Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 782: Dứt khoát muốn đi. (2)

Phi Dương công chúa? Tả Thiếu Dương đoán ra, Tiêu tỷ tỷ của y được phong công chúa rồi, nói vậy mỹ phụ kia chính là Tiêu hoàng hậu, sáu lần xuất gia, năm lần làm hoàng hậu, lần cuối vẫn là phi tần, Tiêu Mỹ Nương, sắc đẹp truyền tụng muôn đời.

Có điều mình thoát chế là nhờ ba nữ nhân đó cầu xin sao, Tả Thiếu Dương giờ hiểu rồi, hoàn toàn không có chuyện đó, hoàng đế muốn giết y, ai cầu xin cũng vô nghĩa, hắn ta càng biết mình sai càng không sửa phán quyết.

Bày ra trò chém tóc thay đầu này, chính là thể hiện kiêu ngạo của hắn ta tới cuối, nói ra những câu này là bán ân tình lần nữa.

Rõ ràng hắn ta tha cho mình, lại muốn đem ân tình này bán lần nữa.

Tả Thiếu Dương rất phối hợp khấu đầu tạ ơn:" Đa tạ nương nương và hai vị công chúa cứu mạng."

Ba người kia chỉ gật đầu, không biểu thị gì hơn, duy nhất Tiêu Vân Phi thấy Tả Thiếu Dương liếc mắt qua mình chỉ có sự lãnh đạm, trái tim không khỏi nhói lên. Nàng tự biết, chẳng phải mình cứu mạng Tả Thiếu Dương, vì từ đâu, không phải nàng làm xằng làm bậy, y và Tả gia đã chẳng rơi vào cảnh này.

Tiêu Vân Phi đã về Trường An mấy tháng rồi, lần trước biết tin Lý Tịnh nửa đêm đại phá Đột Quyết, nàng vô cùng lo sợ cho an nguy của mẹ mình, vội vàng chạy tới thảo nguyên tìm mẹ.

Thật may mắn bà vẫn bình an, hai mẹ con sau gần hai mươi năm xa cách gặp lại vui mừng vô cùng, được Lý Tịnh ngày đêm hộ tống về Trường An.

Lúc này Tiêu Mỹ Nương đã trên bốn mươi gần năm mươi rồi, nhưng thời gian như bỏ quên bà, về tới Trường An, chẳng phải thân phận kẻ tù đày, bà vẫn rất cao quý. Lý Thế Dân nạp làm phi tử, không chỉ nhan sắc của bà, còn vì với thân phận của bà, sẽ giúp hắn chiêu hàng rất nhiều thế lực.

Tiêu Vân Phi nhờ thế được phong công chúa, đến khi gặp lại Vĩnh Gia thì biết Tả Thiếu Dương gặp đại họa, hơn nữa nguồn cơn sâu xa phần lớn do nàng gây ra, vì thế cùng mẹ đi gặp hoàng đế nói rõ ngọn nguồn, cầu xin hắn tha tội cho Tả Thiếu Dương. Lý Thế Dân thực ra không hề muốn giết Tả Thiếu Dương, chỉ là chưa tìm được cớ xuống thang cho chuyện này thôi, bây giờ Tiêu Mỹ Nương đã lên tiếng, ông ta có cớ thuận nước đẩy thuyền. Nhưng vẫn muốn dằn mặt Tả Thiếu Dương, cũng như để có một câu trả lời với quần thần và Đỗ gia, cho nên không nói, đợi thời khắc cuối cùng mới để La công công lấy ra mật chỉ, để y lấy tóc thay đầu.

Lúc này La công công lại đi tới, hô to:" Tả đại nhân, chuẩn bị nghe phong thưởng."

Tả Thiếu Dương khấu đầu lần nữa:" Bệ hạ, thứ cho thảo dân không thể tiếp nhận."

Mặt Lý Thế Dân sầm xuống, hai người tuy chưa từng gặp nhau, nhưng tên tiểu tử cứng đầu cứng cổ này gây phiền phức không ít cho hắn, thời gian trước bách quan một nửa thì tới cầu xin hắn hạ chỉ lệnh y cứu người, một nửa thì hô hào đòi giết. Khó lắm mới có cách vẹn toàn dẹp yên việc này, giờ y lại cứng đầu làm mất mặt trẫm, mặt Lý Thế Dân sa sầm:" Ngươi còn chưa nghe trẫm phong thưởng, sao đã từ chối."

" Vừa nãy ở pháp trường, nghe La công công nói, bệ hạ đã hạ chỉ, cho thảo dân lấy tóc thay đầu, nay tóc đã mất bằng với đầu đã chặt, người không còn đầu người chết, chết rồi không thể nhận phong thưởng." Tả Thiếu Dương khấu đầu:

Tiêu Mỹ Nương nghiêng người sang nói nhỏ:" Bệ hạ, nếu y không muốn thì thôi vậy, lần này thoát chết ngặt ngoèo như vậy, hẳn là sợ lắm rồi."

