Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 377: Một ca gãy xương khó. (2)

Tả Thiếu Dương cầm bút, nhưng chưa viết chữ nào, đầu không ngừng vận chuyển, đơn thuốc này là Ngũ vị tiêu độc ẩm, xuất phát từ thời Thanh, dùng nhiều thuốc mà sau này mới có, gồm hoa cúc dại, tử hoa, đạ đinh, tử bối thiên để tử, bán chi liên và cỏ bạch hoa xà. Ba vị đầu có thể thay thế, hai vị sau thì chuyên trị vết thương sưng nhiệt của Kiều Xảo Nhi, thời Đường chưa dùng loại thuốc này, trong hiệu không có, phải lên núi hái, chân y bị thương không đi được.

Phương thuốc này không dùng được rồi, vậy dùng cái gì đây, Tả Thiếu Dương nghĩ tới nghĩ lui, quyết định dùng Hồng tứ vật đào, vị thuốc trong hiệu có sẵn.

Kiều lão gia thấy Tả Thiếu Dương cầm bút ngập ngà ngập ngừng, do dự rất lâu mới dám viết thì trong lòng càng không tin tưởng, như Nghê đại phu đặt bút kê đơn là vững vàng nhanh nhẹn, đó mới là hành gia chân chính, không khỏi thầm lắc đầu, bên tai nghe thấy Nghê đại phu ho khẽ vội nuốt lời định nói xuống.

Không đợi Tả Thiếu Dương nói, Bạch Chỉ Hàn vào phòng lấy rương cấp cứu ra, những dụng cụ tiêu độc để trong đó, Miêu Bội Lan cũng đi lấy nước tiêu độc cho Tả Thiếu Dương rửa tay, cả hai nàng đều có kinh nghiệm hỗ trợ y.

Tả Thiếu Dương gật đầu với Miêu Bội Lan:” Muội thật thông minh, làm trợ thủ của ta tích hợp.”

Kiều Xảo Nhi phì cười chỉ ra:” Tả công tử, huynh thiên vị quá, tỷ tỷ xinh đẹp này cũng giúp huynh mà, huynh lại không nói câu nào. Còn vị tỷ tỷ da ... “

Nàng định nói là da đen, nhưng kịp thời ngừng lại, chuyển giọng:” Ừm mắt to này chỉ giúp mang một chậu nước, huynh lại vừa cười vừa khen.”

Tả Thiếu Dương thích tiểu nha đầu tính cách sáng sủa hoạt bạt, gặp ai cũng thân quen này, huống hồ nếu là tiểu thư bình thường mà bị thương thế này chắc là nhăn nhó rên la rồi, nàng vẫn lạc quan vui vẻ, nên nói chuyện thoải mái:” Cô nhóc muội không biết rồi, vị tỷ tỷ xinh đẹp này là nô tỳ của ta, tất nhiên không cần cám ơn. Còn vị tỷ tỷ mắt to là muội muội nuôi, giúp ta phải cám ơn.”

Kiều Xảo Nhi ranh mãnh háy mắt:” Thế à, muội còn tưởng tỷ tỷ xinh đẹp này là người trong lòng huynh, người nhà mà nên không cần cám ơn. Còn tỷ tỷ mắt to là bằng hữu hoặc khách nên mới khách khí cám ơn.”

Tả Thiếu Dương tim đập bịch một cái, có hơi chột dạ trừng mắt với Kiều Xảo Nhi:” Nha đầu, đã thương nặng như vậy còn có tâm trạng nói linh tinh à?”

“ Xin lỗi tả công tử.” Kiều phu nhân rất áy náy mắng khuê nữ:” Xảo Nhi, đừng nói nữa, yên lặng cho Tả công tử chữa bệnh.”

Tả Thiếu Dương xua tay:” Không sao phu nhân, Xảo Nhi lanh lợi, ta rất thích, nói đùa vài câu không hề gì.”

Kiều Xảo Nhi càng được thể đắc ý nói:” Chính vì thương nặng nên muội mới phải nói thể phan tán chú ý, đỡ đau một chút.”

“ Nói thế cũng phải, được rồi, ta giúp muội xử lý vết thương xong sẽ đỡ đau hơn nhiều.” Tả Thiếu Dương cẩn thận lấy kéo cắt vải, bỏ nạp, lộ ra vết thương bên trong, có mủ chảy ra, hỏi:” Sau khi Kiều tiểu thư bị ngã thì mọi người có tiến hành xử lý không?”

Vết thương ở mé trong đùi, y đoán lúc Kiểu Xảo Nhi nhảy xuống thì mất thăng bằng, đùi chạm vào lan can đá, xương gãy đâm ra ngoài, thành gãy xương hở.

Mặc dù vết thương đã được khâu, nhưng dưới vết thương có mủ từ từ chảy ra, cả vải băng bó cũng bị thấm mủ, thời buổi không có thuốc giảm đau, nha đầu này thực sự rất tai.

“ Không.” Kiều lão gia và thê tử nhìn nhau, cùng lắc đầu:” Khi đó phu thê ta đang cứu đồ ở phòng ngủ, Xảo Nhi chạy tới hậu viện cứu lương thực, về sau nô bộc báo lại, tới nơi thì đã thế này.”

Tả Thiếu Dương quay sang hỏi Nghê đại phu:" Khi đó đầu xương gãy của Xảo Nhi cô nương có dính bẩn không?"

Nghê đại phu gật đầu:" Hẳn là có, khi đưa tới hiệu thuốc của lão phu thì đầu xương gãy đã kéo vào trong thịt, miệng vết thương có rất nhiều bùn đất, ta phải dùng nước sôi rửa vết thương, chỉnh xương, mới băng bó, vậy mà vẫn mưng mủ, ài ..."

Hỏng rồi, tình hình nghiêm trọng hơn cả Tả Thiếu Dương dự đoán nữa, nhưng bề ngoài không để lộ ra, nói đùa:” Tình hình khi đó thế nào, muội nhảy sao mà bị thương giỏi vậy? Dính cả bùn đất nữa.”

Kiều Xảo Nhi vô tư nói tía lia:” Khi đó loạn lắm, muội chạy tới kho lương thì lửa rất lớn rồi, không ai dám chạy vào cứu lương thực, muội chạy lên tầng hai, định vác bao gạo, nhưng nặng quá không vác nổi. Lửa quá lớn, không kịp nữa, thế là muội cởi bao gạo ra, kéo tới bên cửa sổ ném xuống, thế là giữ được một nửa, chạy vào lấy thêm mà khói đen mù mịt, bốn phía là lửa, muội chả nhìn thấy gì, không biết hướng nào mà ra. Lúc đó muội nghĩ mình chết chắc rồi, nhưng nghĩ tới không có muội ở bên quấy rầy, cha mẹ sẽ buồn lắm, muội không muốn chết ...”

Kiều phu nhân rơm rớm nước mắt nắm tay khuê nữ, Kiều lão gia cũng thở dài, chính vì Kiều Xảo Nhi tuy tinh nghịch vô cùng, chẳng hề giống một tiểu thư đại gia, nhưng nàng vô cùng hiếu thuận hiểu chuyện, làm phu thê họ không nỡ đánh mắng, cũng không gò ép nàng ở khuê phòng học thêu thùa may vá, cho nàng tự do thoải mái, lần này thực sự hết sức bất đắc dĩ, nghe Nghê mẫu ca ngợi Tả Thiếu Dương hết lời mới đồng ý.

Tả Thiếu Dương khen:“ Muội thật dũng cảm, lúc đó lại nghĩ tới cứu lương thực mà không phải của hồi môn.”

Kiều Xảo Nhi vốn đang nắm tay mẹ, cảm tưởng quay về lúc bao vây trong lửa cháy rừng rực, không thể thoát thân đó, mắt cũng hoe hoe đỏ rồi, nghe câu này chun mũi:” Muội còn nhỏ, chưa chuẩn bị của hồi môn.”

“ Không thể nào, ta nghe nói đại gia khuê tú bọn muội từ khi biết đi là đã bắt đầu mưu tính của hồi môn, học được thuê thùa là tự may áo cưới của mình.”

“ Hi hi hi, muội biết đi chỉ nghĩ tới trèo cây hái quả ăn, còn may vá, đủ không đâm kim vào tay ...”

“ Con bé này, cái đó gì hay mà khoe chứ.” Kiều phu nhân nóng mặt, chỉ muốn bịt miệng khuê nữ, thế này ai dám cưới về.

Kiều lão gia thì kệ, ông muốn xem phản ứng Tả Thiếu Dương như thế nào, khuê nữ nhà mình hơi đặc biệt không giống nhà khác, nếu y không chấp nhận được thì thôi, không cần tỏ ra thùy mị dịu dàng, đến khi cưới về bản tính lộ ra, người ta không chịu nổi thì khổ là con mình.
Bạn cần đăng nhập để bình luận