Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 322: Có điều bất thường.

Tả Thiếu Dương kêu một tiếng hay, ném lá chắn đi, lấy bó đuốc trong tay Bạch Chỉ Hàn soi mặt hắn, thấy sắc mặt tái nhợt tái nhạt, trán đẫm mồ hôi lạnh, lòng bàn tay lạnh băng, mũi không ngừng thở dốc, nhãn thần đã tản mác, bệnh nhất xuất hiện triệu chứng choáng nghiêm trọng, nãy giờ cầm cự được hoàn toàn tinh thần cầu sinh dữ dội.

Nhanh chóng lấy kéo cắt giáp của hắn, bên hông có một vết thương sâu hoắm, máu ồng ộc tuôn ra, nhưng tốc độ chậm dần, lấy băng cầm máu, ấn vào, đại hán người nhũn như bún, miệng vẫn lẩm bẩm:” Ta muốn về nhà .. Mẹ, con sẽ về … con sẽ về.”

Vết thương quá rộng, giống đại đa số thương binh khi họ tìm tới nơi, máu chảy quá nhiều, huyết quản đã rụt vào bên trong vết thương , Tả Thiếu Dương vẫn không bỏ cuộc, chỉ dựa vào cảm giác, lấy kìm kéo nó ra, gọi:” Chỉ Nhi, mau lấy chỉ khâu chỗ này cho ta.”

Thế nhưng Bạch Chỉ Hàn không làm gì, chỉ nói:” Thiếu gia, để hắn đi đi ...”

Tả Thiếu Dương nhìn lại, nhận ra không ích gì nữa, vuốt mắt hắn, thất thần đứng dậy, đây không phải thương bình đầu tiên y không thể cứu, làm người hành y đã quá quen với sống chết, nói thẳng ra là có phần trơ lỳ, nếu mỗi lần có người bệnh không chữa được mà tinh thần sa sút thì nên bỏ nghề sớm, chỉ là bị không khí chiến trường cùng những lời quan quân này nói trước khi chết cảm nhiễm thôi, nhưng y cần phải lấy lại tinh thần, còn nhiều người khác nữa. Nhanh chóng tìm kiếm trong đống người chết chồng chất, chẳng mấy chốc thấy thương binh bị chém vỡ đầu, hôn mê bất tỉnh, ngồi xuống bở mũ trụ của hắn ra, tiến hành băng bó.

Ngay lúc ấy, ở ngọn đồi nhỏ đằng xa xuất hiện mấy chục phản quân cổ buộc khăn đỏ, nhìn thấy bọn họ lập tức giương cung bắn.

“ Mọi người cẩn thận.” Binh sĩ cảnh giới xung quanh hô to, cảnh báo, giơ khiên lên che chắn.

Miêu Bội Lan và Bạch Chỉ Hàn mỗi người một phía cầm khiên hợp lại với nhau, bảo vệ Tả Thiếu Dương, chỉ nghe coong một tiếng, có mũi trên trúng vào khiên, âm thanh khủng bố đó làm người ta lạnh gáy.

Ba người bọn họ may mắn thoát nạn, nhưng binh sĩ vừa được Tả Thiếu Dương băng bó thì không, phụt phụt phụt, ba mũi tên trúng vào đùi, ngực hắn.

Tiểu đội phản quân vừa bắn tên vừa xông tới bên này, cũng may phía quan quân có mười mấy chiến mã xông lên, tay vung đao tay giơ khiên tròn, xông vào giữa quân địch.

Phản quân không hoảng loạn, bọn chúng lập tức xoay người bỏ chạy vào rừng, chúng quen tập kích đánh lén, đây là sở trường của bọn chúng.

Miêu Bội Lan thở phào bỏ khiên xuống, Bạch Chỉ Hàn nhìn quanh, nói:” Thiếu gia, chúng ta đi hơi xa rồi, quay lại thôi, nguy hiểm lắm.”

Tả Thiếu Dương gật đầu, chỉ qua ngọn đồi này sẽ tới chiến trường chính, có nguy cơ gặp phải phản quân lọt lưới như vừa rồi. Còn chưa quay về thì chợt nghe phía thành lâu tiếng trống rung trời, ba người giật mình quay đầu, thấy ở phía cổng thành, từng hàng quân rời cổng thành sắp xếp đội hình, chuẩn bị tiến lên.