" Cũng có chút đạo lý." Lý Thế Dân cười:" Được, ngươi không muốn làm quan, không muốn nhận phong thưởng, trẫm muốn ngươi làm ngự y, sau này chuyên ở trong cung chữa bệnh, ngươi thấy sao?"

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Đa tạ bệ hạ, thần đã là người chết, là cô hồn dã quỷ, chỉ có thể ở điện diêm la, không thể ở hoàng cung. Huống hồ thảo dân từ nhỏ chỉ biết vùi đầu vào sách vở, ít hiểu chuyện ngoài kia, sợ làm việc không cẩn thận, lần nữa hại bệnh nhân, hại bản thân, hại người nhà, làm ngự y chữa trị cho bệ hạ, cho các vị nương nương, vương công đại thần, không thể sai sót, thảo dân kém cỏi không dám nhận.”

Miêu Bội Lan sợ hãi quỳ phía sau nắm chặt áo Tả Thiếu Dương.

Lý Thế Dân vừa cau mày một cái, hắn nghe ra sự chống đối trong đó. Tiêu Mỹ Nương đã nhoẻn miệng cười:" Bệ hạ, tên tiểu tử này không có ý với sĩ đồ, vậy không cần cố giữ lại, tương lai có chuyện, bệ hạ gọi một tiếng, y nợ ơn cứu mạng của bệ hạ, sẽ không thoái thác đâu ... Đúng không Tả công tử?"

Tả Thiếu Dương dập đầu:" Sau này nương nương có lệnh, thảo dân đâu dám không nghe."

Lý Thế Dân nhìn chằm chằm Tả Thiếu Dương, chuyện xảy ra ở tử lao vẫn luôn báo cho hắn biết, vì thế biết y cứng đầu ra sao. Tuy hơi tiếc tài của y, nhưng hắn hai lần lên tiếng rồi, tiểu tử này vẫn từ chối, Lý Thế Dân không tốn thời gian nữa, quan chức của trẫm quý giá, ngươi không nhận thì sau này đừng hối hận.

Tiêu Mỹ Nương chuyển đề tài:" Tả công tử sau này có tính toán gì?"

Tả Thiếu Dương chắp tay:" Thảo dân muốn dẫn theo thị thiếp, cùng với đồ đệ mới thu nhận, tới nước Oa đoàn tụ với người nhà."

Vĩnh Gia tới giờ chưa nói gì, tò mò hỏi:" Ngươi luôn ở tử lao, làm sao thu đồ đệ?"

" Bẩm công chúa, chính là nhi tử của Đỗ tướng, tên Đỗ Minh, nó ở chỗ thảo dân chữa bệnh. Thằng bé này thông minh, cần cù, lại vô cùng thích y thuật, hơn nữa cái chết của Đỗ tướng, ít nhiều liên quan tới thảo dân, trong lòng áy náy, muốn dạy nó thành danh y một đời. Với sự thông minh của nó, sau này vượt qua thảo dân không phải là không thể."

" Thì ra là thế." Vĩnh Gia liếc nhìn Tiêu Vân Phi, thấy đứa muội muội này mặt mày rầu rĩ, không nhịn được cười, lại hỏi:" Phụ hoàng ta đã xá tội cho ngươi, vì sao không tốn người nhà ngươi về kinh thành, mọi người đoàn tụ, không phải là tốt hơn sao?"

Tả Thiếu Dương lắc đầu, nói hết sức chân thành:" Trước kia thảo dân luôn khao khát tới kinh thành, ai ngờ từ lúc lên kinh, gặp vô số trắc trở, thế đã đành đi, chẳng biết thế nào còn đưa mình tới pháp trường. Thảo dân gần một năm ở đại lao, nghĩ rất nhiều, rốt cuộc không hiểu ra, nguyên do nào đẩy mình tới cảnh này. Thế nên thảo dân sợ ở lại Trường An, một ngày chuyện cũ tái diễn, lại hại mọi người, nên tốt nhất tránh xa nơi này, tránh làm hại mọi người."

Tiêu Vân Phi tuy thương tâm nhưng cúi đầu không nói, tên tiểu tử này quá lương thiện, lại quá khác thường, ở lại Trường An này không phải là phúc.

Anh tài trong thiên hạ đều trong tay trẫm, chẳng thiếu một tên Tả Thiếu Dương, Lý Thế Dân mất hứng đứng dậy, ngươi thích tới chỗ man hoang thì tùy ngươi:" Được, cho ngươi đi."

Hoàng đế rời đi, những người khác đi theo, Tả Thiếu Dương áy náy nhìn Tiêu Vân Phi một cái, quỳ bái phía sau:" Đa tạ bệ hạ."

(*) Mình từng đọc một bài viết lâu lắm rồi, nói Lý Nhị nạp Tiêu hoàng hậu làm phi tần là vì nhớ mẹ, thật đó, tuổi bà đủ làm mẹ Lý Nhị luôn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận