bỗng nhiên có ánh sáng chiếu vào mắt Tả Thiếu Dương, khiến thấy hơi chói, nhìn kỹ hơn thì thấy thứ gì đó sáng loáng dài dài đâm vào mông con lợn, té ra là thanh trường kiếm.

Vì bị thanh trường kiếm này đâm vào nên nó mới nổi điên với mình à? Phát hiện này chẳng giúp được gì, Tả Thiếu Dương càng tức, chửi bới thứ khốn kiếp thất đức nào đâm con lợn, để mình gặp xui xẻo thế này, đúng là quân khốn nạn.

Rắc, một tiếng rõ ràng, cái cây đang nghiêng đi.

Không thời gian cho Tả Thiếu Dương chửi bới nữa, phải nghĩ đối sách thôi. Cây sắp đổ, con lợn rừng có vẻ cũng đã thấm mệt, nó dừng lại nghỉ, đầu ngẩng lên, con mắt nhỏ tròn xoe nhìn Tả Thiếu Dương như ánh lên lửa căm thù.

Thế là nó lại một lần nữa phát cuồng, kêu lớn dũi cây thật mạnh.

Không xong rồi, cây đã nghiêng đi rõ rệt, không còn thời gian nữa, phải liều thôi, bây giờ nó mà không chết thì mình chết.

Tả Thiếu Dương bò lên trên cây, nhân lúc con lợn mải dũi không nhìn mình, y thả tay ra, người rơi xuống đất, may mà cái cây nghiêng đi nên độ cao giảm xuống nhiều, không thì gãy chân, dù thế vẫn đau nhói tim.

Nhịn đau lăn về phía trước, Tả Thiếu Dương tóm lấy cái nhỏ trên mặt đất, tiếp tục lăn thêm vài cái nữa rồi mới chạy thục mạng về phía căn nhà cỏ.

Con lợn rừng nhận ra rồi, nó quay đầu lại, tấm thân to lớn chạy rầm rầm đuổi theo.

Tả Thiếu Dương không kịp quay đầu lại, y đã xông tới dưới căn nhà cỏ, ném nỏ lên nóc nhà thấp, tiếp đó tung mình nhảy lên, tóm lấy xà ngang,

Đúng lúc ấy con lợn rừng xông tới, y thoát được một đòn trí mạng của nó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận