Ta Là Tiểu Lang Trung

Chương 611: Khủng hoảng nho nhỏ.

Trồng thuốc à? Những lời của Bạch Chỉ Hàn làm Tả Thiếu Dương lòng máy động, khí hậu ở Hợp Châu và Trường An khác nhau tương đối nhiều, nơi này lạnh hơn khô hơn, một số thuốc ở Hợp Châu không trồng được như sâm Hoa Sơn, đảng sâm, hương hồng thiên, những cây này đều là đặc sản bản địa Thiểm Tây, có thể trồng được ở Trường An. Hơn nữa là thứ thuốc thường dùng, ví như đảng sâm, có tác dụng thay thế nhân sâm ở mức độ nhất định, còn có thể bổ huyết, giải quyết phần nào nhu cầu thuốc cho người nghèo.

Nghĩ tới đó Tả Thiếu Dương ngẩng đầu lên, phường Thanh Long ngay bên cạnh ao Khúc Trì, cho nên lượng nước ở đây phong phú, sau nhà y có con suối nhỏ, cách bên kia bở suối là mảnh đất rộng rãi, chỉ có mấy căn nhà lụp xụp, buột miệng nói:” Chúng ta mua mảnh đất trồng thuốc thì tốt rồi.”

Kiều Xảo Nhi nghe thế bĩu môi:” Phu quân, kinh thành đất đai đắt đó, chàng mua về trồng thuốc, định bao đời mới hoàn nổi vốn.”

" Mua ruộng thì tất nhiên là đắt đỏ rồi, nhưng mua nhà thì sao, ta thấy nhà cửa ở đây rất rẻ." Tả Thiếu Dương biết bây giờ Đại Đường mới lập quốc, cái gì cũng rẻ, đặc biệt là nhà cửa, sau này thịnh thế tới rồi, nhất định lên giá, lúc đó bán đi kiếm cả đống, y mà không biết nghĩ tới đầu tư địa ốc thì quá ngốc rồi:

Bạch Chỉ Hàn mỉm cười:" Thiếu gia nói không sai, phía sau nhà chúng ta có mảnh đất của bách tính bần cùng, nếu như bỏ tiền mua được thì tốt quá. Không biết bao nhiêu tiền, chắc là không đắt lắm đâu."

Tả Thiếu Dương nhìn Bạch Chỉ Hàn, hai người quả thật nhiều lúc tâm ý tương thông:" Nàng đoán chừng bao nhiêu?"

" Nhà cửa ở khu này khá rẻ, có điều một căn nhà ngói ba gian, hẳn không dưới mười quan."

Số tiền này thì nhà họ vẫn miễn cưỡng mua được, có điều vẫn phải hỏi rõ ràng mới chắc, Tả Thiếu Dương nói:" Vậy ta đi tìm lý chính hỏi, xem xem chúng ta có mua nổi không?"

Kiều Xảo Nhi phụ họa:” Đúng rồi, phu quân mua đi mua đi.”

Bạch Chỉ Hàn dở khóc dở cười, hai người này thật đúng là, nàng mới chỉ khai hoang mảnh đất nhỏ trong sân, thoáng cái thế nào mà thành ra thế này rồi, vội nói:" Muốn mua cả mảnh đất này chắc phải tới mấy trăm quan chúng ta kiếm đâu ra tiền? Nhà ta đã không còn tiền nữa, tiền kiếm được năm ngoái đã mua trạch viện cũ, rồi hai lần lên kinh ở nửa năm, mua căn nhà này, gần như tiêu hết sạch. Mặc dù trong kho lương vẫn còn lương thực, nhưng ở Hợp Châu sau vụ thu hoạch vừa rồi giá giảm mạnh, bán không được bao nhiêu nữa."

Tả Thiếu Dương vỗ trán, đúng thế thật, ý tưởng cao vời vừa hiện lên bị thực tế bóp nát tan tành, đợi giàu lên tính sau. Trong nhà có gần nghìn mẫu ruộng, nhưng giá lương thực bây giờ giảm mạnh, một năm chỉ kiếm chưa tới 100 quan, khấu trừ đi chi tiêu trong nhà rồi các thứ chi phí khác, còn lại khoảng 60 quan. Hơn nữa cùng với bước tiến của thịnh thế tới, giá lương thực sẽ ngày càng giảm, tới lúc đó chẳng còn đồng nào nữa rồi.

Lương của Tả Thiếu Dương à? Y là tòng cửu phẩm hạ, mỗi tháng được 1300 đồng, mỗi năm chừng 15 quan.

Chúc Dược Quỹ nói khai xuân sẽ dùng thứ phụ tử đặc biệt kia lấy tiếng, mở cánh cửa thị trường kinh thành, lần trước bản điều tra thị trường Tả Thiếu Dương đưa về làm ông rất mừng, trước kia ông luôn muốn thị trường béo bở này.

Bây giờ cổ phần Tả Thiếu Dương ở Hằng Xương dược hành đã lên tới 7%, tính ra hoa hồng mỗi tháng chia mỗi tháng 17 quan, dù sinh hoạt Trường An đắt đỏ, một nhà bốn người bọn họ một tháng 10 quan cũng dư dả lắm rồi, nhưng không có nghĩa là tiêu bừa được.

Trước kia chưa thành hôn không sao, bây giờ có gia thất rồi, không cần thận tính toán, sau này có con thì chẳng có tiền mua sữa cho nó.

Vừa nghĩ tới con cái, Tả Thiếu Dương đau đầu, y không thích trẻ con, tới giờ vẫn không thay đổi, sau này mình có bốn thê thiếp, có khi sinh ra cả đội bóng luôn, lúc đó chúng nó khóc quấy, đánh cãi lẫn nhau, rồi ốm bệnh, trẻ con nhiều bệnh lắm, thời đại này y liệu không tiến bộ … Tả Thiếu Dương rùng mình, nghĩ tới chuyện con cái, y gặp cơn khủng hoảng nhỏ, đứng bật dậy:” Ta đi quanh đây chút, các nàng làm gì cứ làm đi.”

Y nói đi là đi luôn, làm hai nàng chẳng hiểu ra sao.

Tả Thiếu Dương dắt Tiểu Hoàng ra, nhưng y không cưỡi mà chỉ dắt nó đi bộ, Bi Vàng kêu chít chít chạy trên tường đuổi theo sau đó nhảy vèo một cái từ cổng lên đầu Tiểu Hoàng, ngồi chễm trệ ở đó.

Phường Thanh Long này là một trong phường thị hẻo lánh nhất Trường An, hẻo lánh cỡ nào à? Nghe láng giềng xung quanh kể chuyện, phường bên cạnh vài năm trước thôi, khi tường thành chưa xây cao thế này, thậm chí có cả chuyện hổ mò vào ăn thịt người đấy.

Tính xác thực chưa biết thế nào, nhưng câu chuyện đó cũng phản ánh phần nào về phường Thanh Long, dân cư kỳ thực tụ tập lại một chỗ nên không cảm giác trống vắng chứ trong phường còn nhiều chỗ để hoang lắm. Đi một lúc là thấy mảnh đất bỏ không, toàn là ngôi nhà đổ nát, cho thấy bóng dáng thời chiến loạn tàn khốc ở nơi này.

Nhà cửa nơi này so ra chỉ như khu phố nhà y ở huyện Thạch Kính thôi, tuyệt đại đa số là những căn nhà đơn thấp bé, khác một chút, tường nơi này làm bằng đất là chính, rất dày, chủ yếu chống lại cái lạnh khắc nghiệt mùa đông Quan Trung. Tới mùa hè thì kiểu nhà này tha hồ chịu tội, nhưng còn cách nào đâu, dù sao lạnh mới chết người chứ nóng chẳng chết.

Thi thoảng lại có người chào hỏi Tả Thiếu Dương, từ khi chuyển tới nhà mới này, Tả Thiếu Dương rất tích cực khám bệnh cho hàng xóm láng giếng gia cảnh bần hàn như Ngưu bả thức không ít, đây là lý do y mở cái hiệu thuốc ở nhà, có riêng một phòng dùng để khám chữa bệnh. Thuốc ở nhà chủ yếu dùng cấp cứu thôi, đợi người bệnh qua cơn nguy cấp sẽ đưa tới y quán lớn, với nhà đặc biệt khó khăn còn miễn giảm tiền thuốc, số tiền này Tả Thiếu Dương bỏ ra, mọi người cảm kích lắm, lại không có gì báo đáp, cho nên cứ gặp ai cũng giúp y tuyên truyền, cho nên người tới y quán tìm Tả Thiếu Dương khám bệnh nhiều lên.

Chuyện đó tất nhiên là tốt, nhưng mục đích chính của Tả Thiếu Dương ở chỗ khác, trong nhà có ba cô gái thôi, y đi suốt ngày, không yên tâm. Người Quan Trung hào khí trượng nghĩa, nhận ân một báo đáp gấp mười, y bỏ chút tiền coi như thuê được vô số hộ viện hết lòng như thế, thấy mình lãi lớn rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận