Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 624: Đỗ Yêm là người thế nào? (2)

“ Ừm.” Đỗ Yêm hài lòng về thái độ này của Tả Thiếu Dương, vuốt râu nói:” Trong ba bài thơ của ngươi, bài tả tảo triều là hay nhất, vớt vát lại cho ngươi chút hào khí. Ài, nếu trước kia ta sớm biết ba bài thơ này đã tiến cử ngươi tham gia khoa tú tải rồi. Có điều người biết ngâm thơ làm phú trên triều không ít, còn y giả sau Tôn lão, Hứa lão, không còn ai tiếp nối được, cho nên ngươi tiếp tục hành y cũng tốt, con đường này không phải không đi.”

“ Chớ xem nhẹ y quan, cứu nhìn Hứa lão thì rõ, chỉ cần được hoàng thượng coi trọng, nếu ngươi có tài trị quốc an bang, có thể chuyển từ y sang chính, thành rường cột quốc gia. Bản quan đánh giá cao ngươi, cho nên mới nói mấy câu này, về sau mọi chuyện cần lưu tâm, đặt chữ ổn lên hàng đầu.”

Tả Thiếu Dương chẳng hứng thú làm rường cột quốc gia, mà có hứng cũng chẳng có hi vọng, thời Trinh Quan năng thần trị quốc an bang nhiều như lông trâu, làm gì tới lượt mình. Trước kia ngoài một lòng học y, cũng chỉ học ít thơ tán gài, nếu để mình tể tướng, chỉ e không làm quốc gia lụi bại thì cũng bị kéo ra chợ chặt đầu, khá nhất được về hưu non thì cũng bị sử sách chửi rủa. Tả Thiếu Dương chẳng có gì hay ngoại trừ rất biết mình.

Đỗ Yêm nãy giờ vẫn quan sát Tả Thiếu Dương, nếu là người có tham vọng, lúc này đã kích động quỳ xuống tạ ơn rồi, Tả Thiếu Dương mặt cảm kích, nhưng mắt bình thản như giếng sâu, tựa hồ như nói chuyện người khác, lòng thầm thở dài, kẻ này lòng không chí lớn, thôi thì sau này giúp y chút danh tiếng, để y sống an nhàn là đủ, phẩy tay bảo y có thể về.

Tả Thiếu Dương thi lễ thối lui, lòng không khỏi cảm khái, Đỗ Yêm không hổ là một vị quyền thần, rất có sức hút, nếu là Ngũ Thư có khi xụt xịt khóc vì cảm động, thề lấy thân báo đáp ơn tri ngộ rồi.

Tới giờ Tả Thiếu Dương vẫn chưa có được đánh giá nào về Đỗ Yêm, ngoại trừ đây là vị quan nghiêm khắc. Cũng phải thôi, nếu ông ta dễ bị nhìn thấu thì đối thủ đã nghiền ông ta ra bã rồi, chí ít thì ông ta đối xử với mình coi như không tệ.

Tả Thiếu Dương vừa đi ra ngoài thì có mấy người chạy tới, mặt mày nịnh bợ:” Tả đại nhân, ngài bận rộn xong chưa ạ, lão gia nhà tiểu nhân đang đợi.”

“ Trông ngươi vẫn khỏe mạnh nhỉ, chưa bị đánh chết là khá đấy.” Đó là tên cùng Tả Thiếu Dương lên núi hái thuốc, nhìn một lượt không thấy thiếu chân thiếu tay gì, không thoải mái lắm:

“ Đại nhân chê cười rồi, đoán chừng lão gia quên thôi, tiểu nhân thế nào cũng không thoát.” Tên phó tòng đó cười méo miệng:

Lão tử nhốt trong hang mấy ngày liền, chịu đói chịu rét lại còn bị người ta đánh, nếu ngươi mà thoải mái thì tâm lý lão tử mất cân bằng, Tả Thiếu Dương hài lòng ngáp một cái:” Đi thôi.”

Đoàn người vội vàng tới Bành phủ, phản ứng của Bành Bính khác hẳn Đỗ Yêm, tỏ ra cực kỳ nhiệt tình, nắm tay y lắc lấy lắc để:” Hiền đệ về rồi, lão ca thực sự lo đệ xảy ra chuyện không may, rốt cuộc là sao?”

Tả Thiếu Dương cười khổ:” Đệ lúc mải mê hái thuốc không để ý tới xung quanh, thế là không may ngã xuống cái hố, nhất thời không cách nào leo lên được. Đệ cũng nghe thấy tiếng mọi người gọi, nhưng ở dưới la hét khả cổ mà không ai hay, may mà nhờ có con sóc đi theo bên cạnh, nghĩ tới bệnh tình nguy cấp của huynh liền buộc thuốc lên người bảo nó mang về ...”

Bành Bính cám động nói:“ Đệ gặp nạn mà vẫn nhớ tới lão ca.”

Câu chuyện này cũng không tính là Tả Thiếu Dương nói dối, chi tiết trong đó thì làm người ta không muốn nghĩ lại, hỏi:” Bệnh của đại nhân thế nào rồi?”

Bành Bính phấn chấn hẳn:“ Tốt, không ho nhiều nữa, nên thở cũng dễ hơn ... Hôm đó ta uống thuốc do con sóc của đệ mang tới, ngày ba bận đúng như trong đơn, hôm sau diện thánh, cố nhịn một chút là ... Khụ .. Cả ngày không ho tiếng nào nữa, hoàng thượng biết ta bị bệnh lâu năm không trị được, cho nên ngạc nhiên lắm, hỏi ta nhờ ai chữa trị cho, ta liền khen ngợi đệ một phen.”

Tả Thiếu Dương nghe thấy vị hoàng đế trứ danh hỏi tới minh, không khỏi kích động:” Thế hoàng thượng có nói gì không?”

“ Nói chứ, nói đệ còn trẻ mà y thuật cao minh như thế, nếu có thêm thời gian, nhất định thành danh y một đời.”

Mình được thiên cổ nhất đế khen ngợi đấy, Tả Thiếu Dương cảm thấy xương cốt như nhẹ đi vài cân, cười ngốc nghếch:” Đa tạ đại ca.”

“ Tạ ơn ta cái gì, khụ khụ ... Ta phải tạ ơn đệ mới đúng, nếu không nhờ linh đan diệu dược của đệ thì bây giờ ta đang chuẩn bị hành trang về quê rồi ... Ha ha ha .. Khụ khụ khụ ...” Nói tới chỗ cao hứng, Bành Bính cười lớn, nhưng tiếng cười bị tràng ho dài cắt đứt.

Lần này Bành Bính ho tới mắt đỏ dừ, ho gập người vô cùng thống khổ, thị nữ bên cạnh vội chạy tới đấm lưng, mãi sau mới hồi phục.

Một tay bóp ngực, cơn khó thở lại quay về, Bành Bính hỏi:” Hiền đệ, thế này là sao, đột nhiên bệnh lại tái phát?”

“ Đại ca, đệ đã nói rồi mà thứ thuốc này chỉ có thể tạm thời ức chế ho, không thể trị tận gốc, cho nên từ bây giờ đại ca phải uống thêm thuốc chữa trị, bệnh đại ca đã quá lâu ngày, nếu không điều trị năm ba tháng thì tuyệt đối không dứt được đâu.”

“ Phải rồi, là ta cao hứng quá nên quên.” Bành Bính mặt mày đau khổ:” Hưởng thụ qua sự thoải mái vừa rồi, đại ca thực sự không chịu nổi cơn ho này nữa.”

“ Đại ca yên tâm, trong thuốc trị liệu đó đệ sẽ cho thêm vị thuốc chữa ho, trong thời gian điều trị, huynh sẽ không còn xuất hiện những cơn ho kéo dài như vậy nữa. Ngoài ra đệ sẽ lấy sâm Hoa Sơn làm ít dược hoàn, lúc nào cảm thấy họng khó chịu, cơn ho kéo tới thì uống một hai viên, có thể tạm thời ức chế được nó.”

“ Thế thì tốt quá, bệnh này của ta nhờ vào đệ đó. Phải rồi, đệ không có nhà, nên lý chính đã chỗ ta, nói thuyết phục nhà đằng sau đệ chuyển đi rồi, dù sao đất đai ở phường Thanh Long rất nhiều, bố trí cho họ mảnh đất khác không khó, hiện đang rỡ nhà làm vườn, xây đài cao, ta đã bảo bọn họ, không cần tiếc chi phí, cứ làm sao cho tốt nhất ... “

Tả Thiếu Dương rối rít xua tay, Bành Bính mà hiểu lầm thì nguy, nói ngay:” Đại ca, đệ cần mảnh đất trồng thuốc thôi, không phải đã nói với huynh rồi sao, đâu phải xây dựng hoa viên, xây đài cao làm cái gì?”
Bạn cần đăng nhập để bình luận