Đây hẳn là đội quân mai phục ở hai bên thành, rốt cuộc cũng tham gia chiến đấu.

Những quan binh đang chiến đấu trên đồi thấy đại quân tới tiếp viện, tinh thần phấn chấn, hò reo rồi điên cuồng xông lên chém giết kẻ địch.

Tả Thiếu Dương cũng mừng rỡ, có lẽ trận chiến đi vào hồi kết nên không cần giữ thành nữa mà chuẩn bị tham gia diệt địch, không cho tàn quân của bọn chúng trốn thoát.

Nghĩ thế liền cùng hai cô gái leo lên tảng đá lớn, đưa mắt nhìn xuống ngọn đồi, cả khu vực sáng rực bởi hàng ngàn hàng vạn ngọn đuốc, do khoảng cách tương đối xa, hai bên lại quấn vào nhau giao chiến, không rõ bên nào với bên nào, chỉ có cảm giác đội quân ở phía y đang dần đẩy lui quân đối diện về phía sau, mùi máu tanh tràn ngập trong không khí lạnh, lửa cháy bập bùng trong tuyết bay tứ tung, máu lửa tuyết, tạo nên khủng cảnh tráng lệ.

Có điều nếu đứng xa mà nhìn thì là thế, khi tới cận cảnh, đó đơn thuần là địa ngục trần gian.

Nếu như kẻ địch đã rút lui, đương nhiên đây là cơ hội tốt nhất để cứu chữa thương binh.

Lúc này đội kỵ binh từ thành xông ra đã tới nơi, tham gia vào cuộc chiến, chiến cục nhanh chóng có tiến triển, tiếng chém giết đi xa dần.

Vừa nãy nhóm quân địch lọt lưới thình lình tập kích khiến một số binh sĩ đi bảo vệ y quan và dân tráng bị thương, phải nhanh chóng tới cấp cứu, bị thương chưa lâu, cứu chữa kịp thời hi vọng càng lớn, Tả Thiếu Dương cấp tốc dẫn hai cô gái đi về phía đó.

Ngọn đồi nhỏ này khắp nơi là tảng đá lởm chởm cây cối um tùm, ánh sáng không tốt, thế này tìm kiếm thương binh rất khó khăn, vả lại dẫn theo hai cô gái, Tả Thiếu Dương không dám mạo hiểm, chẳng may có tên địch nào thoát được ẩn nấp ở đó thì nguy, Miêu Bội Lan tuy võ công cao, nhưng chiến đấu thì chẳng nói chắc được, cứ cẩn trọng là hơn, xuống quan đạo bằng phằng cho an toàn.

Tả Thiếu Dương nghĩ thế liền dẫn hai cô gái đi theo.

Lúc này quân y chủ lực đã xuất hiện, càng thêm nhiều dân tráng tham gia, phương tiện đầy đủ hơn, thương binh nhanh chóng được đưa về thành.

Dọc đường cứu chữa Tả Thiếu Dương dần dần nhận ra có điều bất thường, người bị thương ở tay chân quá nhiều, những người này đều có một vết thương do trúng đao kiếm cung tiễn gì đó, sau đó lại thêm một vết thương ở chân tay, đều do vũ khí cùn gây ra, khiến xương cốt đều vỡ vụn. Với điều kiện thời đại này, bọn họ gần như không có khả năng khôi phục như trước, một số trường hợp nếu xử lý kịp thời thì còn hi vọng, song tốn công, không thể vì một người mà bỏ nhiều người khác cần kíp hơn.

Chẳng có thời gian mà nghĩ ngợi, chỉ biết thấy thương binh là chữa trị, chẳng biết qua bao lâu, hai bàn tay Tả Thiếu Dương đã thấm đẫm máu tươi, lại ở chốn đồng không mông quạnh, bốn phía gió rét thét gào, tay bị đông cứng, liên tục phải cho tay kẹp vào nách ủ ấm mới tiếp tục công việc được.

Gạc tiệt trùng và băng cầm máu mang theo đã dùng hết, trong quân cũng chuẩn bị rất nhiều phương tiện cứu thương, đành dùng tạm, song hiệu quả dĩ nhiên không sao so được. Bình Nhân sâm tứ nghịch hoàn không còn là bao nữa, nếu không phải lúc tối nghiêm trọng thì không dùng, vì không biết đằng sau có người cần nó hơn không?
Bạn cần đăng nhập để bình luận