Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 767: Không đội trời chung. (2)

Tả Thiếu Dương ngồi bật dậy, vỗ trán bồm bộp, bảo sao mà hắn thù hận mình điên cuồng như thế, té ra là tên Lãnh đội chính đó khai ra. Ngày đó Lãnh đội chính tập kích huynh đệ Chân Quyền thất bại, bị họ đề phòng trước nên bắt được giao cho Kiều Quan, từ đó phát hiện người đứng sau rất nhiều chuyện là Đỗ Dần mà không phải Đỗ Yêm.

Lúc đó Kiều Quan và Tả Thiếu Dương hợp mưu trả Lãnh đội chính cho Đỗ Yêm, để bọn chúng tự tương tàn.

Chuyện này Đỗ gia chúng giở trò trước, Tả Thiếu Dương bị dồn tới đường cùng phải phản kích thôi, y chẳng thấy mình có gì trái với lương tâm.

Tả Thiếu Dương vỗ tay:" Nói hay lắm, sói dữ cuối cùng cũng lột tấm da cừu ra rồi, hay cho một con sói, không bao giờ tự hói mình ăn thịt người có phải sai không, lại đi trách con mồi của mình thoát được liền cắn trả. Đây chính là bản tính của đám sài lang."

" Bản tính của ngươi thì tốt lắm đấy, ta nhổ vào! ..." Đỗ Kính mặt đỏ như gấc, hai mắt long sòng sọc, đúng là chỉ hận ăn sống nuốt tươi người khác:" Bây giờ ngươi trở mắt nhìn cả nhà lớn nhỏ bọn ta mặc bệnh hiểm nghèo, chết dần chết mòn mà không cứu, ngươi còn dám mở mồm mắng người khác à? Ngươi còn dám tự xưng y giả à, ngươi có tư cách gì mà hành y cứu đời? Thứ chó lợn cũng không bằng ... Khụ khụ khụ."

" Chửi hay lắm, chửi hay lắm." Tả Thiếu Dương vừa vỗ tay vừa tặc lưỡi:" Đừng nói là ngươi, ta cũng muốn chửi bản thân, trước kia ta tự nhận là một y giả, lấy chữa bệnh cứu người là thiên chức, có người bệnh là dốc sức chữa mà không để ý tới chuyện khác, đúng là ngu không thể tả.”

“ Mấy tháng qua ta kiểm điểm bản thân, ta không nói mình là người tốt, nhưng là y giả ta làm tròn chức trách, vì ta trị bệnh xưa nay không phân biết là người tốt hay xấu, chỉ cần là người bệnh tìm tới ta, ta chữa được là hết lòng chữa, kết quả là vì cứu thứ lang sói như cha ngươi nên mới có kết cục hôm nay. Nếu ngay từ lần đó cha ngươi bị phù nặng nằm giường, ta nghe theo huynh đệ Chân thị lão thần y, không chữa để cha ngươi chết thì hết thảy chuyện sau này không có, không bị cha ngươi đe dọa uy hiếp giết người, không bị ngươi mưu hại sau lưng."

" Giờ ta sai rồi, ta hối hận lắm, đừng gọi ta là y giả nữa, ta không phải, ta không phải người hành y cứu đời nữa, không còn vì cứu được người mà vui vẻ nữa, ta nghĩ thông rồi. Ngươi nói đúng, ta giờ chỉ chữa cho người ta thấy đáng chữa, còn cả nhà ngươi thì không."

Nói xong Tả Thiếu Dương xuống thang, bỏ lại toàn bộ Đỗ gia chết lặng, Đỗ Kính rống lên:" Tả Thiếu Dương, ngươi đừng đắc ý, ta cho ngươi biết, ngươi và người nhà của ngươi đừng hòng có kẻ nào sống được! Ngươi tưởng lấy cớ trốn về Hợp Châu tế tổ là có thể thoát à? Nằm mơ! Ta cho ngươi biết, ta sẽ lấy toàn bộ gia tài ra, thuê sát thủ truy sát cả nhà ngươi! Ta muốn cả nhà các ngươi bồi táng, mọi người cùng chết."

Tả Thiếu Dương đã xuống đất, nghe những lời đó, người khựng lại, trong lòng dâng lên sự bất an, xem ra bọn chúng nhìn ra được người nhà mình về quê là để đào tẩu. Đám người này có tiền, có thể thuê rất nhiều kẻ sát nhân, nếu chúng dốc hết gia tài ra truy sát, e là chuyện không lành.

Nhưng đối suy nghĩ khác, đối với loại người này tuyệt đối không thể mềm yếu, tên điên này dám hi sinh đường huynh của mình, dù mình chữa cho hắn, hắn cũng không bỏ qua cho mình, lúc đó càng thảm hơn. Hiện chỉ có thể hi vọng vào Bạch Chỉ Hàn, nàng đã lường trước được chuyện này rồi, hi vọng nàng có thể chu toàn cho cả nhà.

Tả Thiếu Dương không để ý tới lời chửi bới điên cuồng của Đỗ Kính, kệ người Đỗ gia khóc lóc van nài, vẫn vào phòng.

Trong thư phòng, Đỗ Minh đi tới, rụt rẻ hỏi:" Tả thúc thúc, cháu có thể ngồi xuống sưởi ấm không? Khụ khụ ..."

Tả Thiếu Dương mới nhớ ra:" Cháu đợi chút, ta sẽ đưa bồn lửa tới ngay."

Bình thường Tả Thiếu Dương không dùng bồn lửa, y chịu lạnh khá tốt, trẻ con không thế, mang chậu than tới, châm lửa đốt, đặt bên giường:" Minh Nhi, cháu đang bị bệnh, bệnh của cháu vốn không nặng, nhưng mấy tháng qua không được chữa trị chính xác, nên giờ tương đối nặng rồi. Hơn nữa đây là bệnh có thể lây cho người khác, nên cháu không được đi lung tung, chỉ có thể ở trong phòng này, cháu yên tâm, thúc thúc sẽ chữa khỏi bệnh cho cháu, hiểu không?"

" Vâng, cha cháu bảo phải nghe lời Tả thúc thúc mới khỏi bệnh." Đỗ Minh gật đầu:

" Thật ngoan, để ta phối thuốc cho cháu, cháu nằm trên giường nghỉ đi."

Tả Thiếu Dương ra ngoài, trước khi vào đây y có chuẩn bị thuốc chữa thi chú, nhưng không đủ, trước tiên uống được vài ngày, sau nhờ cấm tổt mua vậy. Triệu Tiền với Tôn Chu xấu hổ lắm, ấp úng nói xin lỗi, Tả Thiếu Dương phất tay bảo y không để bụng.

Đỗ Kính chửi mắng nửa ngày trời không thấy có động tĩnh gì đã dắt theo cả nhà đi rồi, tới gần tối Trang lao đầu tới đưa cơm, mang thuốc y nhờ mua tới, ngoài ra không có ai quấy nhiễu nữa.

Chập tối tuyết rơi, tuyết lớn hơn cả lần trước, e là trận tuyết lớn nhất từ nhập đông tới nay, mới chốc lát thôi mà ở sân đã trải lớp tuyết dày như bông vậy.

Đêm khuya, Tả Thiếu Dương thắp đèn lồng treo dưới mái hiên, tuyết cũng biến thành màu đỏ, khiến Tả Thiếu Dương nhớ tới quê, khi chiến tranh nổ ra, quan quân cưỡng chế trưng thu lương thực, giết người giữa đường, máu phun ra cũng đỏ thế này.

Chẳng lẽ điều này dự báo một hồi gió tanh mưa máu sắp tới?

Tả Thiếu Dương biết mình đang bất an, nên mới sinh liên tưởng như thế, vỗ má cho tỉnh táo vào phòng. Tối rồi chỉ có thể ngủ thôi, xem sách không vào, lời uy hiếp của Đỗ Kính ảnh hưởng lớn tới tâm tình của y, làm y không khỏi lo cho người nhà.

Y ngồi bên đèn, ngây ra rất lâu, ánh mắt dừng lên hộp Luận Ngữ.

Trước khi chết, Đỗ Dần lấy nó ra để mình cứu Đỗ Yêm, chẳng biết hắn nói có phải thật không, trong này có bảo tàng thật sao? Nếu có thật, hơn nữa mình tìm thấy, không phải có thể thuê cao thủ bảo vệ người nhà mình sao?

Có điều Tả Thiếu Dương đã xem cuốn sách này rất kỹ rồi, từng trang giấy đều xem qua, từ hộp tới trang bìa, không bỏ qua chỗ nào hết.

Đỗ Dần lừa mình à? Không đúng, khi đó hắn vì muốn mình cứu cha hắn, theo lý thường mà nói thì không nên lừa mình, hắn sắp chết rồi mà.

Vậy thì bảo tảng tám phần là trong hộp Luận Ngữ này.

Dễ dàng tìm được mới khó tin, giấu kỹ thế này không phải càng chứng minh rằng bảo tàng đó có thật à, chỉ là xem bao lâu rồi không phát hiện ra manh mối.
Bạn cần đăng nhập để bình luận